Chu sư phụ vừa dứt lời, Đàm Duy An bưng trà trở lại. Trà anh ta bưng là trà của chính mình, Lục An Qua Phiến. Cân nhắc đến việc hôm nay Tần Hoài và Chu sư phụ đều không uống Lục An Qua Phiến, mà Đàm Duy An đi rót trà lại biến mất lâu như vậy, chắc hăn là hắn tự đi pha cho mình một bình rồi.
Đàm Duy An quay lại là để tiếp tục ăn Đản Thát.
Chu sư phụ liếc nhìn Đàm Duy An, có chút ghét bỏ việc anh ta tự dưng lại mò về vào lúc này.
"Chỉ bưng mỗi phần mình uống thôi à? Của tôi và Tiểu Tần đâu? Có Lục An Qua Phiến mà cũng không rót cho hai người chúng tôi một ly. Tiểu Đàm, có phải dạo này cậu bấm điện thoại nhiều quá nên thị lực giảm sút, mắt cũng mờ luôn rồi không?"
Đàm Duy An không ngờ mình vừa về đã bị tấn công mãnh liệt như vậy, anh ta sửng sốt một chút, theo bản năng đáp: "Ngại quá Chu sư phụ, cháu đi rót trà ngay đây ạ."
Sau đó liền xoay người bỏ chạy, chạy chưa được hai bước mới sực phản ứng lại.
Không đúng, mình là đệ tử chân truyền mà, lại còn là loại đệ tử chân truyền đi cửa sau siêu cấp nữa chứ!
Chu sư phụ, hồi nhỏ cháu còn ăn Lạt Điều trước mặt ông, ông quên rồi sao? Hồi tiểu học thi toán trượt, ông nội cháu còn đánh cháu ngay trước mặt ông cơ mà.
Cháu là đệ tử chân truyền đấy nhé, mấy việc pha trà, bưng trà này chẳng phải là của đám học đồ bình thường làm sao?
Sao cháu mới ăn có ba cái Đản Thát, mà từ đệ tử chân truyền lại tụt xuống thành học đồ bình thường rồi?
Chư sư phụ, Chu sư phụ ông còn nhớ cháu không? Cháu là Tiểu Đàm, Đàm Duy An đây!
Mấy ngày nay ông tóm lấy cháu hỏi bao nhiêu là chuyện về Tần Hoài, cháu đều biết gì nói nấy, dốc cạn tâm can mà kể cơ mà!
Chu sư phụ, Chu sư phụ ông không thể vắt chanh bỏ vỏ như thế được, Chu sư phụ!
"Cái gì cơ, Tiểu Tần, mấy ngày trước cậu ở Tri Vị Cư không luyện bất kỳ món Điểm Tâm nào, mà bây giờ lại đi làm Đản Thát à?"
"Làm có ngon không?"
"Cũng không tệ lắm, Đàm Duy An ăn liền một lèo 3 cái, đi uống chén trà quay lại bị đuổi đi rồi vẫn ráng quay về ăn thêm 4 cái nữa... lôi biết rồi, bây giờ tôi đặt vé ngay đây, sao cậu biết tôi thích ăn Đản Thát nhất vậy?”
"Món tôi thích ăn nhất không phải là Bánh Bao, Bánh Mì, Xíu Mại... À mà đều giống nhau cả thôi, Đản Thát tôi cũng thích ăn. Vừa hay dạo này ở Cô Tô tôi cũng ăn đủ rồi. Đúng rồi, lần trước cậu nói cấm có sai. Trịnh Đạt quả thực không thể nào làm Điểm Tâm liên tục quá ba ngày ở Hoàng Kí được. Sau khi cậu đi, Trịnh Đạt làm Điểm Tâm được hai ngày rồi nghỉ, chuyển sang chế độ làm một ngày nghỉ một ngày, hôm nay đến làm thì đoán chừng ngày mai lại nghỉ thôi."
"Tâm trạng của Trịnh Đạt thế nào?"
"Cái này thì tôi ăn không ra đâu. Tứ Hỉ Hoa Quyển anh ta làm ăn khá ngon, cơ bản là giống hệt cái cậu làm. Rất nhiều khách hàng đều ăn không nhận ra sự khác biệt, không biết là cậu đã đi rồi."
"Ồ, còn nữa, mấy ngày nay lúc tôi nói chuyện với Khuất Tĩnh, Khuất Tĩnh bảo La Quân đang hơi chán, chắc là xem hết phim truyền hình rồi, nên ngày nào cũng đến bệnh viện kiếm chuyện, dọa cho mấy bệnh nhân hay gây rối khác sợ tới mức không dám làm loạn nữa luôn."
"Ông ấy còn nhắc đến An Du Du vài câu, nhưng tôi không thân với con bé đó lắm nên cụ thể nói gì tôi cũng chẳng nhớ. Cậu xem khi nào rảnh thì chúng ta gọi video họp một chuyến nhé, lâu rồi không gặp La Quân cũng thấy nhớ ông ấy phết. Tôi gọi video mà ông ấy chắng bao giờ bắt máy, nhắn tin cũng không thèm trả lời."
"Vốn dĩ thời gian của ông ấy cũng chẳng còn nhiều, sống được mấy ngày nữa đâu, gặp được mặt nào hay mặt nấy. Đôi khi tôi cũng muốn mua vé máy bay về thăm Lão La. Nhưng tôi đoán chắc phần lớn là ông ấy chẳng muốn nhìn mặt tôi. Haizz, Tiểu Tần cậu biết đấy, tôi là thật lòng quan tâm ông ấy, đám hung thú bọn họ độ kiếp đâu có dễ dàng gì."
Những lời trên đều là nội dung cuộc điện thoại giữa Thạch Đại Đảm và Tần Hoài, cuối cùng cuộc gọi này kết thúc bằng tiếng thở dài và tiếng nuốt nước bọt ực ực của Thạch Đại Đảm.
Đúng vậy, trong lúc gọi điện thoại, Thạch Đại Đảm vẫn luôn miệng ăn đồ ăn.
Niềm vui của Đương Khang chính là mộc mạc và giản dị như vậy đấy.
Ngay tối hôm đó, Thạch Đại Đảm xách theo ba chiếc vali đổ bộ thắng xuống Hàng Châu, có mặt tại nhà Tần Hoài lúc 8 giờ 37 phút tối.
Để chào đón Thạch Đại Đảm, Tần Hoài đã cố ý gói đem về 4 cái Đản Thát của Chu sư phụ và 4 cái Đản Thát do chính mình làm.
Suy xét đến sức ăn của Thạch Đại Đảm, trong tình cảnh chỉ mới gọi đồ ăn ngoài vào ngày đầu tiên, hoàn toàn không rõ quanh đây có quán nào ngon hay có đồ ăn ngoài nào chất lượng, hắn đành mở app lên đặt bừa, dùng hẳn 8 suất đồ ăn ngoài để tiếp đón Thạch Đại Đảm.
Tám suất đồ ăn ngoài bày la liệt đầy một bàn, có thể nói là mức đãi ngộ cao nhất rồi.
Sau khi cất vali, Thạch Đại Đảm cực kỳ nghe theo tiếng gọi con tim, chọn ăn mấy cái Đản Thát đã nguội trước chứ không thèm ngó ngàng đến đống đồ ăn ngoài vẫn còn nóng hổi.
Chi thấy anh ta ăn một cái Đản Thát của Chu sư phụ, lại ăn một cái Đản Thát của Tần Hoài. Trải qua một phen lựa chọn cũng không mấy khó khăn, anh ta chỉ vào Đản Thát của Tần Hoài rồi nói: "Tiểu Tần, tôi thấy Đản Thát của cậu ăn cũng rất ngonl”
LVQ8371