"Đây là món Tứ Hi Thang Đoàn mà dạo trước Tiểu Đàm đi về cứ khen lấy khen để đó sao?" Một người đàn ông trung niên đầu trọc mập mạp xuất hiện bên cạnh Tần Hoài, cười híp mắt nhìn hắn, trông ông có vài phần giống Phật Di Lặc trong phim hoạt hình, cực kỳ tấu hài, mang lại cho người ta cảm giác rất thân thiện.
Lời này của ông nhìn có vẻ như đang nói với Đàm Duy An, nhưng thực chất là đang nói với Tần Hoài.
Tần Hoài hơi ngơ ngác, hắn chợt nhận ra, ban nãy trên tàu cao tốc Tô Càn và Đàm Duy An buôn chuyện về Tri Vị Cư với hắn rất nhiều Bát Quái, dùng A B C D để ám chỉ gần như toàn bộ các đại sư phụ và đại đa số đệ tử thân truyền trong Tri Vị Cư, nhưng hai người bọn họ chỉ mải buôn Bát Quái, chứ chẳng hề miêu tả ngoại hình của ai cả.
Tần Hoài trông thì có vẻ biết rất nhiều, nhưng thực chất là hắn chẳng biết cái quái gì sất, đến việc các đại sư phụ trông ngang dọc ra sao hắn cũng mù tịt!
Ngay cả người đứng đầu là Chu sư phụ, cũng là do lúc Tần Hoài ngồi xổm ở cổng Tri Vị Cư ăn Đản Thát bị ông nhận ra mà thôi.
Tần Hoài ném cho Đàm Duy An một ánh mắt ra hiệu hỏi đây là vị đại sư phụ nào, mau giúp tôi giới thiệu một chút.
Đàm Duy An còn chưa kịp mở miệng, vị sư phụ đầu trọc mập mạp đã chủ động lên tiếng: "Tôi họ Hoa, Hoa Trung Hưng, Tiểu Tần cậu cứ gọi tôi là Hoa sư phụ là được."
Tần Hoài lập tức vỡ lẽ, ồ, thì ra là vị Hoa sư phụ vì chuyện con cái Tướng Thân mà cãi lộn tung tóe với Lưu sư phụ đây mà.
"Chào Hoa sư phụ, ngưỡng mộ đại danh ngài đã lâu, tôi đã sớm nghe nói... Điểm Tâm ngài làm cực kỳ ngon, tôi là Tần Hoài, hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến Tri Vị Cư giao lưu, vì chưa quen ai nên ban nãy không nhận ra ngài, thật sự ngại quá." Tần Hoài vội vàng bỏ bát xuống, vừa nói vừa đưa tay ra bắt tay ông.
Hoa sư phụ cười tủm tỉm nói: "Tiểu Đàm kể gì với cậu thế? Kể tôi vì chuyện con trai mình mà choảng nhau với lão Lưu, rồi lão Lưu ở phòng nghỉ giới thiệu Y Sinh trị rụng tóc cho tôi, bảo tôi mau đưa con trai đi khám sớm kẻo người chưa đến 30 tuổi mà đỉnh đầu đã 50 tuổi rồi à?"
Tần Hoài: ... Tình tiết đặc sắc cỡ này sao ban nãy Đàm Duy An không chịu kể? Phòng nghỉ của Tri Vị Cư các người cũng mặn mòi quá rồi đấy, thảo nào diện tích lại rộng đến thế.
Quả nhiên, những màn bóc phốt chửi xéo đỉnh cao thường chỉ diễn ra ở trong một căn phòng nghỉ đơn sơ.
"Không ạ, chuyện này cậu ấy thật sự chưa kể đâu."
"Thế tức là kể chuyện khác rồi." Hoa sư phụ liếc nhìn Đàm Duy An một cái, hắn hơi chột dạ cụp mắt nhìn xuống đất, giả vờ như đang rất bận tâm đến đôi giày của mình.
Tần Hoài cúi đầu ngó qua giày của Đàm Duy An, phát hiện dây giày của hắn bị tuột rồi, thế mà hắn cứ dán mắt vào đôi giày cả buổi trời cũng chẳng thèm nhận ra.
"Không biết Tiểu Đàm có kể gì với cậu không, với cái tính của cậu ta thì tôi đoán chắc cũng chăng kể chuyện gì tử tế đâu. Tôi không phải người vùng Giang Nam, tôi là người phương Bắc, sở trường lớn nhất là các loại mì, đặc biệt là Mì Sợi.”
"Long Tu Diện không biết Tiểu Tần cậu đã ăn qua chưa, tiêu chuẩn là kéo 14 lần ra 16384 sợi, kỷ lục của tôi là 19 lần, kéo 20 lần thì chỉ tính là miễn cưỡng, nhưng bị đứt đoạn rất nhiều nên không được coi là thành công."
"Tiểu Đàm bảo cậu rất giỏi làm Kê Thang Diện, nhưng không phải Mì Sợi mà là mì nặn tay, có thời gian chúng ta có thể giao lưu học hỏi lẫn nhau một chút. Mì nặn tay tôi cũng rành lắm, mì xối mỡ, mì đao tước, mì thập cẩm các kiểu, không dám nhận là đứng nhất Tri Vị Cư, nhưng tôi cũng thuộc hàng top đầu đấy."
Nghe ông nói vậy, Tần Hoài lập tức cảm thấy trên người Hoa sư phụ như đang tỏa ra ánh hào quang chói lọi. Mỗi lần kéo Mì Sợi thì độ khó lại tăng theo cấp số nhân, Long Tu Diện mà kéo được đến 19 lần đã được coi là trình độ đỉnh của chóp rồi, ông bảo kéo 20 lần miễn cưỡng vẫn được nhưng bị đứt đoạn nhiều, chứng tỏ 19 lần kéo của ông đã đạt đến mức hoàn hảo.
Trình độ thượng thừa cỡ này, tùy tiện nấu một bát mì bán mấy trăm thậm chí cả nghìn tệ, thực khách cũng phải giơ ngón tay cái lên khen sư phụ này bán hàng quá có tâm.
Làm mì đạt đến trình độ này thì không chỉ đơn thuần là làm mì nữa, mà đã vươn tầm đến mức thuần túy là phô diễn kỹ năng giống y như Thuyền Điểm rồi. Mặc dù Tần Hoài vẫn luôn nghe mọi người đồn thổi Tri Vị Cư xứng danh là Bạch Án Đệ Nhất Tửu Lâu, quy tụ toàn những sư phụ bếp bánh hàng đầu từ khắp mọi miền đất nước, nhưng trong lòng hắn thực ra vẫn chưa hình dưng ra được nó khủng đến mức nào.
Trong tâm trí Tần Hoài, Tri Vị Cư chỉ đơn giản là có một vị Chu sư phụ cực kỳ trâu bò, cùng với một dàn sư phụ giỏi giang mà hắn chẳng có chút khái niệm cụ thể nào.
Bây giờ qua lời giới thiệu ngắn gọn của Hoa sư phụ, Tần Hoài đã lập tức hình dung ra được.
Tri Vị Cư chính là một học phủ đỉnh cao, quy tụ toàn những Trạng Nguyên xuất sắc nhất qua các thời kỳ. Trong số những Trạng Nguyên này, có người sẽ ở lại Tri Vị Cư, trở thành giáo sư tiếp tục sự nghiệp trồng người, cũng có người sẽ đi đến những nơi khác để tỏa sáng. Với tư cách là học phủ đỉnh cao, mỗi năm Tri Vị Cư đều chiêu mộ vô số nhân tài xuất chúng từ khắp bốn phương, những đệ tử này trải qua quá trình sàng lọc gắt gao để trở thành Trạng Nguyên, sau đó lại tiếp tục cạnh tranh khốc liệt giữa các Trạng Nguyên với nhau, người chiến thắng cuối cùng mới được giữ lại.
LVQ8371