"Vậy tôi rất mong chờ được gặp ngài vào 9 giờ sáng ngày mai tại Tri Vị Cư nhé." Cuối cùng, Tô Lão Bản dùng chất giọng và cách trả lời chuẩn mực y hệt nhân viên chăm sóc khách hàng để kết thúc cuộc gọi điện thoại, cứ như thể hắn đang xử lý khiếu nại của khách hàng vậy.
Sau khi cúp máy, Tần Hoài thẫn thờ ngồi trên sô pha mất một lúc lâu.
Chuyến giao lưu tại Tri Vị Cư thế mà lại diễn ra theo cái kịch bản này, hắn thực sự không thể nào lường trước được.
Tri Vị Cư là cái chốn nào cơ chứ? Đó là Bạch Án Đệ Nhất Tửu Lâu lừng danh thiên hạ, là nơi quy tụ của những kẻ nghiện cày cuốc bậc nhất. Bất kể là những người đã cày đến kiệt sức phải rút lui hay những kẻ vẫn đang miệt mài cày cuốc bên trong, thì tất cả đều vô cùng xứng đáng với danh hiệu bậc thầy cày cuốc, ở đây không có cày cuốc nhất, chỉ có cày cuốc hơn.
Ra ngoài chỉ cần vỗ ngực xưng tên bảo tôi bước ra từ Tri Vị Cư, thì người ngoài tự khắc phải nhìn cậu bằng con mắt kính nể. Bất kể họ định khen ngợi cái gì, thì câu đầu tiên thốt ra chắc chắn sẽ là: Vậy cậu hẳn là giỏi chịu thương chịu khó lắm.
Tần Hoài vẫn luôn định ninh rằng những chuỗi ngày giao lưu ở Tri Vị Cư của mình sẽ là chuỗi ngày cắm mặt làm Điểm Tâm không ngừng nghị, bất kể ngày đêm, vắt kiệt sức lực đến mức tàn tạ hệt như Cổ Lực vậy.
Hắn thậm chí còn xây dựng sẵn công tác tư tưởng cho bản thân luôn rồi.
Vì luyện ngón tay, vì Tứ Hỉ Quyển, vì nhiệm vụ của Thạch Đại Đảm, hắn đã hoàn toàn sẵn sàng cho việc cày cuốc bán mạng ở trong Tri Vị Cư.
Kết quả Tô Thất lại dội cho hắn một gáo nước lạnh bảo không cần phải cày cuốc gì sất, mỗi sáng 9 giờ xách mông đi làm là được.
9 giờ sáng đi làm là cái khái niệm quái quỷ gì vậy? Cả cái cuộc đời này Tần Hoài chưa từng được trải nghiệm cảm giác 9 giờ đi làm, phải biết hắn xuất thân là sư phụ làm quán ăn sáng đấy nhé.
Bình thường Tần Hoài có ngủ nướng quên trời đất, thì muộn nhất cũng tầm 8 rưỡi là phải lết xác đi làm rồi. Cái viễn cảnh 9 giờ mới đi làm quả thực là có nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ tới.
Đây là cái cuộc sống thần tiên gì vậy trời?
Tần Hoài bắt đầu hoài nghi nhân sinh, lẽ nào đây chính là số mệnh an bài của hắn?
Muốn cày độ thuần thục về canh lửa thì cuối cùng lại cày nhầm sang kỹ năng trộn nhân, muốn cày kỹ năng Câu Khiếm thì lại cày lộn sang đao công. Rõ ràng ngày nào cũng vỗ ngực tự xưng mình nói thật, thế mà độ thuần thục của kỹ năng nói dối lại cứ tăng vùn vụt. Đinh ninh rằng mình tới đây để tham gia trại huấn luyện địa ngục của bọn nghiện cày cuốc, xác định tư tưởng là phải chịu khổ, kết quả vừa đặt chân đến nơi người ta lại bảo hắn cứ xõa đi, coi đây là khu nghỉ dưỡng mà nằm ườn ra tận hưởng.
Tần Hoài thực sự không thể nào hiểu nổi. Hắn quyết định gọi video call trong group [Gia đình Tướng Thân yêu thương nhau] để đem cái vấn đề nhức nhối này ra mổ xẻ cùng mọi người.
La Quân tỏ vẻ vô cùng khinh bì trước chuyện này. Ông cảm thấy đầu óc Tần Hoài quả thực có vấn đề, một ông già gần đất xa trời như ông thời gian chăng còn lại bao nhiêu, thế mà hắn còn lôi mấy cái chuyện tào lao này ra lải nhải làm lãng phí thời gian xem tivi quý báu của ông.
Khuất Tĩnh cảm thấy Tần Hoài đi Tri Vị Cư có thể nhàn nhã nằm ườn ra cũng tốt, gần đây cô muốn nghỉ ngơi cũng chẳng được, bệnh viện dạo này không hiểu sao lại bận rộn lạ thường. Rõ ràng cái ông chuyên gia gây rối ở bệnh viện là La Quân đã không còn làm loạn nữa, thế mà thiếu ông lại lòi ra thêm ít nhất 20 kẻ gây rối khác, Khuất Tĩnh ngày nào cũng bị khiếu nại đến mức sứt đầu mẻ trán.
La Quân nghe xong giận tím mặt, ông đã không đi gây rối nữa mà lại có kẻ dám tiếp quản công việc của ông, đúng là quá đáng lắm rồi, ông liền tuyên bố ngày mai sẽ đến bệnh viện gặp đám gây rối kia, xem bọn chúng có bao nhiêu cân lượng, là cái thể loại gì.
Trần Huệ Hồng bắt đầu tò mò không biết trước đây La Quân đã gây rối ở bệnh viện như thế nào, chị chưa từng tận mắt chứng kiến.
La Quân bắt đầu kể lể.
Khuất Tĩnh bổ sung.
Trần Công tham gia vào nhóm chat.
Thạch Đại Đảm đang ăn Hoành Thánh, vừa ăn vừa nghe, không rảnh rỗi để nói chuyện nên tắt mic im lặng toàn tập.
Chẳng ai quan tâm đến Tần Hoài, bản thân Tần Hoài cũng không mấy bận tâm, hắn nghe lịch sử đi gây rối ở bệnh viện của La Quân một cách say sưa, tự đáy lòng cảm thấy Khuất Tĩnh quả không hổ danh là trụ cột vững vàng của bệnh viện bọn họ. Thảo nào lãnh đạo bệnh viện lại coi trọng cô đến vậy, xử lý được La Quân đúng là không phải người bình thường, cho dù cô có là Tinh Quái thì cũng chẳng phải loại Tinh Quái tầm thường.
Đến cuối buổi trò chuyện, Thạch Đại Đảm đột nhiên hỏi: "Tần Hoài, cậu ở Tri Vị Cư sau này sẽ đi theo Chu sư phụ, là chỉ giao lưu với Chu sư phụ thôi, hay là đi theo phụ việc bên cạnh Chu sư phụ vậy?"
Lời này vừa thốt ra, Tần Hoài suýt chút nữa cảm động đến rơi nước mắt, hắn đã quên khuấy mất cuộc gọi video hôm nay do ai khởi xướng rồi, vậy mà Thạch Đại Đảm nãy giờ cắm mặt ăn Hoành Thánh lại vẫn nhớ rõ.
Đây chính là Đương Khang sao? Đây chính là Thụy Thú sao?
Cảm động quá đi mất người nhà ơi!
"Cái này tôi cũng không rõ lắm, chắc là chủ yếu giao lưu với Chu sư phụ thôi, lần này tôi tới Tri Vị Cư cũng là vì Chu sư phụ mà." Tần Hoài nói, "Cụ thể phải đợi đến ngày mai mới biết được."
"Lão Thạch, anh còn định ở bên Cô Tô ăn mấy ngày nữa? Khoảng khi nào thì đến Hàng Châu?"
LVQ8371