Bất kể là Tần sư phụ hay là Tiểu Tần sư phụ, Tần Hoài chỉ cần làm một đứa con cưng của trời, ngoan ngoãn đón nhận sự tán dương của mọi người là đủ rồi. Đây cũng chính là điều mà Trịnh Đạt, hồi còn là Tiểu Trịnh sư phụ, từng tận hưởng nhất.
Về phần những lời chỉ trích và ánh mắt thất vọng từng khiến Tiểu Trịnh sư phụ phải đau khổ, lén lút trốn trong nhà khóc thầm, thì cứ để một mình Tiểu Trịnh sư phụ năm xưa nếm trải là được rồi, không cần phải để cho Tiểu Tần sư phụ và Tần sư phụ hiện tại phải nếm trải nữa.
Vì muốn bảo vệ trải nghiệm làm Điểm Tâm của Tiểu Tần sư phụ, Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt đã bàn bạc với nhau, cả hai đều cảm thấy trước khi Tần Hoài có thể làm ra được một cái Tứ Hỉ Quyển trông tàm tạm, thì món này không thích hợp để đưa lên kệ bán.
Chỉ có thể tự tiêu hóa nội bộ.
Nhưng Tứ Hỉ Thang Đoàn và Giải Hoàng Thiêu Mạch thì có thể tiêu hóa nội bộ được, chứ Tứ Hỉ Quyển thì đúng là hơi khó nuốt.
Quá là nặng bụng, đây là Hoa Quyển đấy nhé.
Từ lúc Tần Hoài bắt đầu luyện Tứ Hỉ Quyển, thực đơn bữa ăn nhân viên của Hoàng Kí đã hoàn toàn thay đổi. Những món như Kê Thang Diện, cơm chiên Dương Châu, cơm trắng, phở xào đều bay màu sạch sẽ, món chính duy nhất chỉ còn lại Tứ Hỉ Quyển. Ăn từ bữa sáng cho tới bữa tối, nếu nhân viên nào thích thì có thể gói mang về nhà làm bữa ăn đêm luôn cũng được.
Lúc đầu mọi người còn rất hào hứng, dù sao Tứ Hỉ Quyển của Tần Hoài tạo hình tuy dở tệ, nhưng hương vị lại ngon tuyệt cú mèo, đã là đáp án chuẩn thì hương vị chắc chắn không thể chê vào đâu được.
Nhưng sau khi ăn ròng rã suốt một tuần liền, nhân viên Hoàng Kí bắt đầu thấy ngán tận cổ.
Nửa tháng sau, tình trạng như lúc mở đầu chương đã xuất hiện, mọi người dù có đối mặt với Tứ Hỉ Quyển ngon đến mấy cũng nuốt không trôi. Dù sao thì đồ ăn có ngon đến mấy cũng không thể ngày nào bữa nào cũng ăn được. Đổng Sĩ hiện tại mỗi ngày cứ vác mặt đi làm, nhìn thấy Tứ Hỉ Quyển là đã tự động thấy no ngang rồi.
Ban đầu, ngày nào Cưng Lương cũng hớn hở chạy tót xuống bếp Hoàng Kí chầu chực để được ăn Tứ Hi Quyển nóng hổi. Ăn được vài ngày thì ông bỗng dưng bận tối mắt tối mũi, bóng đáng cũng biệt tăm biệt tích. Hỏi thì ông bảo dạo này công việc làm ăn bận rộn, nhất thời không giải thích rõ được, tóm lại là không tới được. Không được ăn Tứ Hi Quyển của Tiểu Tần sư phụ đúng là tiếc đứt ruột.
Chỉ có mỗi Thạch Đại Đảm là kiên trì bám trụ, ngày nào cũng mặc kệ mưa gió bão bùng, cứ đến giờ là vác mặt đến ngồi chễm chệ trước cửa bếp Hoàng Kí, gánh vác áp lực thay cho mọi người. Hắn ăn kiểu gì cũng không thấy ngán, như thể khắc hẳn bốn chữ "đam mê tinh bột" lên trán vậy.
Có thể nói thế này, toàn thể nhân viên Hoàng Kí vì muốn bảo vệ danh tiếng cho Tiểu Tần sư phụ, không những tự bản thân ăn Tứ Hỉ Quyển đến mức muốn nôn mửa, mà ngay cả người nhà ăn ké Tứ Hỉ Quyển cũng sắp nôn ra đến nơi rồi.
Vì chuyện này, Trịnh Đạt còn phải gánh còng lưng thay cho Tần Hoài một phen. Hễ có ai hỏi rốt cuộc cái Hoa Quyển này là do ai làm, thì câu trả lời luôn luôn là Trịnh Đạt.
Về phần tại sao một người vốn nổi tiếng lười biếng như Trịnh sư phụ bỗng dưng lại như uống lộn thuốc, ngày nào cũng điên cuồng làm ra cả đống Hoa Quyển có tạo hình kỳ dị như vậy.
Thì cứ coi như là Trịnh sư phụ phát điên rồi đi.
Vậy sự hy sinh của mọi người ở Hoàng Kí và Trịnh sư phụ liệu có được đền đáp xứng đáng hay không?
Tần Hoài cảm thấy là có.
Lại một mẻ Tứ Hỉ Quyển nữa ra lò, Tần Hoài lần lượt cắt từng cái ra để kiểm tra Vân Văn, kết quả phát hiện vẫn tệ hại y như cũ.
Tần Hoài liếc sang mẻ của Cổ Lực ở bếp bên cạnh, phát hiện Tứ Hỉ Quyển cậu ta làm ra có tạo hình đẹp mắt hơn của hắn rất nhiều.
Nhưng mọi người vẫn thích ăn đồ do Tần Hoài làm hơn, bởi vì Tứ Hi Quyển hắn làm rất ngon. Nếu ngày nào cũng bắt buộc phải ăn Tứ Hi Quyển đến phát ói, thì thà ăn cái ngon còn hơn.
Mẻ Tứ Hỉ Quyển ra lò trước đó mọi người còn chưa xử lý xong.
Đàm Duy An vừa gặm Tứ Hỉ Quyển, vừa sán tới cạnh Tần Hoài đếm xem mẻ này ra lò bao nhiêu cái, mặt lộ vẻ khó xử: "Tần Hoài, nếu kẹt quá thì chúng ta cứ đem bán bớt Tứ Hỉ Quyển đi. Hoặc là đem tặng cũng được, coi như làm từ thiện, đem quyên góp cho cô nhi viện, viện dưỡng lão các kiểu, tiền vốn cứ để tôi lo!"
"Hoặc là cứ bảo mớ Tứ Hỉ Quyển này là do tôi làm."
Tần Hoài còn đang mải soi Vân Văn, không thèm ngẩng đầu lên đáp: "Trình độ của cậu làm gì được đến mức này."
Nhiều lúc thật sự muốn liều mạng với cái đám Tần sư phụ mấy người ghê.
Thấy Đàm Duy An mãi không lên tiếng, Tần Hoài lại bồi thêm một câu: "Chỉ pháp của tôi sắp thăng cấp rồi, hơn nữa cái cách mà cậu vừa nói thật ra Hoàng sư phụ đã nghĩ tới từ lâu. Nhưng Hoàng Kí trước nay không có tiền lệ quyên góp cho cô nhi viện hay viện dưỡng lão, trong số nhân viên của Hoàng Kí cũng chẳng có ai xuất thân từ cô nhi viện như tôi cả."
"Cho dù đối tượng là người già hay trẻ nhỏ, thì việc quyên góp thực phẩm đều phải cực kỳ thận trọng. Hoàng Kí là một tửu lâu danh tiếng, một khi xảy ra sự cố về an toàn vệ sinh thực phẩm sẽ ảnh hưởng rất lớn đến việc kinh doanh. Cho nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Hoàng sư phụ đã từ bỏ ý định quyên góp này rồi."
Nói xong, Tần Hoài chọn ra một cái có tạo hình trông dễ nhìn nhất từ trong đống Tứ Hỉ Quyển lỗi Vân Văn be bét, cắn một miếng, sau đó ợ một cái.
LVQ8371