Chu sư phụ chớp ngay thời cơ mượn cớ chửi đổng: "Muốn cãi nhau thì cút ra phòng nghỉ mà cãi, đây là bếp chứ không phải cái chợ. Cả đám bu xúm hết vào đây làm cái trò trống gì? Không phải dạy dỗ đồ đệ à? Điểm Tâm của mình làm xong hết rồi chắc? Đã đến giờ tan ca đâu? Lát nữa để Tiểu Tô nhìn thấy, lần họp tới cậu ta lại lải nhải thêm chục phút nữa cho xem. Tiểu Tô bảo rồi, sáng mai họp sẽ dành thời gian giới thiệu Tiểu Tần với mọi người để làm quen, các ông không cần phải sồn sồn lên lúc này."
"Giải tán đi làm việc của mình đi. Tiểu Tần, cái Tứ Hỉ Thang Đoàn cậu vừa làm ấy, tôi có vài chỗ muốn góp ý với cậu một chút."
Chu sư phụ đã đuổi khéo đến nước này rồi, đám đại sư phụ đang hóng hớt cũng tự hiểu là không thể mặt dày đứng xem tiếp được nữa. Huống hồ lời Chu sư phụ nói cũng rất có lý, trong đám người đang vây quanh Tần Hoài này, ngoại trừ số ít sắp đến giờ tan ca nên tranh thủ lượn lờ trốn việc, thì đám còn lại toàn là loại việc của mình chưa xong, đồ đệ chưa dạy xong mò ra đây hóng hớt thuần túy.
Thật ra Hoa sư phụ vẫn muốn nán lại để đàm đạo thêm về bí quyết làm mì với Tần Hoài, ngặt nỗi Lưu sư phụ ra tay quá lẹ, trực tiếp kẹp cổ Hoa sư phụ lôi đi, tuyên bố hùng hồn là phải ra phòng nghỉ cãi nhau một trận ra trò.
Vốn dĩ Hoa sư phụ chả có hứng cãi cọ gì với Lưu sư phụ, nhưng bây giờ thì ông thực sự muốn chửi nhau với lão này rồi, ông hận đến mức nghiến răng trèo trẹo.
Hoa sư phụ và Lưu sư phụ kéo nhau ra phòng nghỉ PK 1v1 người thật việc thật, các vị sư phụ khác cũng tản ra như ong vỡ tổ. Lúc giải tán bọn họ vẫn không quên xì xào bàn tán:
"Hoa Trung Hưng to gan gớm nhỉ, dám giật đồ đệ với lão Chu luôn."
"Khát nhân tài quá chứ sao, ông không thấy cái nét mặt ban nãy của lão Hoa à? Hai con mắt chỉ hận không thể dán chặt vào cục bột trên tay Tiểu Tần. Cũng dễ hiểu thôi, mấy đứa đồ đệ của lão ông lạ gì nữa, có đứa thiên phú cũng tàm tạm nhưng tuyệt đối không có đứa nào gọi là xuất chúng cả."
"Lão Hoa cơ bản là chuyên cày Mì Sợi, mấy đứa tới Tri Vị Cư làm học việc hiếm đứa nào chịu đâm đầu mỗi vào mảng này. Đứa nào mà có thiên phú mảng này đỉnh thì mấy mảng khác thường cũng chẳng kém, thành ra lão Hoa đi giành đồ đệ có lại được người ta đâu."
"Cơ mà hình như tôi nghe Tiểu Đàm kể, dạo trước Tần Hoài vừa mới bái sư cơ mà? Thằng bé có sư phụ mất rồi, lão Chu với lão Hoa định nhận nó kiểu gì, đi cướp của người khác à? Cướp trắng trợn luôn?"
"Bái sư cái khi gì, ông hóng hớt chậm quá, chắc chắn không phải nghe chính miệng Tiểu Đàm kể chứ gì? Cùng lắm chỉ là đệ tử ký danh thôi, gọi mồm là sư phụ chứ đã làm lễ bái sư quái đâu. Hơn nữa người Tần Hoài bái sư là một đầu bếp bếp mặn, có đựng chạm gì tới bên mình đâu. Nhưng tôi cá là lão Hoa chắc kèo thua lão Chu rồi. Cái Tứ Hi Thang Đoàn kia tôi vớt được có một viên ăn chưa thấm vào đâu, chứ Tam Đinh Bao là tôi nếm kỹ lắm rồi, nền tảng cơ bản với tay nghề đúng là miễn chê."
"Trình độ đó vứt vào Tri Vị Cư chúng ta thì cũng dư sức ngồi mâm đại sư phụ rồi. Chẳng qua Tiểu Tần tuổi còn trẻ quá, nhìn cái mặt búng ra sữa chả giống đại sư phụ tí nào, nên lão Hoa với lão Chu mới nảy sinh ý định nhận đồ đệ. Chứ Tiểu Tần mà tầm 30, 40 tuổi xem, hai lão ấy thề là dập tắt ngay cái ý định kia, xáp vào giao lưu ngang hàng luôn chứ đùa."
"Tam Đinh Bao đúng là ngon thật, nhân bánh của Tiểu Tần xào nấu ra được cái hương vị cỡ đó thì chứng tỏ cái lưỡi cũng bén lắm đấy. Trước đây tôi cứ tưởng Tiểu Đàm bốc phét, tưởng cậu ta ra ngoài lại đụng phải một đầu bếp trẻ tuổi hơn, giỏi giang hơn, thiên phú ngút ngàn hơn, bị người ta vả cho sưng mặt nên về đây mới phải chém gió tâng bốc thiên phú của người ta lên tận mây xanh cho đỡ nhục."
"Ai dè mấy lời cậu ta nói lại là sự thật trăm phần trăm."
"Thế ông có nhớ Tiểu Đàm từng kể một cái Bát Quái không?"
"Bát Quái gì cơ?”
"Hồi Tiểu Tần mười mấy tuổi, có người họ hàng định nhờ bạn bè gửi gắm cậu ấy vào Tri Vị Cư làm học việc. Nhưng bố mẹ cậu ấy lại thấy chuyện học hành quan trọng hơn, làm học việc thì cực quá, thành ra lỡ dở bao nhiêu năm mãi đến tận hôm nay mới vác mặt tới Tri Vị Cư mình, chứ không thì đã tới từ 10 năm trước rồi."
"Ây da." Mấy vị đại sư phụ đang tụ tập buôn chuyện đồng loạt bật ra tiếng thở dài đầy tiếc nuối.
"Sao không tới sớm hơn cơ chứ? Đáng lẽ phải tới từ sớm rồi!"
"Chuẩn luôn!"
"Cái hạt giống tốt như Tiểu Tần, cưng như trứng hứng như hoa còn chả kịp, sao chúng ta nỡ để cậu ấy chịu khổ được!”
"Biết thế cậu ấy tới sớm 10 năm, tôi cũng mặt dày giành giật bằng được về làm đồ đệ!"
Lời này vừa thốt ra, mấy vị đại sư phụ đang tụ tập buôn chuyện lập tức đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều đọc được rõ mồn một ba chữ "kẻ cạnh tranh" trong mắt đối phương.
Trầm mặc một lát, nhìn nhau không nói lời nào, lặng lẽ giải tán.
Đàm Duy An nãy giờ rúc trong góc lặng lẽ hóng trọn toàn bộ Bát Quái: ... Vãi chưởng, sao hắn có linh cảm Tri Vị Cư sắp nổ ra một trận gió tanh mưa máu vì Tần Hoài vậy nhỉ?
Ở một diễn biến khác, Tần Hoài vừa nhào nặn mì bằng tay, vừa lắng nghe Chư sư phụ nhận xét về Tứ Hi Thang Đoàn của mình.
Trước khi Chu sư phụ bắt đầu nhận xét, một cậu học việc vô danh nhưng cực kỳ tinh ý đã bưng lên một cái Tam Đinh Bao vừa mới ra lò. Chu sư phụ thuận tay nhận lấy, cắn thử một miếng trước.
LVQ8371