"Ban nãy tôi mới giành được có một viên, cái nhân thịt tươi mà ông bảo tôi còn chưa được ăn, mới chỉ nếm thử Bách Quả Hăm thôi. Mẻ tiếp theo Tiểu Tần định làm món Điểm Tâm gì thế?”
"Nãy tôi hỏi Tiểu Đàm rồi, hình như là Tam Đinh Bao."
"Tam Đinh Bao ngon đấy, làm Tam Đinh Bao thì càng dễ đánh giá nền tảng kỹ năng hơn."
Đợi đến lúc Tần Hoài lách được từ bên ngoài vào, hắn phát hiện ra số lượng đại sư phụ vây quanh bàn bếp hình như lại đông thêm rồi.
Nếu trực giác không sai, hắn cảm thấy hình như toàn bộ các vị đại sư phụ đi làm ngày hôm nay, ai rảnh rỗi là đều bu xúm hết vào đây rồi.
Không hiểu sao, Tần Hoài bỗng dưng nảy sinh một cái cảm giác giống y như lúc đi thị, thi đến cuối giờ trong phòng chỉ còn lại mỗi mình là thí sinh, thế là toàn bộ giám thị trong cả tòa nhà rảnh rỗi sinh nồng nổi kéo hết đến hóng hớt, đứng quây xung quanh xem hắn làm bài vậy.
Tần Hoài cảm thấy mấy vị đại sư phụ này chỉ đơn thuần là đến hóng hớt thôi, nhưng hắn đếch hiểu rốt cuộc là họ đang hóng cái chuyện quái gì, bu vào xem mặt người mới à?
Nhưng trên lý thuyết thì Tri Vị Cư đâu có thiếu người mới đến giao lưu cơ chứ.
Tần Hoài không hiểu nổi, hắn lẳng lặng bắt tay vào làm Tam Đinh Bao.
So với phiên bản thiếu hụt của Tứ Hỉ Thang Đoàn, thời gian cần thiết để làm Tam Đinh Bao tương đối dài hơn. Nhào bột, chuẩn bị nguyên liệu, nấu nhân, trộn nhân đều cần đến thời gian, do vị trí xung quanh bàn bếp quá sức khan hiếm, tên học việc vô danh lúc trước đã sớm bị hất cẳng ra rìa, giờ chỉ còn lại mỗi Đàm Duy An ở lại phụ việc cho Tần Hoài.
Thậm chí lúc Đàm Duy An mới phụ việc được một nửa, hai vị sư phụ nhiệt tình là Hoa sư phụ và Lưu sư phụ cảm thấy kỹ thuật của hắn quá tệ sẽ làm vướng chân Tần Hoài, bèn xắn tay áo nhảy vào giúp thái rau chuẩn bị nguyên liệu luôn.
Sau đó, hai vị đại sư phụ vốn vì mâu thuẫn con cái mà cạch mặt nhau "vương bất kiến vương" này, lại cực kỳ hiếm hoi xuất hiện trên cùng một bàn bếp. Bọn họ đứng hai bên trái phải Tần Hoài thái rau, thái ra cái cảm giác đối chọi gay gắt, minh tranh ám đấu, khói lửa ngợp trời, đao quang kiếm ảnh, lừa lọc lẫn nhau.
Đến khâu chuẩn bị nguyên liệu cuối cùng, Đàm Duy An cũng bị chen văng ra ngoài.
Trình độ quá cùi bắp, nơi này hiện tại là khu vực tụ tập của các đại sư phụ, hạng đệ tử thân truyền như hắn không có tư cách chen chân vào.
Tần Hoài vô cùng áp lực nặn cho xong Tam Đinh Bao, hắn nhìn một cậu học việc vô danh mang chỗ bánh này đến khu hấp, bèn lấy cớ đi vệ sinh, kéo Đàm Duy An rời khỏi cái chốn thị phi này.
Trong khoảng thời gian này Chu sư phụ vẫn chưa quay lại, nghe nói là đang kiểm tra tiến độ và trạng thái của Tô Càn đạo gần đây.
Tần Hoài kéo Đàm Duy An ra hành lang, nhìn hắn: "Nói đi."
Đàm Duy An: "? Nói cái gì?"
"Lúc tôi chưa đến Tri Vị Cư, cậu đã bốc phét những gì về tôi với các vị đại sư phụ thế hả."
"Tại sao ai cũng biết tôi, biết rõ tình hình của tôi, biết tôi là người ở đâu, gặp tôi câu đầu tiên đều bảo là, Tiểu Đàm từng kể."
Thất sách rồi, cái đợt đi Hoàng Kí giao lưu lần đầu về đi rêu rao Bát Quái khắp nơi, Đàm Duy An căn bản không ngờ tới có ngày Tần Hoài sẽ đến Tri Vị Cưt
Tần Hoài mỉm cười nhìn Đàm Duy An.
Đàm Duy An: "Anh, anh Tần, Tần sư phụ, bây giờ Tiểu Đàm tôi quỳ xuống xin lỗi cậu còn kịp không?"
"Không phải tôi không muốn nói, mà là tôi chém gió nhiều quá nên quên xừ mất trước đó mình lải nhải những gì rồi."
Đợi đến khi Chu sư phụ kiểm tra xong tiến độ dạo này của Tô Càn, quay lại xem món Điểm Tâm mới của Tần Hoài làm ăn ra sao, thì về cơ bản hắn đã nhớ mặt chỉ tên được hết dàn đại sư phụ của Tri Vị Cư rồi.
Chu sư phụ nhìn thấy quanh Tần Hoài vây kín một đám người quen cũ thì cũng sững sờ mất một lúc, biểu cảm nhanh chóng chuyển từ một bậc trưởng bối ôn hòa sang ông sếp mặt lạnh tanh, cố sống cố chết chen một đường rẽ đám đông chưi tọt vào tận bên trong.
Thành công biến cái khu vực quanh bàn bếp vốn đã chật như nêm cối lại càng thêm chen chúc.
Mặc dù nãy giờ Chu sư phụ không có mặt, nhưng Tứ Hỉ Thang Đoàn thì ông vẫn được ăn. Lúc Tần Hoài nấu mẻ Tứ Hỉ Thang Đoàn thứ hai, hắn đã cố ý múc một bát sai Đàm Duy An mang qua, tránh cho Chu sư phụ không được ăn, hoặc lúc ăn thì Thang Đoàn đã mất đi hương vị chuẩn nhất.
Chu sư phụ vô cùng hài lòng với Tứ Hỉ Thang Đoàn của Tần Hoài, nhất là loại nhân Bách Quả Hãm.
Chắc hẳn các bạn độc giả có trí nhớ tốt vẫn còn nhớ, hồi Tần Hoài mới bắt đầu nghiên cứu Bách Quả Hãm, Đàm Duy An từng cung cấp cho hắn công thức Bách Quả Hãm mà Chu sư phụ đã dạy.
Công thức này là của Chư sư phụ, chứng tỏ bản thân ông thực sự rất am hiểu các món Điểm Tâm nhân Bách Quả Hãm, chắng qua thứ ông rành là bánh trưng thu nhân Bách Quả Hãm chứ không phải Thang Đoàn. Còn cái phiên bản Bách Quả Hãm mà Tần Hoài đang làm hiện tại, Chu sư phụ không hiểu, không tôn trọng, nhưng cũng chắng làm gì được hắn.
Theo góc nhìn của Chu sư phụ, với trình độ của Tần Hoài hoàn toàn có thể làm ra một loại Bách Quả Hãm ngon hơn, hợp lý hơn và tinh giản hơn. Hắn không cần thiết phải làm phần nguyên liệu phức tạp đến thế, nhét thêm một đống thứ vô thưởng vô phạt, khiến độ khó của nhân bánh tăng lên mà hương vị lại tụt lùi.
LVQ8371