"Trình độ dùng dao của cậu tốt hơn tôi tưởng rất nhiều." Chu sư phụ trực tiếp nói thăng, "Tôi nghe Tiểu Đàm kể cậu từ nhỏ đã phụ giúp ở tiệm ăn sáng của gia đình, cơ bản là không thái rau cũng chẳng mấy khi cầm dao, hồi trước tết ở Hoàng Kí thái củ cải còn chưa xong, dạo trước mới nhận một người sư phụ nên trình độ mới tăng lên đột phá."
"Người sư phụ mà cậu nhận trình độ rất cao đấy."
Tần Hoài: Đàm Duy An, trên tàu cao tốc cậu còn ngụy biện là bình thường mình không hóng Bát Quái cơ mà!
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, Chu sư phụ vừa mới nhắc tới Tiểu Đàm, Tần Hoài cũng vừa chửi thầm Đàm Duy An trong bụng xong, thì hắn đã mặc đồng phục nhân viên lóe sáng xuất hiện.
Tiện thể nhắc luôn, có lẽ là do Đàm Duy An lúc ở Vân Trung Thực Đường và Hoàng Kí đã hơi bung lụa quá đà cộng thêm ăn uống thả phanh nên béo lên rồi, đồng phục nhân viên mặc trên người hắn trông hơi chật chội.
"Tần Hoài, nãy tôi ở phòng thay đồ nghe nói cậu đến Tri Vị Cư mà tôi còn không tin. 20 phút trước Tô Càn bảo với tôi là cậu bị say xe, còn sai tôi đi mua thuốc say xe cho cậu, kết quả cậu ta chê tôi lề mề quá nên tự đi mua luôn rồi. Cậu say xe thì còn đến Tri Vị Cư làm gì? Sao lại đứng làm Điểm Tâm luôn rồi?"
"Không phải chứ người anh em, cậu vừa đến Hàng Châu đã bị lây bệnh cày cuốc rồi à? Lần trước tôi say xe đúng là nôn thốc nôn tháo, hận không thể nôn cả mật xanh mật vàng ra, cậu đừng có giống tôi hôm trước say xe, hôm sau ăn nhiều quá lại phải nhập viện đấy. Tôi nói cho cậu biết Điểm Tâm của Tri Vị Cư chúng tôi nhiều lắm, cậu bắt đầu ăn từ 10 giờ sáng, mỗi món Điểm Tâm nếm một miếng thôi cũng đủ no căng bụng rồi. Chẳng phải cậu thích ăn Hà Giáo sao? Hà Giáo của Trương sư phụ làm cực kỳ ngon luôn, còn có..."
"Chu... Chu... Chu sư phụ, ngài... ngài cũng ở đây ạ." Đàm Duy An lao tới bắn liên thanh một tràng, lúc này mới để ý thấy Chu sư phụ đang đứng ngay bên cạnh.
Chu sư phụ liếc Đàm Duy An một cái, giọng điệu không mỉa mai nhưng câu từ lại nặc mùi mỉa mai: "Hóa ra là có thể nhìn thấy tôi à, tôi còn tưởng hôm nay áo mình mặc trắng quá, hòa luôn vào màu gạch lát nền tàng hình như tắc kè hoa rồi chứ."
Đàm Duy An sợ tới mức nói năng lắp bắp, yếu ớt giơ tay phải lên, chìa cái túi nhỏ xách trên tay ra: "Cháu... cháu... cháu vội đi tìm Tần Hoài, cháu... cháu vừa nãy là muốn nói Tô Càn tuy đi mua thuốc say xe rồi, nhưng cậu ấy chưa bị say xe bao giờ nên không có kinh nghiệm, mua cái loại thuốc đó chẳng có tác dụng gì đâu. Cho nên cháu lại chạy đi mua một loại mà lần trước cháu uống thấy khá hiệu quả, gọi điện cho Tần Hoài thì không được, nãy ở phòng thay đồ nghe nói Tần Hoài đang trong bếp nên cháu mới chạy thẳng tới đây tìm người."
"Cháu... cháu chỉ là đến đưa thuốc thôi ạ."
Chu sư phụ điềm nhiên nói: "Tiểu Tần say xe không nghiêm trọng, không cần uống thuốc đâu, loại thuốc này uống nhiều không tốt, uống chút nước ấm là được rồi."
Lời này vừa thốt ra, cậu học việc đang thái rau lập tức hành động, lao vèo ra góc phòng rót ngay một cốc nước nóng bưng đến cho Tần Hoài.
Chu sư phụ hiển nhiên rất hài lòng với kiểu học việc tinh ý này, trao cho hắn một ánh mắt tán thưởng, sau đó lại vô cùng ghét bỏ liếc nhìn tên học việc không lĩnh hội được ý của Tần Hoài, lúc hạ dao thì dùng sức rõ mạnh, nhưng mứt hoa quả và hạt thì lại chẳng thái vụn được bao nhiêu.
"Tiểu Đàm, cậu tiếp xúc với Tiểu Tần khá nhiều nên hiểu ý cậu ấy, cậu giúp cậu ấy phụ việc trước đi." Chu sư phụ liếc mắt ra hiệu cho Đàm Duy An, hắn lập tức tâm thần lĩnh hội, vỗ vỗ vai cậu học việc đang thái mứt quả rồi xua tay ra hiệu cho người này mau lui xuống, nếu không Chu sư phụ có thể sẽ chém cả cậu đấy.
Đàm Duy An bắt đầu giúp Tần Hoài chuẩn bị nguyên liệu.
Đàm Duy An tới, Chu sư phụ cũng nói nhiều hơn một chút, ông vừa nhìn vừa hỏi: "Cậu đến rồi sao Tô Càn vẫn chưa đến?"
"Những người khác cũng chưa đến ạ, cháu là vì phải đi mua thuốc rồi mang thuốc cho Tần Hoài nên cất vali xong là qua đây luôn. Sư đệ cháu cũng chưa tới, em ấy đang ở nhà dọn dẹp vệ sinh, nhà lâu ngày không có người ở bụi bám đầy bàn rồi."
"Tô Càn còn phải từ chỗ Tần Hoài vòng về nhà cậu ấy, giữa đường lại rẽ vào hiệu thuốc mua thuốc nữa, chắc phải tầm 20 phút nữa mới qua tới nơi."
"Lần này Cổ Lực thu hoạch thế nào?" Chu sư phụ hỏi.
Chu sư phụ nói vậy, Tần Hoài hơi kinh ngạc ngẩng đầu liếc nhìn Chu sư phụ một cái, hắn không ngờ Chư sư phụ lại quan tâm đến Cổ Lực như thế.
Kể từ lúc tiếp xúc với Chu sư phụ tới giờ, ngoài tên của Tô Càn ra thì ông chưa từng nhắc đến bất kỳ ai khác. Đàm Duy An vừa tới, Chu sư phụ không thèm hỏi han hắn trước, mà lại đi hỏi tiến độ của Cổ Lực ra sao.
Đàm Duy An không hề thấy bất ngờ, thậm chí có khi đã chuẩn bị sẵn văn mẫu từ lâu rồi, hắn vô cùng trôi chảy đáp: "Cháu cảm giác sư đệ lần này đã thay đổi rất nhiều."
"Hửm?" Chu sư phụ khẽ nhướng mày, rửa tai lắng nghe.
"Nói về trình độ thì... quả thực chẳng tiến bộ gì, Chu sư phụ ngài cũng biết đấy, sư đệ cháu chỉ có chút xíu thiên phú ấy thôi. Ngài trông cậy em ấy tiến bộ thần tốc trong vài tháng, chi bằng trông cậy em ấy bị ai đó gõ cho một gậy vào gáy rồi tự dưng khai mở tư duy còn hơn."
LVQ8371