"Mỗi ngày tôi đều đi làm sát giờ, thinh thoảng sẽ đến muộn, bởi vì tôi cũng chăng quan tâm lắm đến chuyện bị trừ lương. Cơ bản là hễ Chư sư phụ thấy tôi đi muộn, đều sẽ thuận miệng buông một câu: Ấy đa, ở ngay đối điện mà cũng tắc đường cơ à, xem ra tình hình giao thông quanh Tri Vị Cư này tệ thật đấy."
Tần Hoài đầy vẻ hồ nghi nhìn Đàm Duy An: "Có phải cậu từng lấy cớ tắc đường để biện minh cho việc đi muộn không?"
Đàm Duy An: "... Chỉ đúng một lần thôi, lần đó thật sự là không bịa ra được lý do gì nên mới thuận miệng nói vậy."
Tần Hoài gật gù, tỏ vẻ lại hiểu thêm một chút về Chu sư phụ, Chu sư phụ không chỉ thích nói móc mỉa người khác, mà trí nhớ cũng tốt phết.
"Tôi còn một câu hỏi nữa." Tần Hoài tiếp tục nói.
"Tôi nghe nói sư phụ Lưu và sư phụ Hoa có quan hệ không tốt, là bởi vì lúc trước con cái của hai người từng xem mắt rồi hẹn hò với nhau, sau đó cãi vã chia tay, cho nên hai vị sư phụ cũng cạch mặt nhau luôn, ngày nào cũng hậm hực đấu đá trong bếp, có thật vậy không?”
Nghe Tần Hoài nhắc đến chuyện này, Đàm Duy An lập tức hăng hái hẳn lên, vỗ đùi đánh đét một cái, giọng nói cũng cao vút: "Đương nhiên là thật rồi!"
"Đâu chỉ là hậm hực trong bếp. Cậu không biết đâu, hồi con gái sư phụ Lưu chia tay với con trai sư phụ Hoa ấy, có một lần hai người lái xe vô tình chạm mặt nhau trên đường, kết quả cậu đoán xem thế nào? Hai bên cứ tạt đầu xe nhau, quyết không cho đối phương vượt lên, sau đó con gái sư phụ Lưu tức quá định lách thẳng lên từ bên cạnh, ai dè con trai sư phụ Hoa không thèm phanh lại, đạp một nhát chân ga húc luôn xe cô ấy lao lên dải phân cách, đè gãy hai cái cây nhỏ của thành phố, phải đền ối tiền đấy!"
"Lúc đó tôi đang mua bánh bao ở ngay ngã tư đấy, còn quay được cả video cơ, cậu đợi tôi tìm xem, tìm thấy sẽ gửi cho cậu."
Tô Càn kinh ngạc: "Có cả chuyện này nữa cơ à?"
Đàm Duy An đắc ý nói: "Chứ còn gì nữa, hàng thật giá thật luôn, tôi là nhân chứng sống đây này. Tô Càn, cậu còn nhớ thật ra lúc đầu sư phụ Lưu và sư phụ Hoa đâu có hậm hực nhau vì chuyện của con cái không? Chính là từ sau vụ đó, hai bên mới bắt đầu đấu đá nhau trong bếp, đúng kiểu một núi không thể có hai hổ luôn."
"Kết quả vụ tai nạn đó tôi vẫn nhớ rõ, con gái sư phụ Lưu vượt ẩu nên chịu hoàn toàn trách nhiệm. Không những phải đền tiền dải phân cách với cây xanh cho thành phố, mà còn phải đền cả tiền sửa xe cho con trai sư phụ Hoa nữa, tôi đã cố tình đi thám thính rồi đấy."
Tần Hoài nhìn biểu cảm mặt mày hớn hở của Đàm Duy An, tự dưng lại càng thêm mong đợi chuyến đi đến Tri Vị Cư lần này.
Hóa ra trước kia Đàm Duy An chỉ hóng hớt sương sương, là vì đang tác chiến trên sân khách nên không có lợi thế bẩm sinh, giờ thì được trở về sân nhà của cậu ta rồi.
Nhất định sẽ vô cùng đặc sắc.
Bắt đầu từ cái Bát Quái của sư phụ Lưu và sư phụ Hoa, Đàm Duy An giống như được mở máy hát, thao thao bất tuyệt lôi hết đống Bát Quái trong bụng ra kể.
Giống hệt như lúc Đàm Duy An móc công thức từ trong túi thần kỳ ra vậy, hàng thì luôn sẵn đấy, chẳng qua bình thường không có cơ hội để bung lụa thôi, một khi đã có người khơi mào, thì chẳng cần ai nhắc hắn cũng tự động lục lọi điên cuồng trong cái túi thần kỳ của mình.
Đủ mọi thể loại Bát Quái trên đời, cái gì cũng có.
Nào là sư phụ A nhìn sư phụ B luôn thấy chướng mắt, là vì có một lần đi ăn liên hoan, sư phụ B mượn rượu chê bai Điểm Tâm do sư phụ A làm có vấn đề. Sau đó do sư phụ B uống quá say nên đứt phim, căn bản chẳng nhớ gì về chuyện này, nhưng sư phụ A thì lại cứ canh cánh trong lòng, lại cảm thấy lấy chuyện này ra cãi cọ với sư phụ B thì có vẻ mình hơi nhỏ nhen, cho nên cứ âm thầm tức tối trong lòng rồi nhìn ngứa mắt cho đến tận bây giờ.
Sau khi biết chuyện, tất cả mọi người đều nhận xét là sư phụ A quả thực rất nhỏ nhen, đương nhiên, sư phụ A không hề biết chuyện này, bởi vì mọi người sợ sư phụ A sẽ vì những lời nhận xét đó mà ghim luôn cả mình.
Rồi thì sư phụ C nhìn sư phụ B không vừa mắt, là vì hồi trước hai người cùng chấm trúng một cậu học việc và đều muốn thu làm đồ đệ, sư phụ C cảm thấy thực lực của mình mạnh hơn nên chắc mẩm nắm phần thắng trong tay, ai dè cậu học việc đó lại bái sư phụ B làm thầy.
Vì chuyện này mà sư phụ C cứ hậm hực mãi, cho rằng chắc chắn là sư phụ B đã lén dùng trò bẩn sau lưng để cướp mất đồ đệ mà mình ưng ý, thế là điên cuồng nhắm vào sư phụ B, suýt chút nữa thì làm ầm ĩ lên không thể dọn dẹp nổi, cuối cùng vẫn là nhờ Tô Lão Bản đứng ra hòa giải thì hai bên mới miễn cưỡng hóa giải ân oán.
Còn về việc tại sao cuối cùng cậu học việc đó lại bái sư phụ B làm thầy thì cả Tri Vị Cư chẳng ai biết cả, ngoại trừ Đàm Duy An. Bởi vì có một lần Đàm Duy An đi ăn cơm với cậu học việc nọ, cậu ta đã vô tình tiết lộ rằng, cậu ta biết tay nghề của sư phụ C giỏi hơn và hợp với mình hơn, nhưng bản thân cậu ta lại thích ăn Lan Hoa Cao do sư phụ B làm, cậu ta chính vì thích ăn Lan Hoa Cao nên mới dứt khoát bái sư phụ B làm thầy.
LVQ8371