Nếu muốn miêu tả chỉ tiết hơn, khéo có thể ra hắn một bài tập phân tích lực của môn vật lý cấp hai, bắt học sinh vẽ sơ đồ phân tích lực, tính toán xem nên dùng lực từ hướng nào.
Lần đầu tiên Tần Hoài phần nào hiểu được cái gọi là kỹ xảo cuộn xuôi của Tứ Hỉ Quyển rốt cuộc nằm ở đâu, và cũng là lần đầu tiên hắn thực sự ý thức được tại sao chỉ pháp lại có thể xếp vào hàng ngũ kỹ năng cơ bản.
Chỉ pháp thực sự là một kỹ xảo, và nó cũng hoàn toàn xứng đáng làm nền tảng cơ bản của một người đầu bếp.
Nó cũng giống như đao công hay canh lửa, đều đang thử thách kỹ năng phát lực và năng lực của đầu bếp, chỉ là lực đạo của chỉ pháp đòi hỏi sự nhẹ nhàng và tinh tế hơn. Những món Điểm Tâm cần áp dụng đến nó cũng cao cấp hơn, theo đuổi những yếu tố mang tính toàn diện hơn.
Nó không chỉ đơn thuần phục vụ cho mục đích thẩm mỹ và thị giác, mà đồng thời còn giúp nâng tầm hương vị tổng thể của món Điểm Tâm đó.
Những món Điểm Tâm có độ khó cao không phải vì những khía cạnh khác hết chỗ để ganh đua nên đành phải lôi tạo hình ra khè nhau, mà là bởi vì chỉ có những món Điểm Tâm mang độ khó cao mới đủ tư cách để phô diễn tạo hình.
Mặc dù bước cuộn xuôi của Tần Hoài vẫn tồn đọng hàng tá vấn đề, nếu để Cổ Lực đứng ngay bên cạnh bình luận trực tiếp thì kiểu gì cũng bới ra được 9 cái lỗi sai trong 8 nhịp khựng lại của hắn.
Nhưng ít ra thì hắn cũng đang thực sự cuộn xuôi một cách đàng hoàng.
Là bước cuộn xuôi thực thụ trong quá trình tạo ra Vân Văn.
Chứ không phải làm bộ làm tịch, cuộn tới cuộn lui mà chẳng hiểu mô tê gì.
Trịnh Tư Nguyên vốn định rời đi, nhưng nhìn thấy động tác cuộn xuôi của Tần Hoài thì bỗng dưng không muốn đi nữa. Hai chân cứ như bị đóng đỉnh tại chỗ, ánh mắt đán chặt vào từng cử động trên tay Tần Hoài, phản ứng lộ liễu này của Trịnh Tư Nguyên lập tức thu hút sự chú ý của Đàm Duy An, Đàm Duy An cũng nương theo ánh mắt của Trịnh Tư Nguyên mà nhìn chằm chằm vào động tác tay của Tần Hoài.
Sau đó Đàm Duy An liền trợn tròn hai mắt.
Ở mảng nặn Vân Văn này, Đàm Duy An giỏi hơn Trịnh Tư Nguyên rất nhiều, đây có lẽ là điểm duy nhất ở bếp bánh mà Đàm Duy An hiện tại có thể đồng thời áp đảo cả Tần Hoài lẫn Trịnh Tư Nguyên.
Cũng chính vì thế nên Đàm Duy An có thể nhìn ra được nhiều thứ hơn.
Đàm Duy An có thể nhìn ra, tuy rằng Tần Hoài vẫn không quá giỏi làm Vân Văn, nhưng hắn đã đi đúng hướng rồi.
Đàm Duy An cố gắng nhớ lại xem lúc trước mình mất bao lâu mới đi lên được con đường chân chính này, 5 tháng hay 7 tháng.
Không nhớ ra được cũng chẳng quan trọng.
Tần Hoài tốn bao nhiêu thời gian?
Nửa tháng?
Thế có còn là người không?
Bật hack rồi à người anh em.
Cho dù cậu là thiên tài, cậu cũng không thể thiên tài đến mức này chứ.
Cậu có biết Vân Văn khó đến mức nào không? Cậu có biết để nhập môn Vân Văn khó đến mức nào không? Cậu có biết độ khó và độ hiếm của kỹ năng này trong giới đầu bếp bánh Điểm Tâm không? Cậu có biết có bao nhiêu đại sư phụ nổi tiếng còn chẳng biết làm Vân Văn ở đẳng cấp như Tứ Hỉ Quyển và Như Ý Quyển không?
Cậu biết không?
Cậu không biết cũng không sao, tôi biết!
Đàm Duy An cảm thấy cho dù mình đã rất quen với việc Tần Hoài là một tên biến thái, nhưng vẫn luôn vô tình bị mức độ biến thái của hắn làm cho chấn động.
Giờ khắc này, trong đầu Đàm Duy An hiện lên nỗi nghi hoặc giống y hệt Trịnh Tư Nguyên trước đó.
Tưởng tượng ra một hệ thống trò chơi rồi tự biến mình thành kẻ mắc bệnh thần kinh, lại có thể giúp ích cho trù nghệ lớn đến vậy sao?
Cái bảng thuộc tính đó được thiết lập thế nào nhỉ? Trò này phải tưởng tượng ra sao, làm thế nào để tự phán đoán xem mình đang ở cấp bậc gì, độ thuần thục bao nhiêu?
Đàm Duy An lẩm bẩm: "Vãi chưởng, chỉ pháp thăng lên cao cấp lại hữu dụng đến vậy sao?"
"Vậy chỉ pháp của mình là cấp gì nhỉ?”
Chỉ pháp cao cấp mang đến cho Tần Hoài rất nhiều cảm ngộ, những cảm ngộ này tuy không giúp hắn tiến bộ quá nhiều, nhưng lại giúp hắn lần đầu tiên nhận thức được tính kỹ xảo và độ khó của chỉ pháp.
Chỉ pháp với tư cách là một trong những kỹ năng cơ bản được hệ thống trò chơi phân định, mang tính kỹ xảo rất cao. Tính kỹ xảo này không chỉ thể hiện ở những kỹ pháp có độ khó cao như Vân Văn, mà còn thể hiện ở mọi khía cạnh.
Thậm chí Tần Hoài còn lờ mờ ngộ ra, sở dĩ tiến độ học Vân Văn của hắn chậm chạp như vậy, từ lâu đã đội sổ trong tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỉ Quyển, là bởi vì nền tảng chỉ pháp của hắn quá kém.
Tuy rằng trước đó hắn trông có vẻ đã đạt trình độ chỉ pháp bậc trung cấp, nhưng thực chất chỉ có ý thức của chỉ pháp bậc sơ cấp mà thôi.
Hơn nữa sơ cấp là giới hạn thấp nhất trong hệ thống đánh giá cấp bậc của trò chơi, chứ không phải giới hạn thấp nhất của Tần Hoài.
Trước kia Tần Hoài đã quá xem nhẹ chỉ pháp, hoặc có thể nói là hơi coi thường nó. Điều này có lẽ liên quan đến việc Tiểu Tần sư phụ thực sự đã làm đầu bếp tiệm ăn sáng suốt nhiều năm trời một cách cực kỳ nghiêm túc. Quan niệm thâm căn cố đế được hình thành từ công việc đầu bếp tiệm ăn sáng khiến hắn cảm thấy chỉ pháp đơn giản chỉ là bắt nếp cho bánh bao, hay tạo hình cho Hoa Mô và Diện Quả Nhi - những món Điểm Tâm có độ khó cao và đòi hỏi khắt khe về chỉ pháp.
Trong đầu hắn chỉ có bậc sơ cấp và cấp đại sư, hoàn toàn không có bậc trung cấp và cao cấp ở giữa.
LVQ8371