Chốt đơn chưa đầy hai phút, phục vụ đã cầm hóa đơn tới đặt lên bàn Thạch Đại Đảm, còn không quên hỏi một câu: "Anh Thạch, hôm nay anh không ăn Tứ Hi Hoa Quyển ạ? Có phải lúc gọi món anh quên không? Có cần em thêm vào giúp anh luôn không?”
Có thể nói là cực kỳ chu đáo.
Thạch Đại Đảm lắc đầu: "Hôm nay Tứ Hỉ Hoa Quyển chính thức lên kệ đúng không, tôi thấy trên thực đơn thường rồi. Sức ăn của tôi lớn, sẽ không giành với mọi người nữa, mỗi ngày Tần Hoài cũng chẳng làm được bao nhiêu, đỡ làm cậu ấy mệt thêm."
"Chỗ chuối này là tôi mang đến cho Tần Hoài, phiền em lát nữa mang xuống bếp giúp nhé."
"Vâng thưa anh Thạch."
Tứ Hi Hoa Quyển đã gây ra một tiếng vang lớn trong giới thực khách của Hoàng Kí, tạo hình đẹp mắt, hương vị cực ngon, giá cả lại còn vô cùng phải chăng (bằng giá với Bánh Bao Tửu Nhưỡng).
Khách hàng của Hoàng Kí đã lâu rồi mới thấy một món ăn đáng đồng tiền bát gạo như vậy ở Hoàng Kí, Hoàng Kí vốn là nhà hàng cao cấp nổi tiếng ở Cô Tô, đặc điểm lớn nhất chính là đội giá cực kỳ chát.
Vừa nghe nói Tứ Hỉ Hoa Quyển được mở bán sớm, giá cả siêu hời, ăn siêu ngon, thực khách liền đổ xô kéo đến, xếp hàng tranh nhau mua, ai phải đi làm không có thời gian xếp hàng thì thuê người chạy việc, nhất thời ngoài cửa lớn Hoàng Kí lại náo nhiệt y hệt như hồi Tết Dương lịch.
Lúc này có thể sẽ có người thắc mắc, sao có thể náo nhiệt như hồi Tết Dương lịch được chứ? Tết Dương lịch là lúc lượng khách của Hoàng Kí bùng nổ nhất, đó là nhờ có tạp chí Tri Vị lăng xê. Mỗi ngày đều có vô số khách từ nơi khác mộ danh tìm đến, sẵn sàng xếp hàng mấy tiếng đồng hồ chỉ để mua một ít Điểm Tâm.
Tứ Hỉ Hoa Quyển của Tần Hoài dù ngon bổ rẻ đến mấy, cũng không thể nào trong vòng một ngày lại gây ra tiếng vang lớn đến vậy được.
Về mặt lý thuyết thì đúng là như vậy.
Nhưng còn có một chiêu thức marketing khác gọi là marketing khan hiếm.
Hoàng Kí vốn không định chơi chiêu marketing khan hiếm này, chủ yếu là do sản lượng làm ra không kịp bán, đành bị ép phải tạo sự khan hiếm.
"Tiểu Tần sư phụ, mẻ Tứ Hỉ Hoa Quyển vừa rồi là mẻ cuối cùng của hôm nay đúng không ạ? Anh có nắm được số lượng cụ thể không, tổ trưởng bảo tôi sang hỏi anh, để cô ấy còn ra khuyên khách đang xếp hàng bên ngoài đi về."
Khoảng ba giờ chiều, một nữ phục vụ mặt tròn ló đầu đứng ở cửa phòng bếp lớn tiếng hỏi.
Tần Hoài báo cáo chính xác số liệu, rồi tiếp tực trốn việc ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Nữ phục vụ mặt tròn thống kê xong, gật gật đầu rồi bước nhanh rời đi.
Từ sáng sớm đã tò mò không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với Tần Hoài, sao Tứ Hỉ Quyển của hắn đột nhiên lại làm đẹp được như thế, Đổng Sĩ nhân cơ hội tiến lại gần, lúc tới gần trên tay còn cầm nửa quả dưa chuột đang gặm dở, hạ giọng hỏi: "Tần Hoài, mới 3 giờ chiều mà cậu đã không làm Tứ Hỉ Quyển nữa rồi à?"
Tần Hoài vô cùng dứt khoát gật đầu: "Không làm nữa, hôm nay Tứ Hỉ Quyển chỉ làm đến đây thôi."
"Có phải người cậu không được khỏe không?" Đổng Sĩ lại thăm dò hỏi, len lén đánh giá sắc mặt của Tần Hoài, nhưng cảm thấy không giống lắm.
Sắc mặt hồng hào, màu môi bình thường, quan trọng nhất là thần thái sáng láng, mặt mày rạng rỡ, nhìn kiểu gì cũng thấy là dáng vẻ vô cùng khỏe mạnh.
"Không có đâu." Tần Hoài vẫn đang bình thản ăn viên bột nếp, không hiểu sao Đổng Sĩ đột nhiên lại hỏi cái này, "Tôi không thấy có chỗ nào khó chịu cả. Sao thế, sắc mặt tôi trông tệ lắm à?"
Đổng Sĩ lắc đầu, tiếp tục nhìn chằm chằm Tần Hoài: "Vậy sao giờ này cậu đã tan ca rồi? Lát nữa có việc à?"
Tần Hoài mang vẻ mặt đầy khó hiểu, bỏ bát xuống cũng bắt đầu nhìn chằm chằm vào Đổng Sĩ, muốn xem thử có phải dạo này người anh em này không hóng được drama nào hấp dẫn nên đầu óc không được bình thường hay không.
"Ai bảo cậu là tôi tan ca rồi?" Tần Hoài hỏi, "Giờ tan ca bình thường của tôi chẳng phải là 5 giờ 40 phút sao? Lát nữa tôi còn có loại Điểm Tâm khác phải làm nữa."
"Điểm Tâm gì thế?"
"Tứ Hỉ Thang Đoàn."
Đổng Sĩ: ???
Tần Hoài nhìn sắc mặt Đổng Sĩ từ khiếp sợ chuyển sang nghi ngờ, rồi lại biến thành suy tư, sau đó chợt hiểu ra rồi lại nghi ngờ, lại suy tư tiếp, căn bản không thể đoán được rốt cuộc trong đầu hắn đang tự biên tự diễn cái gì.
Lối suy nghĩ của Đổng Sĩ quá nhảy cóc, nếu suy đoán hắn theo lẽ thường, hắn thường sẽ không làm theo lẽ thường. Nhưng nếu không suy đoán hắn theo lẽ thường, hắn lại làm theo lẽ thường.
Tần Hoài quyết định hỏi thắng: "Cậu đang nghĩ cái gì thế?”
"Tôi đang nghĩ sao cậu lại thay đổi rồi." Đổng Sĩ thốt ra một câu rất đầy tính triết lý, câu này Vương Tuấn và không ít cô bạn gái cũ của hắn từng nói qua.
"Tôi thay đổi chỗ nào?"
Câu này cũng không ít cô bạn gái cũ từng nói với Vương Tuấn.
"Thì là..." Đổng Sĩ gãi gãi cổ, cố gắng sắp xếp lại từ ngữ, "Đây không phải phong cách làm việc của cậu."
"Có phải cậu chơi với Đàm Duy An lâu quá nên bị lây bệnh lười của hắn rồi không?”
Đàm Duy An đang trốn việc ở cách đó không xa, thuận tiện nghe lén Đổng Sĩ và Tần Hoài nói chuyện phiếm: ?!!!
LVQ8371