"Có gì đâu mà phải xoắn xuýt." Tần Hoài bẻ một quả chuối, "Trịnh sư phụ cũng rất muốn nhận tôi làm đồ đệ. Thực ra trước đây tôi cũng từng nhen nhóm ý định bái Trịnh sư phụ làm thầy, nhưng sau này tôi nhận ra có vẻ không hợp cho lắm. Cộng thêm cái tính cách của Trịnh sư phụ... hơi kiểu bữa đực bữa cái, cũng không thích hợp làm sư phụ lắm, nên tôi mới cứ giả ngu suốt đấy chứ."
"Cái gì?! Cậu thế mà lại từng nghĩ đến chuyện bái Trịnh Đạt làm sư phụ á!" Trên mặt Đàm Duy An hiện rõ vẻ bàng hoàng vì một tin tức động trời cỡ này mà hắn lại không hề hay biết, đúng là thất sách quá đi mất.
"Chắc chắn là từng nghĩ rồi, tay nghề của Trịnh sư phụ đỉnh như vậy, khó mà không động lòng cho được." Tần Hoài đáp.
Đàm Duy An: Hoàn toàn không nhìn ra miếng nào luôn.
"Thế còn Chu sư phụ thì sao? Nếu Chu sư phụ muốn nhận cậu làm đồ đệ, cậu có bái ông ấy làm thầy không?" Đàm Duy An nóng lòng hỏi.
"Tôi không biết." Tần Hoài nửa thật nửa đùa đáp, "Dù sao hôm nay cũng mới là ngày đầu tiên tôi tiếp xúc với Chư sư phụ. Tôi biết tay nghề của Chu sư phụ cao siêu hơn, tư duy ẩm thực cũng xịn hơn, nhưng chuyện bái sư còn phải dựa vào duyên phận nữa.”
"Nếu có duyên, tôi sẽ bái sư. Giống như Tào sư phụ vậy, tuy tôi chưa từng chính thức làm lễ bái Tào sư phụ làm thầy, nhưng Tào sư phụ thực sự chính là sư phụ của tôi."
Đàm Duy An cảm thấy bản thân đã thông suốt rồi.
Đàm Duy An tha thiết nhìn Tần Hoài: "Nếu như giữa cậu và Chu sư phụ thực sự có cái duyên đó, cậu có thể giúp tôi một chuyện được không?"
"Cậu có thể xúi Chu sư phụ làm một mâm Thuyền Điểm hoàn chỉnh cho tôi ăn thử một lần được không? Lần cuối cùng Chu sư phụ làm một mâm Thuyền Điểm hoàn chỉnh đã là chuyện của hơn một năm trước rồi, lúc đó là do cấp trên giao nhiệm vụ xuống để chiêu đãi khách quốc tế."
"Lần đó tôi đến cái cơ hội chạy vặt phụ bếp còn chẳng tới lượt, một tấm ảnh cũng không chụp được, đâm ra chẳng có gì để tp vòng bạn bè khoe khoang cả.”
"Tôi muốn được ăn một lần, để đường đường chính chính, sảng khoái vung tay up một quả ảnh lên vòng bạn bè!"
Cuối cùng, Tần Hoài vẫn nghe theo lời khuyên của Đàm Duy An, gọi sủi cảo mang về, tiện thể order thêm một phần Phao Thái.
Hương vị của Phao Thái quả thực rất ngon, đặc biệt là món củ cải muối. Ăn kèm với sủi cảo thì có vẻ không hợp rơ cho lắm, nhưng ăn vã thì đúng là ngon bá cháy. Tần Hoài thậm chí còn nảy sinh suy nghĩ rằng Ông Chủ của quán này đáng lẽ không nên mở tiệm sủi cảo, mà nên mở một tiệm chuyên bán Phao Thái thì đúng hơn, chắc chắn công việc làm ăn sẽ phất lên như diều gặp gió.
Đương nhiên, cái kiểu bán hàng kiểu mua sủi cảo tặng kèm Phao Thái, Phao Thái không được bán lẻ mà bắt buộc phải mua kèm sủi cảo này, rất có thể là một chiêu trò marketing cao tay của vị Ông Chủ kia.
Dù sao thì Tần Hoài cũng rất sẵn lòng dốc hầu bao vì món Phao Thái này. Hắn còn nhắn tin hỏi Tô Lão Bản xem liệu có thể đưa sủi cảo của quán này vào thực đơn suất ăn nhân viên hay không, đặc biệt là món Phao Thái, Tô Lão Bản phản hồi rằng hắn sẽ đi thương lượng thử xem sao.
Cuối cùng Đàm Duy An cũng chẳng thực hiện được mưu đồ tá túc tại nhà Tần Hoài, trước khi chuồn hắn còn tiện tay thó luôn một túi phô mai que. Hơn nữa hắn lượn cũng khá sớm, chưa tới 8 giờ đã xách dép đi rồi.
Đàm Duy An chân trước vừa bước ra khỏi cửa, chân sau Tần Hoài đã bốc máy gọi ngay cho Tô Lão Bản để chốt lại những vấn đề cụ thể cho chuyến giao lưu lần này của mình.
Mặc dù hôm nay Tần Hoài đã lượn lờ một vòng quanh Tri Vị Cư, quen mặt chỉ tên được phần lớn các vị đại sư phụ (có hai người hôm nay nghỉ phép nên chưa gặp), biết được vị trí bàn bếp của mình, đội ngũ phụ bếp (gồm một người chuyên pha trà và hai ba người chạy vặt), đồng thời cũng đã chốt đơn là sau này sẽ bám càng Chu sư phụ để giao lưu học hỏi, nhưng hắn vẫn hoàn toàn mù tịt về quy trình và nội dung cụ thể của đợt giao lưu này.
Nói sao nhỉ, mọi thứ cứ ập đến quá đỗi bất ngờ.
Tần Hoài ban đầu chỉ đơn thuần là muốn nếm thử cái Đản Thát thôi, thế quái nào ăn được nửa chừng lại lao vào làm việc luôn. Từ đầu đến cuối, hắn thậm chí còn chưa vinh hạnh được diện kiến gương mặt của vị Ông Chủ thực sự của Tri Vị Cư - Tô Lão Bản, Tô Thất.
Không gặp được người thật thì cũng phải gọi một cuộc điện thoại để trao đổi cho rõ ràng.
Lúc Tần Hoài gọi điện thoại cho Tô Lão Bản, hắn thậm chí còn chưa về đến nhà. Đang trên đường vòng lại Tri Vị Cư, hắn hoàn toàn có thể nghe rõ tiếng còi xe ô tô inh ỏi vọng lại từ đầu dây bên kia.
"Chu sư phụ đã dẫn Tần sư phụ đi xem qua bàn bếp, giới thiệu sơ lược về tình hình cơ bản của khu vực bếp sau rồi, nhân sự phụ bếp chắc ngài cũng đã nắm được hòm hòm. Còn mấy chuyện lặt vặt khác tôi tin là Tiểu Đàm cũng đã buôn hết với ngài rồi, nên phía tôi thực ra cũng chẳng còn gì nhiều để giới thiệu nữa."
"Nhưng cái mấu chốt nhất thì vẫn chưa có ai nói cho tôi biết." Tần Hoài nói, "Tô Lão Bản, thú thực là chuyến giao lưu tới Tri Vị Cư lần này của tôi hơi vội. Hôm kia tôi có gửi danh sách Điểm Tâm của mình cho Tô Càn, cậu ấy bảo bên anh cần phải định giá. Không biết bên anh đã chốt giá cả thế nào rồi? Ngày mai chính thức bắt đầu giao lưu thì tôi cần phải làm những món Điểm Tâm gì?"
LVQ8371