Mãi cho đến lần làm Tứ Hi Quyển này Tần Hoài mới nhận ra, thì ra cuộn xuôi cuộn ngược của Tứ Hi Quyển muốn ra được Vân Văn, thì lại có yêu cầu khắt khe về chỉ pháp của đầu bếp.
Thì ra chỉ pháp không chỉ có tác dụng tạo hình, mà nó còn có thể quyết định hương vị của Điểm Tâm. Việc nó được hệ thống trò chơi xếp vào ô kỹ năng cơ bản là có nguyên nhân cả, bởi vì nó thực sự là kỹ năng cơ bản của đầu bếp.
Mà Tần Hoài thì lại hoàn toàn không tạo hình cho Điểm Tâm.
Hắn nhìn Trịnh Tư Nguyên, cảm thấy hắn cuộn xuôi cũng không tệ lắm.
Hắn nhìn Đàm Duy An, phát hiện hắn không hổ là cháu trai của Đàm đại sư, có sẵn nền tảng. Không chỉ cuộn xuôi tạm ổn, mà cuộn ngược trông có vẻ cũng tàm tạm, chỉ là thành phẩm cuối cùng không được như ý mà thôi.
Hắn lại nhìn sang Cổ Lực.
Cổ Lực luyện Vân Văn mấy năm trời đúng là không uổng công, tuy cuộn ngược không được tốt lắm, nhưng cuộn xuôi còn xuất sắc hơn cả Đàm Duy An.
Rồi lại cúi đầu nhìn xem thành quả mình cuộn.
Chết tiệt, thật muốn đấm cho cái Tứ Hỉ Quyển một phát, tiện thể vả luôn cho tay mình một cái.
Giờ phút này, Tần Hoài đột nhiên có chút đồng cảm với Đàm Duy An.
Thì ra đội sổ kỹ thuật trong tiểu phân đội là cái cảm giác này.
Tần Hoài ngửa đầu, không nhìn cái Tứ Hỉ Quyển chết tiệt kia nữa, hắn có chút muốn rơi lệ.
Thật ra lúc trước Trịnh Đạt làm Tứ Hỉ Quyển dở tệ cũng không thể hoàn toàn trách ông ấy được.
Cái Tứ Hỉ Quyển này, thật sự là quá khó mà.
Ợ liên tục ba tiếng, Đổng Sĩ khó nhọc nuốt miếng Tứ Hỉ Quyển trong miệng xuống, có chút khó xử nhìn nửa cái Tứ Hỉ Quyển đang cầm trên tay, ném cho anh ruột ánh mắt cầu xin giúp đỡ.
4 ~ + h , r+ h .ự . + .. Trong mắt viết đầy: Cứu em với, cứu em với, anh ơi, anh giúp em ăn nửa cái đi
Trong tay Đổng Lễ cũng có nửa cái Tứ Hỉ Quyển chưa gặm xong, hắn không thèm nhìn ánh mắt cầu cứu của em ruột, cứ tự mình gặm, ánh mắt dại ra, vẻ mặt chết lặng, chẳng có lấy một tia thưởng thức mỹ vị nào, chỉ tràn ngập sự khẩn trương muốn ăn cho xong món Điểm Tâm trước mặt.
Trong bếp Hoàng Kí, mỗi người đều đang ăn Tứ Hỉ Quyển, tình huống và trạng thái của mọi người không giống nhau, nhưng cảm giác mà mỗi người biểu đạt ra thì lại y hệt.
Ăn không vô.
Chỉ có một người là ngoại lệ.
Đó chính là Thạch Đại Đảm, người đang ngồi ở cửa bếp, đã sở hữu hắn một chiếc ghế đẩu chuyên dụng, một chiếc bàn nhỏ và một chỗ ngồi ăn độc quyền.
Về phần tại sao Thạch Đại Đảm lại có được đãi ngộ mà ngay cả cổ đông như Cung Lương cũng không có phần, thì đương nhiên là dựa vào thực lực của hắn rồi ——
Sức ăn.
Mọi chuyện phải bắt đầu kể từ cái buổi sáng Trịnh Đạt khóc lóc thảm thiết nọ.
Ngày hôm đó, Tần Hoài đã ý thức được tầm quan trọng của chỉ pháp, cũng ý thức được độ khó của Vân Văn cùng với giá trị thực sự của Tứ Hỉ Quyển.
Cuối cùng Tần Hoài cũng hiểu tại sao buổi sáng Trịnh Đạt lại đứng lầm bầm bên cạnh Cổ Lực, bảo rằng hôm qua bọn họ làm bậy làm bạ. Với độ khó của Tứ Hi Quyển, nếu thực sự để Cổ Lực dạy bọn họ làm Vân Văn, thì hắn thật sự sẽ đắt cả đám xuống mương mất.
Dù sao thì năng lực của Cổ Lực cũng có hạn, làm bình luận viên có lẽ không tệ, nhưng làm thầy giáo thì chưa đủ trình.
Còn Trịnh sư phụ, sau khi được gắn thêm một bình luận viên bên cạnh, thì làm thầy giáo lại cực kỳ hợp lý.
Sau khi ý thức được độ khó của Tứ Hỉ Quyển, Tần Hoài bắt đầu khổ luyện, trong lúc luyện còn không quên kéo thêm cho mình một đồng đội —— Cổ Lực.
Tần Hoài đem toàn bộ những hiểu biết mới mẻ về Vân Văn hôm đó kể hết cho Cổ Lực nghe một lượt, Cổ Lực nghe xong tuy không có phản ứng gì, nhưng bắt đầu từ ngày thứ hai, hắn đã rõ ràng cắt giảm thời gian luyện tập các món Điểm Tâm khác, dồn nhiều tâm trí hơn vào việc học và làm Tứ Hỉ Quyển.
Đàm Duy An và Trịnh Tư Nguyên thì không khoa trương đến mức đó, đối với Đàm Duy An và Trịnh Tư Nguyên mà nói, Tứ Hi Quyển không phải là toàn bộ mục tiêu luyện tập của bọn họ.
Trịnh Tư Nguyên không có hứng thú với Tứ Hỉ Quyển mãnh liệt như với Song Giải Bao, Tần Hoài đoán có thể là do Song Giải Bao là một món Điểm Tâm có độ khó cao thực sự, khó một cách toàn diện.
Cực kỳ thử thách và phát triển đồng đều, rất phù hợp với một "chiến binh lục giác" như Trịnh Tư Nguyên. Trong khi đó, toàn bộ độ khó của Tứ Hỉ Quyển lại chỉ tập trung vào kỹ xảo Vân Văn thiên về chỉ pháp, học lệch quá nghiêm trọng. Thế nên một người hoàn toàn mù tịt về Vân Văn, lại chẳng có hứng thú gì mấy với Vân Văn như Trịnh Tư Nguyên, đương nhiên cũng chẳng mặn mà gì với Tứ Hỉ Quyển.
Về phần Đàm Duy An, thực ra hắn rất có hứng thú với Tứ Hỉ Quyển, nhưng hắn lại cực kỳ biết thân biết phận, hắn hiểu rõ mình căn bản không có khả năng làm được.
Buồn cười thật, hắn đâu phải chưa từng học qua Vân Văn, ông nội ruột của hắn chính là một cao thủ làm Vân Văn đấy chứ, cứ tùy tiện luyện tập chút đỉnh là được, dù sao thì cũng chẳng học được Tứ Hỉ Quyển.
Về phần Tang Lương, sau một thoáng ngắn ngủi đứng xem cách làm Tứ Hi Quyển, hắn lại toàn tâm toàn ý vùi đầu vào việc chế biến và giao lưu ở bếp món mặn, hoàn toàn hòa làm một thể với các đầu bếp của Hoàng Kí, ai không biết khéo lại tưởng hắn là đầu bếp của Hoàng Kí thật.
Còn về phần nhân vật chính Tần Hoài tiên sinh của chúng ta.
LVQ8371