Lúc đưa cho Tang Lương, Đổng Sĩ không nhịn được lầm bầm phàn nàn: "Cung tiên sinh bình thường phát lì xì thì nhiều, nhưng Điểm Tâm đến tay mà nhả ra thì đây là lần đầu tiên đấy. Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy? Sư thúc tự dưng khóc lóc thảm thiết, vừa nãy tôi gặng hỏi sư phụ mãi mà ông ấy cũng chẳng nói nguyên nhân, Cưng tiên sinh lại còn đi phát Điểm Tâm nữa, chẳng lẽ tôi đang nằm mơ à?"
Tang Lương đang mải mê nấu nướng, ngay cả tạo hình Tứ Hỉ Quyển ra sao cũng chẳng buồn nhìn, hắn chỉ liếc mắt một cái xác định đó là Hoa Quyển rồi nhét thẳng vào miệng nhai.
Nghe Đổng Sĩ càu nhàu như vậy, Tang Lương nhai ngấu nghiến mấy cái rồi nuốt luôn miếng Tứ Hỉ Quyển đã nguội một nửa trong miệng xuống, rút tay trái ra cầm Tứ Hỉ Quyển để rảnh miệng nói chuyện: "Thì có nguyên nhân gì được chứ, không phải Trịnh sư phụ đang làm mẻ mới sao? Hoa Quyển nóng hổi mới ra lò chắc chắn phải ngon hơn Hoa Quyển nguội rồi!"
"Cơ mà công nhận, cái Hoa Quyển này ăn ngon phết, có phải dạo này bọn Tần Hoài đang nghiên cứu món Hoa Quyển này không, sao cậu ấy lại đột nhiên hứng lên làm Hoa Quyển vậy?" Giờ phút này, Tang Lương cuối cùng cũng nhớ tới Tần sư phụ.
Mấy ngày nay Đổng Sĩ vẫn luôn nghe Đàm Duy An than phiền rằng Tang Lương kể từ lúc đến Hoàng Kí là cứ đâm đầu vào bếp món mặn, hoàn toàn sống trong thế giới của riêng mình, đến mức chẳng còn biết trời trăng mây đất là gì nữa.
Đổng Sĩ vẫn luôn cho rằng Đàm Duy An đang nói quá lên.
Đổng Sĩ sốc nặng: "Cậu ngay cả việc bọn Tần Hoài đang làm gì cũng không biết á? Hôm qua Cổ Lực dạy Tần Hoài làm Vân Văn, cậu không biết sao?"
Tang Lương cũng sốc không kém: "Vãi chưởng, Cổ Lực dạy Tần Hoài làm Vân Văn á! Chuyện hay ho thế này sao không ai nói cho tôi biết?! Ây da, lỡ mất rồi."
Tang Lương hối hận cực kỳ, càng nghĩ càng cảm thấy không thể bỏ lỡ thời khắc quan trọng như vậy, hắn dứt khoát buông dao thái rau xuống: "Đổng Sĩ, cậu giúp tôi thái nốt đống rau còn lại nhé, tôi qua đó xem sao."
Nói xong, Tang Lương liền ba chân bốn cẳng chạy ào tới chỗ Tần Hoài để hóng hớt xem Trịnh Đạt làm Tứ Hỉ Quyển.
Lần làm mẫu thứ hai của Trịnh Đạt cũng chăng khá khẩm hơn lần đầu là bao, vẫn là cuộn xuôi rất hoàn hảo còn cuộn ngược thì đầy rẫy vấn đề, Cổ Lực cũng vẫn bám trụ ở vị trí bình luận viên, tận tâm tận lực phân tích, không buông tha cho bất kỳ lỗi sai nào của Trịnh Đạt.
Mà phải công nhận, Cổ Lực bắt lỗi chuẩn phết.
Lần này Trịnh Đạt cố ý giảm tốc độ khi làm Tứ Hỉ Quyển, không làm thoăn thoắt như lần trước, bởi làm nhanh quá chỉ cần lơ đễnh một chút là sẽ bỏ sót rất nhiều chi tiết.
Màn làm mẫu giảng dạy như vậy, kết hợp với lời bình luận của Cổ Lực, quả thực chính là một buổi học thực hành hoàn hảo.
Thậm chí Tần Hoài có thể vừa lắc Ngẫu Phấn Hoàn Tử vừa xem Trịnh Đạt làm Tứ Hỉ Quyển. Lắc Ngẫu Phấn Hoàn Tử chủ yếu đòi hỏi cảm giác tay, lời bình luận của Cổ Lực có thể giúp hắn nắm bắt trọng điểm, nên vừa lắc vừa chần nước sôi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc học tập.
Đội hình kiểu này khiến cho cái lớp học này trông có vẻ rất kỳ quặc.
Trịnh Đạt hiện tại trên lý thuyết đang có năm học sinh.
Một học sinh thì đang nhất tâm nhị dụng, một tay làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử một tai vểnh lên nghe giảng.
Một học sinh thì đang bỏ bê công việc chính nhưng lại tỏ ra cực kỳ nghiêm túc trách nhiệm, vừa làm thầy bình luận vừa làm trò học tập.
Một học sinh tuy có nền tảng và nghe rất chăm chú, nhưng lại luôn không nhịn được mà thả hồn treo ngược cành cây, đã thế còn vừa nghe vừa ăn, miệng nhai nhóp nhép không ngừng càn quét Tứ Hỉ Quyển.
Một học sinh là đầu bếp món mặn, căn bản nghe chẳng hiểu chữ nào, nhưng vẫn cứ thích đứng chầu chực bên cạnh để nghe.
Còn có một học sinh là con ruột của hắn, xem như là người bình thường nhất trong đám, nghe rất chăm chú và không nói lời nào, nhưng cũng chính điều đó lại khiến Trịnh Đạt cảm thấy bất thường và mất tự nhiên nhất.
Trịnh Đạt vẫn luôn cảm thấy cậu con trai này của mình là một kẻ rất có máu phản nghịch, từ sau khi học xong tay nghề miễn cưỡng được coi là xuất sư, hắn lại rất thích đối đầu với người làm bố như ông.
Trịnh Đạt bảo Trịnh Tư Nguyên đến Hoàng Kí làm sư phụ Điểm Tâm, hoặc là đến bất kỳ tửu lâu danh tiếng nào khác mà hắn muốn, kẹt quá thì Trịnh Đạt tự bỏ tiền túi ra mở hẳn một tửu lâu chuyên bán đồ ngọt cho hắn cũng được. Kết quả giữa ba lựa chọn tuyệt vời như vậy, Trịnh Tư Nguyên lại đâm đầu vào lựa chọn thứ tư, chạy đến cổng khu dân cư mở một tiệm Điểm Tâm bình dân.
Trịnh Đạt ép Trịnh Tư Nguyên đi xem mắt, hắn thì một là thà chết không đi, hai là đi xong thì chê ỏng chê eo, đối tượng kiểu gì cũng không vừa mắt.
Trịnh Đạt dạy Trịnh Tư Nguyên làm Điểm Tâm mới, hắn luôn có đủ loại ý kiến trái chiều. Không phải chỉ ra kỹ thuật của Trịnh Đạt ở mặt này mặt kia hơi lóng ngóng, thì cũng là cảm thấy ông ở công đoạn nào đó có chút ăn bớt quy trình, quá mức lười biếng.
Trong ký ức của Trịnh Đạt, hình như cậu con trai này sau khi lớn đến một độ tuổi nhất định thì không còn ngoan ngoãn hiểu chuyện nữa, từ một đứa trẻ vâng lời biến thành một tên đầu sỏ, một đứa nghịch tử, đi đâu cũng thích bới móc xỉa xói ông bố này.
Hôm nay ông làm Tứ Hỉ Quyển lâu như vậy, vấn đề ở bước cuộn ngược lại rõ rành rành ra đấy, thế mà Trịnh Tư Nguyên lại chẳng ho he một câu nào, khiến Trịnh Đạt đâm ra có chút không quen.
Trịnh Đạt không quen nên trực tiếp mở miệng hỏi luôn: "Mọi người thấy cái Tứ Hỉ Quyển này tôi làm thế nào?"
LVQ8371