"Làm gì có chuyện đó, bình thường 7 giờ tối tôi được tan làm đã là tốt lắm rồi. Tô Lão Bản cái gì cũng tốt, mỗi tội mắc bệnh thích họp hành. Buổi sáng lôi các đại sư phụ ra họp để giải quyết mâu thuẫn, buổi tối lại lôi đám chúng tôi ra họp chấn chỉnh tác phong, thinh thoảng ổng mà cao hứng lải nhải thêm vài câu thì có khi 8 giờ cũng chưa chắc được lượn." Đàm Duy An hạ giọng, bắt đầu điên cuồng bóc phốt Tô Lão Bản.
"Thế sao các đại sư phụ lại họp vào buổi sáng?" Tần Hoài tò màu hỏi.
Đàm Duy An nghẹn họng: "... Bởi vì mấy người Chu sư phụ không muốn bị delay giờ tan ca."
Tần Hoài lại có thêm một tầng nhận thức mới về cái sự nhàn nhã tự tại của dàn đại sư phụ Tri Vị Cư.
Tần Hoài và Đàm Duy An sóng vai đi về phía cửa hông. Gần như ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước ra, Đàm Duy An đã nhét tọt cái Đản Thát vào miệng cắn một miếng rõ to, lớp vỏ xốp rớt lả tả đầy đất, đồng thời phát ra tiếng nhai vụn xốp tuy nhỏ nhưng nghe cực kỳ ngon miệng.
Đàm Duy An đã hoàn toàn chìm đắm trong niềm hạnh phúc được ăn Đản Thát rồi.
Tần Hoài vẫn đang cầm Đản Thát trên tay, hắn liếc nhìn ra quầy bán đồ mang về bên ngoài một cái, muốn xem thử bây giờ đang bán món gì, để xem có nên mua thêm chút đỉnh mang về ăn không.
"Cậu vẫn chưa nói tại sao hôm nay cậu lại được về sớm thế đâu đấy." Tần Hoài nhắc nhở, ánh mắt dán chặt vào quầy bán hàng, hắn phát hiện ra có khá nhiều món Điểm Tâm mới được dọn lên, nhiều hơn hẳn so với lúc hắn xếp hàng hồi trưa.
Nào là Bách Hoa Cao, Long Tu Tô, Tiên Hoa Bính, Nãi Hoàng Bao, Sơn Dược Phù Dung Cao đều đã lên kệ. Lượng khách xếp hàng cũng đông hơn buổi trưa, nhẩm tính sương sương cũng phải hơn 50 người, rồng rắn lên mây, nhìn cảnh tượng này đúng là rất đáng để lao vào tranh mua.
Xem ra mua Điểm Tâm ở Tri Vị Cư đúng là chơi trò bóc hộp mù thật, bạn sẽ vĩnh viễn không biết được giây tiếp theo sẽ có bất ngờ gì ập đến.
Tần Hoài đi thắng đến cuối hàng, bắt đầu đứng xếp hàng.
Đàm Duy An còn đang mải mê gặm Đản Thát: ?
Không phải chứ người anh em, chúng ta đều là nhân viên cả rồi, muốn ăn món gì thì bây giờ cứ vòng lại vào trong đóng gói mang ra là xong mà. Đàm Duy An tôi đây có thể không đủ mặt mũi để làm thế, nhưng Tần Hoài cậu đến Chu sư phụ còn đích thân xuống bếp nướng nguyên mẻ Đản Thát cho cơ mà, cậu muốn gói món gì mang về mà chả được?
Đam mê tiêu tiền mua sắm đến thế cơ à?
Đây là kiểu flex độ giàu có mới mẻ gì vậy trời?
Đàm Duy An đành lóc cóc bám theo Tần Hoài xếp hàng, tiếp tục ăn nốt cái Đản Thát, nuốt xong rồi hắn mới rảnh miệng giải thích: "Đều là được thơm lây từ cậu đấy.”
"Thơm lây từ tôi?"
"Chu sư phụ bảo cậu chân ướt chân ráo tới đây, chắc chắn là chưa quen đường sá xung quanh. Tôi lại sống ngay gần đây, tính tình lại khoái chuồn việc lượn lờ, nên rành rẽ mấy quán xá quanh đây hơn bọn Tô Càn nhiều. Thế là ông ấy phân công tôi tối nay dẫn cậu đi lượn lờ một vòng, tiện thể tạt qua mấy tiệm hoa quả gần đây cho cậu tự tay chọn xem ưng ý quán nào. Chu sư phụ bảo Tô Lão Bản sẽ đứng ra đàm phán với tiệm đó, sau này hoa quả cho cậu cứ chốt đơn mua từ quán đó luôn."
"À còn nữa, Chu sư phụ sai tôi đi tia thử mấy phòng khám Đông y nắn xương khớp quanh đây. Mặc dù Tô Lão Bản chưa đầu tư mảng này, nhưng Tri Vị Cư chúng tôi hoàn toàn có thể nạp tiền mở thẻ VIP cho cậu. Cậu cứ yên tâm, đãi ngộ ở Hoàng Kí cậu có thế nào, thì Tri Vị Cư chúng tôi nhất định cũng sẽ lo cho cậu y như thế!"
"Kỹ thuật nắn xương Đông y bên này của chúng tôi cũng ra gì và này nọ lắm đấy."
Tần Hoài mặt không đổi sắc cắn một miếng, ừm, đúng chuẩn ngoài giòn trong mềm. Kỹ thuật khai tô thượng thừa của Chu sư phụ áp dụng lên cái Đản Thát này đúng là sự áp đảo đẳng cấp. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng lớp vỏ xốp của Đản Thát đang từ từ bung tỏa trên đầu lưỡi, mang lại một cảm giác nhai cực kỳ vi diệu giữa hai hàm răng.
Quả thực rất khó tin thứ này lại là Đản Thát.
"Vậy nên." Tần Hoài quay sang nhìn Đàm Duy An, "Cậu rốt cuộc đã bốc phét bao nhiêu chuyện rồi? Còn chuyện gì chưa kể không?"
Đàm Duy An lén lút liếc nhìn cái hộp đồ ăn còn lại trên tay Tần Hoài, bên trong đựng món Hà Giáo do Trương sư phụ làm.
"Chắc là... hết rồi." Đàm Duy An cười gượng, "Tần Hoài cậu cũng biết đấy, các vị đại sư phụ của Tri Vị Cư đều là những người nhìn tôi lớn lên từ bé, chẳng khác gì người nhà trưởng bối của tôi cả, mọi người đều rất tò mò hứng thú về cậu."
"Đây là nhiệm vụ tổ chức giao phó, tôi đâu dám chống lệnh cơ chứ!”
"Hay thế này đi, lát nữa tôi bao cậu nguyên một quả sầu riêng Monthong béo ngậy, coi như là quà tạ lỗi của tôi nhé!"
"Cút, tôi không thích ăn sầu riêng."
"Thế mua một nải chuối tiêu nhé?"
Cuối cùng, Đàm Duy An vẫn thành công xin đểu được một miếng Hà Giáo ở nhà Tần Hoài. Còn Tần Hoài, sau khi đặt chân đến Hàng Châu, làm xong phiên bản thiếu hụt của Tứ Hỉ Thang Đoàn, Tam Đinh Bao và Kê Thang Diện tại Tri Vị Cư, cũng đã an tọa tại nơi ở mà Tô Lão Bản sắp xếp cho hắn.
Căn hộ của Tô Lão Bản tuy là nhà cũ, nhưng nội thất bên trong lại rất mới, còn được lắp đặt nguyên một hệ thống smarthome mà Tần Hoài khoái nhất. Cái độ thông minh của nó dư sức khiến Âu Dương nghịch điên đảo cả buổi tối, để rồi kết cục là bị hàng xóm tố cáo lên phường trống nước chè.
LVQ8371