Sau đó Đàm Duy An bắt đầu dáo dác tìm xem có thứ gì bỏ bụng được không. Hắn phát hiện trên bàn bếp có Ngẫu Phấn Hoàn Tử do Tần Hoài làm xong nhưng chưa cho vào nồi, bèn nấu luôn hai bát.
Hoàng Thắng Lợi không ăn, hắn một bát, Trịnh Tư Nguyên một bát.
Lúc mẻ Tứ Hỉ Quyển này của Tần Hoài ra lò, Đàm Duy An lại đang chén tì tì mẻ Tiên Nhục Nguyệt Bính do Trịnh Tư Nguyên làm lúc trước.
Về phần tại sao căn bản chưa đến giờ mở cửa mà Trịnh Tư Nguyên đã nướng sẵn một mẻ Tiên Nhục Nguyệt Bính —— là bởi vì mẻ này do Đàm Duy An lén lút nướng cho chính mình. Hắn đã thống kê số lượng người muốn ăn Tiên Nhục Nguyệt Bính ở bếp sau Hoàng Kí, rồi nướng theo đúng số lượng đầu người.
Đàm Duy An cảm thấy đến Hoàng Kí giao lưu cũng tốt gớm, muốn ăn gì cứ việc tự phục vụ.
Đúng lúc hắn đang ôm đống Tiên Nhục Nguyệt Bính gặm lấy gặm để một cách say sưa, thì Tứ Hi Quyển ra lò.
Tứ Hỉ Quyển vừa mới ra lò không thể nhìn ra là thành công hay thất bại, phải cắt đôi ra mới biết được.
Đương nhiên mẻ Tứ Hỉ Quyển này vẫn chẳng cần xem cũng biết, mọi người đều rõ mười mươi là không thể nào thành công được. Quá trình Tần Hoài làm Tứ Hỉ Quyển ban nãy vẫn sai sót trăm bề, nếu làm kiểu đó mà vẫn ra được Vân Văn thành công, thì chắc hẳn rất nhiều đầu bếp bánh chuyên nghiệp sẽ phải hoài nghi nhân sinh mất.
Hắn nhanh nhẹn gắp từng chiếc Tứ Hỉ Quyển ra, rồi cắt đôi.
Thất bại, chẳng nhìn ra được Vân Văn đâu cả.
Nhưng có tiến bộ.
Mẻ Tứ Hỉ Quyển này là những chiếc Hoa Quyển rất đẹp mắt.
Nó hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của đại chúng, có thể khiến người ta vừa nhìn đã thấy sáng bừng hai mắt. Khách hàng sẽ cảm thấy bỏ ra 18 tệ mua một chiếc Hoa Quyển thế này chẳng hề lỗ chút nào, bởi đầu bếp đã cất công tạo ra một chiếc Hoa Quyển mang đầy tính sáng tạo.
Đây chính là hàm lượng vàng của ý thức.
Cho dù trình độ chỉ pháp không đủ, cho dù kỹ xảo luyện chưa đủ độ thuần thục, cho dù có lật xe, thì nó cũng không được phép lật một cách khó coi.
Người đầu bếp cần phải có ý thức về phương diện này, cần phải có con mắt thẩm mỹ dành cho Điểm Tâm. Họ cần phải biết khi kỹ thuật của bản thân chưa đủ độ chín, thì làm thế nào để vận dụng những phương thức khác, biến món Điểm Tâm này ít nhất cũng đủ tiêu chuẩn dọn lên bàn cho thực khách thưởng thức.
Tạo hình của Điểm Tâm cũng cực kỳ quan trọng.
Ngay cả nặn bánh bao người ta còn chú trọng đến việc bắt nếp sao cho đẹp cơ mà.
Đàm Duy An nhìn chiếc Tứ Hỉ Quyển do Tần Hoài vừa cắt đôi ra, cảm thán: "Phen này thì hoàn toàn chẳng nhìn ra là Tứ Hỉ Quyển nữa rồi, trông y chang một mẫu Hoa Quyển mới toanh luôn."
"Tần Hoài làm kiểu gì thế nhỉ?"
Câu này là do hắn tự lãm bẩm một mình.
"Có phải ban nãy cậu vừa phát hiện ra điều gì không?"
Câu này là do Trịnh Tư Nguyên trực tiếp hỏi Tần Hoài.
Tần Hoài không trả lời ngay, mà cầm một chiếc Tứ Hỉ Quyển lên, mặc kệ nó có đang nóng phỏng tay hay không, cứ cắn một miếng nếm thử mùi vị trước đã.
Mùi vị của Tứ Hỉ Quyển thực chất chẳng hề tăng lên, nhưng có lẽ vì chiếc bánh này trông khá nịnh mắt, nên về mặt cảm quan sẽ khiến người ta cảm thấy nó ăn ngon hơn những chiếc trước đó một chút.
"Tôi chỉ đột nhiên ý thức được, việc tạo hình cho Điểm Tâm không hề đơn giản như tôi vẫn nghĩ." Tần Hoài chậm rãi nói, "Trước kia tôi luôn mặc định tạo hình thì một là thành công, hai là thất bại, giống y như hồi làm Tứ Hi Thang Đoàn vậy. Tạo hình thành công thì bánh sẽ ngon, còn thất bại thì chắc chắn sẽ dở tệ. Dù có đở đến mức nào đi chăng nữa, thì đó cũng là kết quả tất yếu của việc lật xe.”
"Nhưng ban nãy tôi chợt nhận ra, quy luật đó chỉ áp dụng cho việc Trộn Nhân, chứ không áp dụng cho Chỉ Pháp. Mục đích ban đầu khi chúng ta tạo hình Điểm Tâm là để nó trông đẹp mắt hơn, vậy nên dù có lật xe thì nó cũng không được phép khó coi. Nó phải là một pha lật xe đẹp mắt, chỉ đơn thuần là chưa đạt được hiệu quả như chúng ta mong đợi mà thôi."
Đàm Duy An: Khoan đã người anh em, chỉ pháp thăng cấp mà cũng có thể lĩnh ngộ ra được thứ này sao?
Cậu làm ơn nói cho tôi biết đi, cái chỉ pháp bậc cao cấp đó rốt cuộc được định nghĩa như thế nào vậy? Tôi cũng muốn có chỉ pháp cao cấp!
Nhờ Tần Hoài đã đạt được bước đột phá khổng lồ về mặt thẩm mỹ, Hoàng Thắng Lợi cảm thấy Tứ Hỉ Hoa Quyển chính thức lên kệ vào hôm nay là hợp lý nhất. Nếu không thì sẽ đả kích rất lớn đến sự nhiệt tình của Tiểu Tần sư phụ thân yêu của ông mất.
Sau khi bàn bạc sơ qua với tổ trưởng phục vụ, ngay buổi trưa hôm đó, Hoàng Kí đã tung ra siêu phẩm Tứ Hi Hoa Quyển.
Chuyện này vốn dĩ đã được chốt từ trước, thực đơn các kiểu cũng chuẩn bị xong xuôi cả rồi, nên chẳng ảnh hưởng gì sất.
Đến giờ cơm trưa, Thạch Đại Đảm lại tới Hoàng Kí ăn cơm như thường lệ.
Tiện thể nhắc luôn, sổ sách của Vương Căn Sinh đã được kiểm kê xong xuôi từ mấy hôm trước rồi. Vương đại gia vốn là một người thật thà chất phác, cho dù ông rất muốn nán lại Cô Tô để tiếp tục ăn chực uống chực, nhưng ông cảm thấy công việc đã xong xuôi, nếu cứ mặt dày ở lại thì kỳ cục quá, thế là ông bèn chủ động đề nghị về Sơn Thị trước.
Tần Hoài thì lại muốn Vương Căn Sinh nán lại Cô Tô thêm một thời gian nữa. Dù sao thì cốt truyện tiếp theo của ông ấy khả năng cao sẽ phải kích hoạt thông qua Cô Tô, phần ký ức rơi ra của ông ấy cũng có liên quan đến Hứa Nặc.
LVQ8371