"Ý cô là Vân Trung Thực Đường đã tạo cho An Du Du một môi trường làm việc rất tốt, nhưng trước đó tôi lại thúc đẩy cô ấy thăng chức tăng lương, để cô ấy làm tổ trưởng nhóm phụ bếp, từ một góc độ nào đó lại vô tình trói buộc cô ấy. Những ký ức liên quan đến An Du Du đều thuộc Nhiệm Vụ Chính Tuyến, độ khó rất cao và tốn quá nhiều thời gian. Nếu muốn đẩy nhanh quá trình Giác Tỉnh của cô ấy mà không cần hoàn thành nhiệm vụ, thì phải đổi cho cô ấy một môi trường không bị gò bó."
Khuất Tĩnh gật đầu thật mạnh: "Ý tôi chính là vậy, bản chất của An Du Du thật ra rất đơn giản và thuần khiết. Những ký ức còn sót lại của Tinh Quái không ảnh hưởng quá nhiều đến con bé, chính sự đơn giản này giúp con bé tự hợp lý hóa mọi thứ rất tốt. An Du Du từng kể với tôi, thỉnh thoảng buổi tối nằm mơ thấy mình đang đi ăn xin hay làm thuê, tỉnh dậy con bé đều nghĩ rằng đó là điềm báo nhắc nhở bản thân phải kiếm thật nhiều tiền."
"Ở kiếp Trung Gian Thế của tôi, những ký ức sót lại khiến tôi hóa điên hóa dại, tinh thần thất thường. Nhưng với An Du Du, nó chỉ làm khát vọng về tiền bạc của con bé trở nên mãnh liệt khác thường. Dù hiện tại chúng ta vẫn chưa rõ chấp niệm của An Du Du rốt cuộc là gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến tiền. Việc để con bé tự nỗ lực thăng chức tăng lương, kiếm thêm nhiều tiền để thỏa mãn chấp niệm của chính mình, kiểu gì cũng an toàn và đáng tin hơn cách đưa tiền trực tiếp như La tiên sinh nói."
Khuất Tĩnh nói đến cuối cùng thậm chí còn không quên đá đểu cách làm bàng môn tả đạo trước đó của La Quân.
La Quân sa sầm mặt không lên tiếng, chỉ có thể nói quả nhiên là chim sắp chết cất tiếng bi thương, người sắp chết buông lời lương thiện, Tất Phương không còn sống được bao lâu nữa nên tính tình cũng tốt lên hẳn.
Trần Huệ Hồng cảm thấy Khuất Tĩnh phân tích rất có lý, hết lời khen ngợi, giọng nói cũng nhiệt tình hơn hắn, trực tiếp vút cao thêm tám quãng: "Tĩnh Tĩnh, em được lắm nha, âm thầm lặng lẽ mà moi ra được bao nhiêu chuyện. Chị cứ tưởng ngày nào em cũng nhắn tin WeChat với An Du Du chỉ đơn thuần là muốn hỏi han quan tâm con bé, giống như cách chị quan tâm em hồi trước, để con bé đừng nghĩ quẩn mà tự sát chứ."
Khuất Tĩnh hơi ngượng ngùng cười cười: "Em cũng chỉ mang tâm lý làm thử xem sao thôi. An Du Du không giống em, con bé so với em thì bình thường hơn rất nhiều. Hơn nữa tâm lý của An Du Du rất khỏe mạnh, kiếp này khả năng cao con bé sẽ không tự sát đâu, chắc chỉ chết già hoặc chết do tai nạn thôi."
Trần Huệ Hồng chép miệng lấy làm lạ: "Con Tam Túc Kim Thiềm này đúng là không đơn giản, Tinh Quái ở kiếp Trung Gian Thế sống mơ mơ hồ hồ mà không tự sát, đúng là của hiếm nha."
"Thật ra cũng không phải ai cũng sẽ tự sát đâu, chị Hồng xem anh Cung và ông Vương kìa, em thấy trạng thái tâm lý của hai người họ rất tốt mà."
"Cái đó chưa chắc đâu, tâm lý của Trung Gian Thế cứ thất thường từng cơn ấy, biết đâu có lúc nào đó đột nhiên nghĩ quẩn là đâm đầu đi chết luôn."
Thạch Đại Đảm nãy giờ vẫn im lặng cắm cúi ăn đồ ăn ngoài đột nhiên xen vào cuộc trò chuyện. Hắn bưng hộp đồ ăn lên húp một ngựm nước bún, nghiêm túc nói: "Chuẩn đấy, chỉ cần muốn chết thì lúc nào cũng chết được, hồi kiếp đầu tiên tôi chết sảng khoái lắm."
Thôi xin đừng nói nữa, mạng internet không phải là nơi nằm ngoài vòng pháp luật đâu. Tuy rằng mọi người ở đây đều không phải là người, nhưng ít nhất cũng phải nói mấy câu nghe giống tiếng người một chút chứ.
Tần Hoài xoay camera điện thoại lại, giơ tay ra hiệu muốn cắt ngang cuộc đối thoại vô cùng đặc sắc này.
"Cho nên việc cấp bách nhất của chúng ta bây giờ là đổi cho An Du Du một môi trường làm việc để cô ấy vừa có chí tiến thủ, vừa không bị u mê trong cái chức 'đại ca', nhưng vẫn luôn khao khát được làm 'đại ca', đúng không?"
La Quân nhìn vào ống kính bằng ánh mắt như đang nhìn một thằng ngốc, trên mặt hiện rõ dòng chữ "Cậu không sao chứ, đừng bảo là mấy ngày nay nướng Đản Thát nhiều quá nên lú lẫn luôn rồi nha".
Thạch Đại Đảm lại từ tốn húp thêm hai ngựm nước dùng, ngẩng đầu nhìn Tần Hoài nhắc nhở: "Tôi thấy ý của bác sĩ Khuất là, muốn cậu mở miệng điều An Du Du đến Tri Vị Cư làm học đồ đấy."
Tần Hoài ngớ người ra một lúc, hắn không giả ngu, mà là hắn thật sự không phản ứng kịp trong chốc lát.
"Điều An Du Du đến Tri Vị Cư làm học đồ á, cô ấy sao mà theo kịp..." Tần Hoài nói được nửa câu thì khựng lại, đột nhiên nhận ra Tri Vị Cư mà hắn biết trong mấy ngày qua hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng trước đây.
Tình hình của Tri Vị Cư hiện tại là đang mở rộng tuyển sinh học đồ. Về cơ bản, chỉ cần có chút nền tảng, sẵn sàng đến làm học đồ chịu thương chịu khó thì đều có được tư cách bước qua cửa. Sau đó là lao vào cạnh tranh khốc liệt, có ngoi lên được hay không thì phải xem bản lĩnh cá nhân. Vào thì dễ, mà bị đào thải cũng rất nhanh.
An Du Du tuyệt đối đáp ứng đủ điều kiện, cô ấy có nền tảng, lại còn sẵn sàng cày cuốc.
Lương học đồ ở Tri Vị Cư không cao, có thể An Du Du sẽ chăng có động lực gì. Nhưng không sao, An Du Dư có thể đến Tri Vị Cư cạnh tranh dưới danh nghĩa giao lưu học hỏi, lương do Tần Hoài trả, cày càng hăng thì lương càng cao.
Mặc dù bình thường những người đến Tri Vị Cư giao lưu đều là các đại sư phụ, nhưng cũng chẳng có văn bản nào quy định cấm học đồ đến giao lưu cả.
Ông chủ Tô lại là một người cực kỳ giỏi tùy cơ ứng biến, linh hoạt đến mức không thể linh hoạt hơn.
LVQ8371