Ấn tượng của Tần Hoài về nó vẫn chỉ là món bánh bắt buộc phải có ở các tiệm bánh ngọt mà thôi.
Việc người đứng đầu mảng Bạch Án là Chu sư phụ dạo này lại khổ luyện Đản Thát để nghiên cứu hướng đi mới cho Điểm Tâm Khai Tô là điều Tần Hoài hoàn toàn không ngờ tới, đương nhiên bản thân hắn cũng được ăn rất đã cơn thèm. Thử hỏi có ai có thể từ chối vài chiếc Đản Thát cực phẩm, đánh bại 100% đối thủ trên toàn quốc vào giờ trà chiều cơ chứ?
Nhưng món Điểm Tâm như Đản Thát nói đơn giản thì cũng rất đơn giản, cùng lắm thì học theo Tần Hoài năm đó chạy ra siêu thị mua vỏ bánh và dung dịch trứng thành phẩm, mang về nhà tự nướng thì cũng coi như là làm ra được.
Nhưng nếu muốn làm cho phức tạp thì độ khó cũng không hề thấp.
Bản chất của Đản Thát là một loại bánh tart kiểu Tây với phần nhân làm từ hỗn hợp trứng, theo như Triệu Thành An phổ cập kiến thức thì Đản Thát xuất hiện sớm nhất ở nước Anh, vào thời Trung Cổ đã có loại thức ăn tương tự như Đản Thát được làm từ sữa bò, đường, trứng và hương liệu.
Về sau Đản Thát truyền đến Cảng Thành, được các thế hệ sư phụ Điểm Tâm cải tiến rồi vang danh, trở thành một trong Tứ Đại Thiên Vương của Điểm Tâm phong cách Quảng Đông. Việc Chu sư phụ muốn nghiên cứu bánh ngọt phương Tây mà bắt đầu từ Đản Thát quả thực là một hướng đi rất đúng đắn, dù sao thì Đản Thát với tư cách là một món bánh Tây, cũng đã mang đậm chất Trưng Hoa quá rồi.
Mà quá trình cải tiến của Đản Thát, thực chất cũng chính là quá trình cải tiến phần vỏ xốp. Ban đầu vỏ của Đản Thát rất dày và nặng, sau này trải qua sự cải tiến của vô số thế hệ sư phụ, mới biến lớp vỏ dày cộp đó thành vỏ xốp, mang lại kết cấu giòn tan, tinh tế và tròn vị hơn. Lớp vỏ xốp này ăn cùng phần nhân thơm đậm mùi sữa, có thể cảm nhận được hương vị thăng hoa qua từng tầng lớp, ngọt ngào mà không hề ngấy, thơm lừng mà lại rất dịu êm.
Có thể nói, giới hạn của Đản Thát cao đến đâu, trọng điểm đều nằm ở phần vỏ bánh, phần nhân chỉ là thứ yếu. Vỏ bánh muốn nhân bánh ngon cỡ nào, thì nó sẽ ngon cỡ đó.
Bây giờ Chu sư phụ lại bảo Tần Hoài làm Đản Thát, hắn cảm thấy có lẽ ông ấy đã hiểu lầm rồi, chắc tưởng hắn rất toàn năng, nên Điểm Tâm gì cũng biết làm. Nhưng Đản Thát thì...
Thôi được rồi, độ khó của Đản Thát cũng không đến mức quá cao, trên lý thuyết thì Tần Hoài biết làm, nhưng quả thật trước đây hắn chưa từng tự tay làm Đản Thát bao giờ.
Trong Điểm Tâm Đại Toàn không hề có Đản Thát, Tần Lạc cũng chưa bao giờ mè nheo đòi ăn món này. Nếu cô bé muốn ăn, tiệm bánh ngọt giá rẻ trước cổng trường bán ba tệ một cái, năm tệ hai cái.
Tuy hương vị chẳng ra sao, lớp vỏ xốp cũng có thể nói là cực kỳ tệ hại, nhưng được cái rẻ, nếu canh đúng lúc bánh vừa mới ra lò thì ăn cũng khá là thơm.
Tần Hoài nhìn Chu sư phụ, trong lòng thì nhăn nhó nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh tự nhiên, nói: "Đản Thát ạ... Cháu có thể làm thử xem sao, nhưng Chu sư phụ này, trước đây cháu gần như chưa từng làm loại Điểm Tâm này bao giờ."
Chu sư phụ khẽ gật đầu, thái độ vẫn rất ôn hòa, chẳng nhìn ra chút cảm xúc bực bội nào: "Tôi biết, tôi nghe Tiểu Đàm kể rồi, Tiểu Tần cậu không rành về Điểm Tâm Khai Tô, bình thường cũng hiếm khi làm."
"Lúc cậu mới đến, tôi chỉ yêu cầu cậu làm món Điểm Tâm mà cậu thạo nhất. Mấy ngày nay cậu cũng quan sát không ít rồi, cho nên tôi muốn xem thử cậu làm món Điểm Tâm mà cậu kém nhất thì sẽ ra sao."
Chu sư phụ chỉ thiếu điều viết thắng lên mặt dòng chữ: Tôi biết cậu không rành món này, dù cậu có làm ra thảm họa thế nào tôi cũng sẽ không mắng cậu đâu, suy cho cùng thì trước mặt cậu tôi vẫn là một Chu sư phụ đầy lòng bao dung.
Chu sư phụ đã nói vậy, Tần Hoài lập tức yên tâm hẳn.
Không phải Tần Hoài yếu đuối không chịu nổi lời mắng mỏ, năm xưa dù là lúc còn ở cô nhi viện hay khi đi học, hắn đã bị Tần viện trưởng và các thầy cô mắng không ít lần rồi, trẻ con xuất thân từ cô nhi viện thì chủ yếu ăn nhau ở cái tâm lý vững vàng.
Tần Hoài chỉ đơn thuần lo lắng chiều nay Chu sư phụ sẽ nhìn mẻ Đản Thát của hắn mà buông lời mỉa mai Âm Dương quái khí, để rồi ngày mai những lời mỉa mai nguyên văn đó sẽ qua miệng Đàm Duy An mà lan truyền khắp mọi ngóc ngách của Tri Vị Cư.
Tần Hoài cực kỳ có niềm tin vào năng lực nghiệp vụ của Đàm Duy An.
Tuy mấy ngày nay Tần Hoài gần như chẳng chạm mặt Đàm Duy An (do vị trí làm việc không ở cùng một chỗ), cũng chưa hít được bất kỳ cái "đưa” nào từ miệng anh ta, nhưng hắn lại nghe được vô số câu: Tôi nghe Tiểu Đàm kể rồi.
Hôm nay Chu sư phụ lại cố ý chỉ định Đàm Duy An làm phụ bếp cho Tần Hoài, nên hắn càng có lòng tin tuyệt đối vào trí nhớ và cái miệng của anh ta.
Tần Hoài đi theo Chu sư phụ đến khu nhiệt độ thấp.
Tần Hoài rất hiếm khi đến khu này, mấy ngày nay tới đây đều là để xem Chu sư phụ làm Đản Thát, nên các bước làm Đản Thát hắn đã thuộc nằm lòng.
Việc pha chế dung dịch trứng thì khỏi phải bàn, vô cùng đơn giản, đúng kiểu có tay là làm được.
Còn việc nhào bột...
Lý thuyết thì Tần Hoài hiểu cả đấy, nhưng lúc bắt tay vào thực hành thì chắc chắn sẽ có độ khó.
LVQ8371