Trái ngược hoàn toàn với Triệu Thành An là Vương Gia Nhất. Mang tiếng là phiên bản cao cấp của Cổ Lực, cách hắn nhào bột có thể nói là vô cùng đặc sắc: động tác cực kỳ khoa trương, phóng khoáng, mang lại cảm giác giống như đang biểu diễn nghệ thuật chứ chăng phải nhào bột nữa. Cộng thêm việc trình độ nấu nướng của hắn thực ra còn xếp trên cả Tần Hoài, nên Tần Hoài chỉ đứng xem hắn nhào bột thôi cũng đã thấy cực kỳ mãn nhãn rồi. Hắn thậm chí còn muốn cảm thán rằng, cái trình độ cỡ này mà vẫn chưa đủ tiêu chuẩn xuất sư, yêu cầu xuất sư của Chu sư phụ quả thực cao ngất ngưởng.
Chu Yến với tư cách là nữ đệ tử thân truyền duy nhất của Chu sư phụ, biên độ động tác khi nhào bột tương đối nhỏ, khá nhẹ nhàng chậm rãi. Thậm chí các thao tác của cô còn cực kỳ tinh giản, gọn gàng dứt khoát, cố gắng hạn chế tối đa mọi động tác thừa thãi.
Có mang chút phong cách cá nhân nhất định, nhưng không nhiều lắm.
Về phần Tô Càn.
Hắn là kẻ có trình độ bét bát nhất trong số bốn người này, bét đến mức Tần Hoài chỉ cần liếc mắt qua là đã có thể nhặt ra cả rổ sạn. Trước đó lúc Tô Càn còn ở Vân Trung Thực Đường, Tần Hoài vẫn luôn cảm thấy trình độ bếp núc của hắn rất ổn áp, dư sức đè bẹp một đám học việc.
Còn bây giờ à...
Chỉ có thể nói là không có so sánh thì sẽ không có tổn thương. Đem so với ba vị sư huynh sư tỷ tương lai của hắn, Tô Càn quả thực cần phải luyện tập thêm nhiều.
Tần Hoài cứ há miệng là tọng trọn một cái Tiểu Long Bao Nhồi Canh, đứng xem say sưa ngon lành, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã tự tại.
Chu sư phụ không nói rõ là muốn Tần Hoài quan sát cái gì, bản thân Tần Hoài cũng chẳng biết mình cần phải xem cái gì. Nhưng quan tâm làm quái gì cơ chứ, bảo xem thì cứ xem thôi.
Nếu như lúc này có một người hoàn toàn không biết gì về tình hình đi ngang qua, tỷ lệ cao sẽ lầm tưởng Tần Hoài là Thiếu Đông Gia của Tri Vị Cư, sau đó ngán ngẩm lắc đầu thầm nghĩ cái Tri Vị Cư này coi như toang rồi.
Thiếu Đông Gia mà lại thong dong nhàn nhã đến mức vừa nhẩn nha ăn sáng vừa đứng xem các sư phụ Điểm Tâm nhào bột, lại còn mang cái điệu bộ hóng hớt chả hiểu mô tê gì thế kia, chắc mẩm lại là một thằng phá gia chỉ tử mù tịt về khoản làm Điểm Tâm chứ gì nữa.
Tần Hoài nuốt nốt miếng Tiểu Long Bao Nhồi Canh cuối cùng xuống bụng, đặt đĩa xuống chuẩn bị chuyển sang ăn mì.
Chu sư phụ cười tít mắt hỏi: "Có muốn ăn thêm món khác không? Kê Thang Diện của lão Hoa bình thường lắm, chả có gì ngon đâu. Tiểu Tần à, nếu cháu chưa no thì lát nữa lúc nào rảnh tôi nướng thêm mẻ Đản Thát nữa, cháu ăn thêm mấy cái mà lót dạ."
Triệu Thành An vốn đang tập trung cao độ nhào bột rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, ngước mắt lên nhìn Chu sư phụ một cái, trên mặt hiện rõ mồn một dòng chữ: Đây mà là sư phụ của mình sao?
Năm xưa cái hồi mình còn là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch cũng đào đâu ra cái đãi ngộ này cơ chứ? Sao cái cậu Tiểu Tần rành rành đã qua tuổi nhi đồng từ tám đời rồi mà vẫn được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa thế kia?
Sư phụ ơi, con còn là đứa tam đồ đệ mà người cưng nhất không vậy?
Chu sư phụ thậm chí còn chả thèm bố thí cho Triệu Thành An lấy nửa cái liếc mắt.
"Chu sư phụ, không cần phiền phức thế đâu ạ, cháu ăn đại chút gì là được rồi." Tần Hoài gãi đầu cười ngượng nghịu, "Mọi người đều đang cắm mặt vào làm, có mỗi mình cháu đứng nhai nhồm nhoàm thế này cũng kỳ lắm, hay là để cháu..."
"Không cần." Chu sư phụ dứt khoát ngắt lời, "Tiểu Tần, hôm nay cháu cứ đứng xem cho tôi, chỉ xem thôi."
"Lão tam, đừng có mà lười biếng, lại để hồn bay lên mây rồi đấy." Chu sư phụ nghiêm giọng quát.
Triệu Thành An: OAO
"Làm Khai Tô Điểm Tâm quan trọng nhất là cái gì? Là nhiệt độ. Vậy cái trình của cậu bây giờ đã đạt đến mức đủ để cân nhắc đến yếu tố nhiệt độ chưa? Bốn chữ mơ mộng hão huyền này cậu còn muốn tôi nhai lại bao nhiêu lần nữa, chưa học bò đã lo học chạy. Tại sao tôi không tống cổ cậu vào phòng nhiệt độ thấp để nhào bột? Có cần thiết không? Với cái trình độ lẹt đẹt hiện tại của cậu thì có cần thiết phải chui rúc vào đó để nhào bột không hả?"
"Cậu mở to mắt ra mà nhìn cục bột của cậu đi, rồi nhìn sang cục bột của lão tam kìa. Lão tam cũng chỉ lớn hơn cậu có vài tuổi đầu, cậu là cháu ruột của Tiểu Tô, cũng lăn lộn ở Tri Vị Cư làm học việc từ bé tẹo. Có phải mấy năm nay được người ta bợ đỡ tung hô nhiều quá nên cậu bay lên mây rồi không? Cậu còn nhớ cục bột mà lão tam nhào ra ở cái độ tuổi của cậu bây giờ nó ra làm sao không?"
"Cậu nói tôi nghe xem đây là cục bột để làm cái quái gì? Làm Khai Tô Điểm Tâm? Điểm Tâm hấp? Hay là Bánh Bao bình thường?"
"Có phải tôi đã nhai đi nhai lại cái điệp khúc là mỗi loại Điểm Tâm phải dùng một loại bột khác nhau không? Ở cái giai đoạn học việc này, chính là phải cày cuốc những thứ phức tạp, tinh xảo, phải nắn nót tỉ mỉ từng tiểu tiết một, cậu đã làm được chưa?"
"Tôi bảo cậu vẽ hoa lan, cậu lại vẽ rắn thêm chân chêm thêm con châu chấu vào, cậu còn thấy mình hài hước lắm chắc? Chuyện nên làm thì chả chịu làm, chuyện không đâu thì cứ đâm đầu vào. Hôm qua vừa mới khen dạo này cậu tiến bộ vượt bậc xong, hôm nay đã nhào ra cái đống bầy nhầy này. Hay cậu cũng bị say xe giống người ta? Lết bộ từ nhà ra đến đây mà cũng say cho được à, hay là mặt trời ngoài kia chói chang quá làm cậu say nắng đến mụ mẫm cả đầu óc rồi, đến tận bây giờ vẫn chưa hạ nhiệt xuống?”
LVQ8371