Trịnh Đạt nghe xong mà nước mắt rưng rưng chực trào.
Nghe xem, những lời này mới ấm áp làm sao! Tần Hoài nói đi Tri Vị Cư là để mở mang tầm mắt, là để xây dựng nền tảng, đợi nền tảng vững chắc rồi mới đến chỗ hắn bồi dưỡng.
Điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ đám người Tri Vị Cư kia chỉ có thể dạy chút cơ bản, chứ hàng cao cấp khó nhằn thì vẫn phải nhờ cậy Trịnh Đạt hắn!
Trịnh Đạt lập tức cảm thấy tinh thần phơi phới.
"Làm gì có chuyện đó, Trịnh sư phụ của cháu đây là bị gã họ Tô kia với cả Chu... tóm lại là bị gã họ Tô làm cho tức điên đầu thôi, ban nãy chú toàn nói nhảm cháu đừng để bụng nhé, hôm nay chú đến đây thật ra là muốn nói với cháu."
"Tạo hình Tứ Hi Hoa Quyển cháu làm chú vô cùng ưng ý, chắng phải chỉ là giúp cháu làm Tứ Hi Hoa Quyển một tháng thôi sao, không thành vấn đề."
"Vốn dĩ là tới để nói chuyện này đấy, một ngày không làm Điểm Tâm, nhìn thấy cục bột liền ngứa nghề, nên tiện tay làm một chút thôi."
"Tính chú cháu biết rồi đấy, một ngày không làm Điểm Tâm là bứt rứt khó chịu."
Trịnh Đạt đúng là lúc cuống lên thì lời bịa đặt gì cũng có thể phun ra được.
Tần Hoài mỉm cười gật đầu: "Cháu biết mà Trịnh sư phụ."
Dưới sự hỗ trợ hết mình của Trịnh Đạt, Tần Hoài đã hoàn thành việc bàn giao công việc ở Hoàng Kí vô cùng suôn sẻ, vào ngày 19 tháng 5, hắn bước lên tàu cao tốc tiến thắng đến Hàng Châu.
Tô Lão Bản lúc đặt vé xe cực kỳ chu đáo, cố ý xếp cho Tần Hoài và Đàm Duy An ngồi cùng một hàng, Cổ Lực và Tô Càn ngồi ngay phía sau, còn lại đám học việc của Tri Vị Cư thậm chí còn chẳng được xếp chung toa với mấy người họ.
Tàu cao tốc từ Cô Tô đến Hàng Châu chỉ mất một tiếng, nếu Tần Hoài muốn, hắn thậm chí có thể dọn dẹp qua loa sau khi xuống tàu rồi lao thẳng đến bếp sau của Tri Vị Cư làm trâu làm ngựa, trải nghiệm thứ văn hóa cày cuốc tiên tiến nhất của Tri Vị Cư.
Nhưng Tô Lão Bản cũng từng nói, chuyện cày cuốc sấp mặt ở Tri Vị Cư chỉ áp dụng cho học việc chứ không dành cho đại sư phụ. Tần Hoài đã là đại sư phụ rồi, chưa đến lượt hắn phải cày, hắn chỉ cần chắp hai tay sau lưng, giương mắt nhìn người khác cày cuốc là được.
Trên tàu cao tốc, Tần Hoài lẳng lặng móc từ trong balo ra 5 hộp đồ ăn mang về của Hoàng Kí. Hộp nào hộp nấy đều xếp đầy ắp Điểm Tâm, nhờ thời tiết đã dần nóng lên, đống Điểm Tâm này thậm chí vẫn còn âm ấm.
Không có mấy loại Điểm Tâm hoa hòe hoa sói, tạo hình phức tạp nhìn cái là biết đắt tiền và lạc quẻ với hộp xốp bình dân. Trong 5 hộp này toàn bộ đều là những món Điểm Tâm ăn sáng mộc mạc, giản dị mà Tần Hoài thích ăn.
Là do Trịnh Đạt nhét cho Tần Hoài trước khi hắn lên tàu.
Bởi vì Tần Hoài không phải lần đầu đến Hoàng Kí cũng chẳng phải lần đầu rời đi, nên trước khi đi hắn đã cố tình dặn Hoàng Thắng Lợi không cần đưa tiễn. Hắn đâu có đi một mình, bên Tri Vị Cư đông người như vậy, bình quân mỗi người một cái vali to bự, gọi taxi cũng phải chia làm mấy xe, thật sự không cần thiết phải bày vẽ trò đưa tiễn làm gì.
Hoàng Thắng Lợi tỏ vẻ ông hiểu, người trẻ bây giờ đều thế, không thích ba cái trò chia ly ướt át. Hoàng sư phụ tuy tuổi đã cao nhưng tâm hồn lại rất trẻ trung, tuyệt đối không làm khó người trẻ, cũng sẽ không chơi trò ra ga tàu chờ trước để tạo surprise gì sất.
Sự thật đúng là như vậy, Hoàng Thắng Lợi không bày vẽ mấy trò này, nhưng Trịnh Đạt thì có.
Tô Lão Bản đặt vé tàu xuất phát lúc 9 giờ 16 phút sáng cho Tần Hoài. Bản thân Tần Hoài lại mắc hội chứng lo âu khi đi lại cực kỳ nghiêm trọng, bình thường đều phải đến ga tàu cao tốc chờ trước cả tiếng đồng hồ, thà đến sớm chứ kiên quyết không đến muộn, phòng trường hợp lỡ chuyến.
Do đó, mới 8 giờ sáng Tần Hoài đã có mặt ở ga tàu rồi.
Sau đó, ngay tại cửa soát vé ga tàu, hắn liền nhìn thấy Trịnh Đạt đã đứng đợi từ đời thuở nào.
Lúc Tần Hoài nhìn thấy Trịnh Đạt, Trịnh Đạt đang mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc caro, form rộng thùng thình, mang lại cảm giác y như hàng thùng 39 tệ múc được ngoài chợ đêm, nhưng thực tế lại là mẫu áo sơ mi phong cách xấu lạ mới ra lò của Balenciaga.
Lại phối thêm với chiếc quần jeans Versace trông hơi chật, chẳng ăn nhập gì với cái áo sơ mi, cùng với đôi giày da YSL chọi chan chát với tổng thể trang phục, mang lại cảm giác như giây tiếp theo hắn chuẩn bị sải bước trên sàn catwalk vậy. Set đồ chuẩn chỉnh sặc mùi tiền này của Trịnh Đạt, chẳng những không khiến người ta ngửi thấy hương vị của sự giàu sang, mà ngược lại còn làm người ta có cảm giác đây là một ông chú trung niên mù tịt về hàng hiệu, mua phải hàng fake rẻ tiền ngoài vỉa hè.
Đương nhiên, sở dĩ khiến người ta có cảm giác như vậy, nguyên nhân chính là vì Trịnh Đạt mặc bộ đồ này, trên tay lại xách theo một cái túi nilon trong suốt, bên trong đựng 5 hộp xốp nhìn phát biết ngay là đồ ăn sáng như Tiểu Lung Bao, Xíu Mại, Bánh Bao.
Cộng thêm việc cả người Trịnh Đạt thoạt nhìn lại vô cùng tiều tụy, vô cùng sầu thảm, mang đến một cảm giác y hệt gã đàn ông trung niên khốn khổ đang đứng bán đồ ăn sáng ở ga tàu nhưng ế sưng ế xỉa, ruột gan rối bời lo lắng cho kế sinh nhai của mình.
Trịnh Đạt nhìn thấy Tần Hoài cũng không nói nhiều, chỉ buồn bã đưa hộp đồ ăn cho Tần Hoài, dặn dò dăm ba câu, bảo Tần Hoài sang Tri Vị Cư thì ráng mà học hành cho tử tế.
LVQ8371