Cái giá của việc không thể nói ra chính là Tần Hoài chỉ đành ngậm ngùi gặm nhấm lại mấy cái Bát Quái này trong lòng, đến mức mải nghĩ đâm ra thần thờ, ngay cả việc Trịnh Đạt ngừng làm Điểm Tâm lúc 9 giờ 26 phút mà hắn cũng chắng hề nhận ra ngay.
Đợi đến khi Tần Hoài chú ý thấy Trịnh Đạt đã dừng tay, Hoàng Thắng Lợi đã chạy tới hỏi Trịnh Đạt xem có chuyện gì.
Đống Điểm Tâm Trịnh Đạt làm ra trước đó hắn chẳng thèm đoái hoài, hắn không nói xử lý chỗ Điểm Tâm này thế nào nên những người khác cũng chẳng dám động vào hay ăn thử. Dù sao thì trông cũng rất đẹp mắt và tinh xảo, lỡ đâu Trịnh Đạt làm đống Điểm Tâm này là để xếp thành một hàng so sánh, hoặc đăng vòng bạn bè khoe khoang thì sao.
Tâm tư của Trịnh sư phụ đúng là không ai đoán nổi.
"Hôm nay cậu bị sao thế? Lại lên cơn gì à?" Hoàng Thắng Lợi với tư cách là sư huynh nên nói chuyện cực kỳ không khách sáo, lúc nói còn không quên liếc Tần Hoài một cái, dùng ánh mắt để hỏi Trịnh Đạt xem có phải vì ngày kia Tần Hoài sắp đi Tri Vị Cư nên Trịnh sư phụ đây lại bị kích thích rồi không.
Trịnh Đạt căn bản chăng thèm ngước mắt nhìn Hoàng Thắng Lợi, cũng chăng lọt tai mấy, Điểm Tâm làm xong rồi mà hắn vẫn còn hơi đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Trịnh Đạt cầm một chiếc bánh hấp hoa tạo hình tiên hạc có độ khó tương đối cao lên, hỏi Hoàng Thắng Lợi: "Sư huynh, cái bánh Tiên Hạc Tống Thọ này của em làm có vấn đề gì không?"
Hai chữ "sư huynh" vừa thốt ra, Hoàng Thắng Lợi liền ý thức được tình hình hôm nay không hề đơn giản.
Hoàng Thắng Lợi khẽ cau mày, đánh giá chiếc bánh hấp hoa một chút, khẳng định: "Rất xuất sắc."
Trịnh Đạt lại chỉ vào chiếc Hà Hoa Tô gần như có thể dùng từ tuyệt tác để hình dung: "Chiếc Hà Hoa Tô này của em có vấn đề gì không?"
Hoàng Thắng Lợi dùng giọng điệu vô cùng chắc nịch đáp: "Đương nhiên là không.”
"Thế còn Giải Phấn Tô thì sao?"
"Vô cùng đẹp mắt."
"Kim Ngư Giảo?"
"Tạo hình không có chỗ nào để chê."
"Lệ Chi Diện Quả Nhi.”
Trịnh Đạt gần như hỏi qua một lượt từng món Điểm Tâm mình làm ra, cuối cùng chỉ vào Tứ Hỉ Quyển hỏi: "Vậy lúc cuộn ngược Tứ Hỉ Quyển em cuộn không tốt, là do kỹ năng cơ bản về chỉ pháp của em có vấn đề sao?"
Hoàng Thắng Lợi không trả lời câu hỏi này.
Trịnh Đạt vẫn đang lầm bầm lầu bầu trong sự hoài nghi bản thân: "Em thừa nhận gã họ Chu đó làm Điểm Tâm giỏi hơn em, trong Danh Trù Lục đầu bếp bếp bánh thì hắn xếp hạng cao nhất, em đúng là không bằng hắn."
"Em cũng thừa nhận chỉ pháp của hắn cực kỳ tuyệt vời, Thuyền Điểm làm ra xuất thần nhập hóa gần như đạt đến trình độ phô diễn kỹ năng."
"Nhưng chẳng phải hắn cũng đâu biết làm Như Ý Quyển sao?"
"Vân Văn của hắn cũng chẳng bằng Đàm sư phụ, hắn thậm chí còn chưa từng nhìn thấy em làm Tứ Hỉ Quyển, hắn dựa vào đâu mà dám nói em cuộn ngược không tốt là do kỹ năng cơ bản về chỉ pháp của em có vấn đề?"
"Em á? Kỹ năng cơ bản có vấn đề?" Mấy chữ cuối cùng của Trịnh Đạt gần như lạc cả giọng, "Cho dù gã họ Chu đó là người đứng đầu bếp bánh thì cũng không thể ngông cuồng đến mức đấy chứ?"
"Còn nữa, thế nào gọi là kỹ năng cơ bản về chỉ pháp của em có vấn đề, nếu để em hướng dẫn chỉ pháp cho Tiểu Tần thì sẽ kéo theo kỹ năng cơ bản của cậu ấy cũng xuất hiện vấn đề tương tự, nói cái gì mà sư phụ nền tảng không vững thì không thể đào tạo ra đồ đệ có nền tảng vững chắc. Sao? Nền tảng đồ đệ của hắn tốt lắm chắc? Nền tảng của Tô Càn tốt lắm chắc? Em thấy mấy món... mấy món... Điểm Tâm hấp do Tô Càn làm cũng rất bình thường, căn bản không bằng Tư Nguyên, bản lĩnh dạy đồ đệ của hắn cũng chỉ đến thế mà thôi, căn bản chẳng bằng con trai em."
Trịnh Đạt đã bắt đầu xả skill công kích diện rộng không phân biệt địch ta rồi.
Sau một hồi im lặng hồi lâu, Hoàng Thắng Lợi lặng lẽ thốt ra một câu: "Cậu còn nhớ năm xưa sư phụ từng nói kỹ năng cơ bản về chỉ pháp của cậu không được vững lắm không?”
Lời này vừa thốt ra, Trịnh Đạt lập tức xì hơi như quả bóng xịt, chẳng tức giận nữa, cũng chẳng rống lên nữa, cũng không gào thét lạc giọng nữa, thậm chí chẳng buồn giãy giụa luôn.
Trịnh Đạt ngẩng đầu lên, nhìn rõ xem xung quanh có những ai, phát hiện chẳng thiếu một người nào, Tần Hoài đang đứng cách hắn không xa lặng lẽ nhìn hắn.
Mệt mỏi quá, thế giới này mau hủy diệt đi.
Hắn vừa mới làm cái gì, nói cái gì ấy nhỉ?
Bây giờ hắn đập đầu chết ngất trên bàn bếp, sau đó nói mình bị mất trí nhớ thì có còn kịp không?
Tần Hoài nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Trịnh Đạt, cân nhắc một chút rồi lên tiếng: "Trịnh sư phụ, cháu không hề cảm thấy trình độ chỉ pháp của chú không đủ cao siêu, cũng không hề cảm thấy chú không dạy được cháu."
"Là do nền tảng chỉ pháp của cháu quá kém, nghĩ bụng trong thời gian ngắn chắc chắn không thể luyện thành Tứ Hỉ Quyển, chi bằng đến Tri Vị Cư giao lưu mở mang tầm mắt một chút, cùng giao lưu với nhiều đại sư phụ hơn để mở rộng nhãn quan, học hỏi thêm nhiều điều mới."
"Đợi khi cháu luyện đến một trình độ nhất định, có thể bắt đầu luyện Tứ Hỉ Quyển rồi thì sẽ quay lại thỉnh giáo chú, nhờ chú chỉ điểm để cháu tiến xa hơn."
"Cháu không hề có ý chê trình độ của chú không tốt, nếu những lời buổi chiều của cháu khiến chú hiểu lầm, thì cháu xin lỗi chú ạ."
“Tát nữa cháu sẽ nói với Tô Lão Bản của Tri Vị Cư, khoảng thời gian này cháu phải học chỉ pháp với chú, có thể sẽ không rảnh đến Tri Vị Cư giao lưu. Dù sao thì ban đầu cháu cũng hẹn với Tô Lão Bản là tầm tháng bảy, tháng tám mới qua đó.”
LVQ8371