"Bởi vì hồi trước ở Trí Vị Cư có một vị đại sư phụ cực kỳ am hiểu trà đạo. Thế là có một tên học việc vì muốn bái ông ấy làm thầy nên đã đánh trúng tâm lý, ngày nào tan làm cũng cắm mặt vào nghiên cứu trà đạo, cuối cùng bái sư thành công rực rỡ. Đám còn lại thấy đây là một cơ hội ngon ăn nên cũng thi nhau cày cuốc học theo. Luyện riết rồi thành cái nếp, thành cái phong trào luôn. Về sau vị đại sư phụ kia nghỉ hưu rồi, nhưng cái truyền thống cày cuốc kỹ năng pha trà của học việc thì vẫn được lưu truyền đến tận bây giờ.”
Một hồi lâu sau, Tần Hoài chép miệng cảm thán: "Mấy cái chuyện này sao Đàm Duy An chẳng hé răng kể với tôi nửa lời vậy."
Triệu Thành An cười khẩy khinh bỉ: "Đây toàn là mấy cái Bát Quái thuộc hàng cơ mật tối cao đấy. Ông nội của Đàm Duy An đâu có máu hóng hớt, thì cậu ta làm sao mà biết được cái vẹo gì?"
"Mớ Bát Quái mà cậu ta biết đa phần là do tôi kể cho nghe đấy."
"Này Tần Hoài, tôi nói cho cậu nghe, cậu theo sư phụ tôi là quá chuẩn xác rồi đấy. Đàm Duy An kể với tôi là cậu cũng rất khoái hóng hớt Bát Quái. Bây giờ cậu chưa quen thân với bọn tôi nên lúc bọn tôi buôn chuyện cậu không chen miệng vào được. Đợi quen rồi, tôi sẽ kê cho cậu một cái bàn bếp ngay cạnh, bốn người chúng ta vừa nhẩn nha làm Điểm Tâm vừa chém gió, đến lúc đó tôi sẽ kể cho cậu nghe mấy quả Bát Quái chấn động luôn."
Tần Hoài đã bắt đầu hóng hớt đến mòn mỏi rồi.
Đúng lúc hắn đang hóng mỏi cổ, thì Chu sư phụ bên kia cũng đã kết thúc màn giáo huấn, để mặc cho Tô Càn tiếp tục làm Điểm Tâm. Ông vẫy tay gọi Tần Hoài: "Tiểu Tần, Gia Nhất, đi thôi, đi họp giao ban sáng nào."
Tần Hoài vội vã lót tót chạy theo sau.
Cuộc họp giao ban sáng của Tri Vị Cư được tổ chức ngay trong phòng nghỉ của nhân viên.
Đúng vậy, chính là cái phòng nghỉ mà các vị đại sư phụ thường xuyên choảng nhau sứt đầu mẻ trán và cãi vã ỏm tỏi ấy.
Hôm qua Tần Hoài chưa kịp bước chân vào phòng nghỉ của nhân viên, chỉ mới liếc mắt nhìn thoáng qua. Cảm nhận về nơi này của hắn là nội thất khá ổn áp, không gian rộng rãi, bên trong trang bị bàn ghế tiêu chuẩn của phòng nghỉ, điểm xuyết thêm vài chiếc sofa tựa lưng.
Hôm nay bám càng Chu sư phụ bước vào, hắn nhận ra nó cũng na ná như những gì hắn mường tượng hôm qua, khác mỗi chỗ là trên một chiếc bàn chất đầy hộp cơm, mỗi hộp đều dán một tờ giấy ghi rõ tên tuổi đàng hoàng.
Ơ kìa, cơm hộp.
Mọi sự chú ý của Tần Hoài lập tức va phải mấy hộp cơm.
Vừa bước chân vào phòng nghỉ, Chu sư phụ đã đụng ngay mặt Hoa sư phụ. Hiện tại hai người này có thể nói là nhìn nhau gai mắt cực kỳ. Ngứa mắt đến độ Chu sư phụ ngó lơ luôn cả Tần Hoài, ông sải bước dài tiến thẳng đến trước mặt Hoa sư phụ, đối đầu trực diện.
Hoa sư phụ cũng chăng chịu lép vế. Dù trong lòng có hơi chột dạ và rén ngang, nhưng ông vẫn cực kỳ ngang bướng, rụt cổ lại trừng mắt lườm Chư sư phụ. Mắt thấy cuộc đại chiến sắp bùng nổ đến nơi, một màn võ thuật thực chiến sắp sửa được trình diễn ngay giữa phòng nghỉ.
Hai vị đại sư phụ ở ngay cửa ra vào bắt đầu chửi nhau ỏm tỏi trước.
"Ứng Hà Điền ông có ý gì hả? Hôm qua tôi làm Mật Trấp Cửu Tầng Cao ông cũng làm Mật Trấp Cửu Tầng Cao. Hôm nay tôi làm Tùng Nhân Giáp Cao ông cũng làm Tùng Nhân Giáp Cao. Thế ngày mai tôi làm Như Ý Tỏa Phiến, có phải ông cũng định làm Như Ý Tỏa Phiến luôn không?"
"Cứ bám đuôi học lỏm tôi làm Điểm Tâm thì vui lắm à? Tay nghề làm Điểm Tâm của ông có bằng một góc của tôi không?"
"Trần Ân cậu bớt tự luyến đi. Với lại, có cái kiểu sư đệ nào dám gọi thẳng tên cúng cơm của sư huynh ra như thế không? Cậu đừng có tưởng năm xưa được sư phụ khen lấy khen để vài câu là cái trình của cậu hơn tôi được bao nhiêu. Mấy cái món Điểm Tâm này đều là do sư phụ truyền dạy năm xưa, tôi làm thì có làm sao? Tôi không có quyền làm chắc? Tôi còn chưa thèm tính sổ cái tội ngày nào cậu cũng làm Điểm Tâm y hệt tôi đấy nhé, thế mà cậu còn dám già mồm cãi láo, vừa ăn cướp vừa la làng à."
tr ^ VVÀ ⁄£ ^ x ~z % ^z " "- ^ l ý `. h 3 Nhồ vào, sư huynh á, ông còn mặt mũi tự xưng là sư huynh của tôi cơ à? Cái năm ông mờ mắt vì tiền mà nhảy việc sang Tri Vị Cư, sao ông không nhớ ra ông là sư huynh của tôi đi?”
"Trần Ân đầu óc cậu có vấn đề à? Tôi có ký khế ước bán thân cho ai đâu, Tri Vị Cư người ta trả lương thưởng hậu hĩnh hơn thì tôi nhảy sang đây, có vấn đề gì sao? Chẳng phải cậu cũng vác xác đến Tri Vị Cư rồi đấy à?"
"Đó là do sư phụ sai tôi đến!"
"Năm xưa sư phụ cũng có cấm tôi đến đây đâu!"
"Ông @%&*/!"
"Cậu mới là %&@] #“!"
Tần Hoài đứng xem mà ngớ cả người.
Bởi vì ngay lúc này, trong phòng nghỉ không chỉ có Chu sư phụ và Hoa sư phụ, Trần Ân và Ứng Hà Điền đang chửi nhau ỏm tỏi, mà còn có mấy người khác đang lườm nguýt, lật mắt trắng dã với nhau. Bầu không khí căng như dây đàn, kiểu kẻ tám lạng người nửa cân, không ai chịu nhường ai.
Trông chẳng giống họp giao ban công ty tẹo nào, mà giống hệt hiện trường của mấy chương trình hòa giải mâu thuẫn gia đình trên tivi thì đúng hơn.
Vương Gia Nhất thì đã quá quen với cái cảnh này rồi. Hắn bình thản kéo Tần Hoài đến chỗ chiếc bàn chất đầy hộp cơm, giúp Tần Hoài tìm đúng hộp cơm có ghi tên hắn, sau đó kiếm một chỗ trống tít xa khỏi tâm bão để an tọa rồi mở nắp đánh chén luôn.
LVQ8371