Tô Thất rất khoái nói chuyện với những người thông minh như Tần Hoài, bèn thắng thắn vào vấn đề luôn: "Chuyện là thế này, tôi tin Tần sư phụ ngài chắc cũng không khó để nhận ra, ở Tri Vị Cư có rất nhiều vị đại sư phụ đều cực kỳ hứng thú với ngài. Ngoài Chu sư phụ và Hoa sư phụ ra, theo tôi được biết thì vẫn còn một vài vị đại sư phụ tuy chưa bộc lộ rõ tâm ý nhưng cũng vô cùng quan tâm đến ngài đấy."
"Cân nhắc đến một vài tiền lệ trước đây của Tri Vị Cư chúng tôi, ví dụ như vì giành giật đồ đệ mà hẹn nhau ra bờ hồ đánh lộn, hẹn ở cổng khu dân cư, hẹn trong nhà bếp, hay thậm chí là hẹn đánh nhau trên WeChat... Để phòng ngừa lần này lại xảy ra những tình huống tương tự, tôi muốn nhờ ngài một chuyện."
Tần Hoài: ...? Tri Vị Cư của các người rốt cuộc là tửu lâu hay là võ quán vậy? Sao mấy vị đại sư phụ rảnh rỗi sinh nông nổi cứ hở tí là lại hẹn nhau ra đánh lộn thế?
Nhìn thấy Tần Hoài bày ra cái vẻ mặt sốc tận óc, Tô Thất lập tức nhận ra hắn đã hiểu lầm rồi: "Cái vụ hẹn đánh nhau mà tôi nói không phải chỉ đơn thuần là tẩn nhau bằng tay chân đâu. Tri Vị Cư bên này chia ra làm văn đấu và võ đấu. Văn đấu là so kè tay nghề làm Điểm Tâm, còn võ đấu thì... các sư phụ làm Điểm Tâm Bạch Án thường có thể lực khá tốt mà, sức dài vai rộng, có am hiểu chút quyền cước thì cũng là chuyện hết sức bình thường thôi."
Tần Hoài gượng cười: "Cũng... có thể hiểu được."
"Vậy rốt cuộc Tô Lão Bản ngài muốn nhờ tôi chuyện gì vậy?”
"Chuyện là thế này, ngài là sư phụ đến để giao lưu, về mặt lý thuyết thì không bị xếp vào hàng ngũ học việc của Tri Vị Cư. Nhưng các vị đại sư phụ của Tri Vị Cư chúng tôi mà... khát nhân tài đến cháy bỏng luôn rồi."
"Vì để thu nhận được đồ đệ ưng ý, nhiều lúc có là cái trò mèo gì họ cũng dám làm. Tôi hy vọng những lúc có thể từ chối thẳng thừng, Tần sư phụ ngài hãy cứ từ chối thẳng mặt luôn đi, không cần phải vòng vo tam quốc làm gì. Tôi nghe Tiểu Đàm kể lại, ngài bình thường làm việc khá là khéo léo, kín kẽ giọt nước cũng không lọt, nhưng ở Tri Vị Cư của chúng tôi thì không cần phải giữ kẽ như vậy đâu. Tri Vị Cư chúng tôi xưa nay toàn có sao nói vậy, bí quá không giải quyết được thì cứ hẹn thẳng nhau ra bờ hồ đánh lộn một trận. Rất nhiều chuyện, cứ huỵch toẹt ra và hành động trực tiếp còn hiệu quả hơn gấp vạn lần so với việc mập mờ vòng vo."
"Đương nhiên, nếu anh đã thẳng thừng từ chối mà vẫn có người mặt dày bám lấy, anh nhất định phải báo cho tôi ngay lập tức, tôi chắc chắn sẽ xử lý triệt để vấn đề này."
"Thực ra hôm nay trong lúc họp tôi đã nói rồi, nhưng tôi tin chắc phần lớn các vị sư phụ ở đây đều chẳng lọt tai chữ nào đâu. Bọn họ đi họp giao ban sáng thường chỉ thích hóng hớt mấy chỗ náo nhiệt thôi."
"Cuối cùng, tôi cũng hy vọng Tần sư phụ sẽ có một kỳ giao lưu vui vẻ tại Tri Vị Cư. Bất kể lần này anh có thu hoạch được những gì mình muốn hay không, tôi mong ít nhất Tri Vị Cư cũng để lại cho anh một ấn tượng tốt đẹp." Tô Thất nói xong câu đó liền mỉm cười tiễn Tần Hoài rời khỏi phòng nghỉ của nhân viên.
Lúc Tần Hoài đầu óc còn đang quay cuồng bước ra khỏi phòng nghỉ, hắn phát hiện Triệu Thành An đang đứng đợi ở cửa. Thấy hắn đi ra, Triệu Thành An liền ra hiệu "OK" với Tô Thất trước, sau đó nói: "Vừa nãy tôi đã xin phép sư phụ rồi, chuyển bàn bếp của cậu sang ngay cạnh bọn tôi."
"Nhưng sư phụ bảo mấy ngày nay cậu không cần nhúng tay vào làm Điểm Tâm đâu, cứ đứng xem là được. Mấy hôm nay cậu cứ đứng giữa bọn tôi mà buôn dưa lê, bao giờ quen thân rồi thì cứ đứng ngay cạnh vừa làm Điểm Tâm vừa chém gió."
"Sao trông cậu cứ như mất hồn mất vía thế, vừa nãy Tô Lão Bản nói gì với cậu à? Hay là ổng định cuỗm cậu về làm đại sư phụ cho Tri Vị Cư bọn tôi đấy?" Triệu Thành An tò mò hỏi.
"Làm gì có." Tần Hoài lắc đầu, "Tôi lại thấy Tô Lão Bản của các cậu có vẻ muốn bế tôi về làm học việc cho Tri Vị Cư thì có."
Triệu Thành An: 2
"Nhưng đó không phải trọng điểm. Vừa nãy có một khoảnh khắc trong lòng tôi bỗng nảy sinh một nghi vấn. Trước khi tiếp quản Tri Vị Cư, có phải Tô Lão Bản của các cậu từng làm nhân viên chăm sóc khách hàng không? Sao tôi thấy ông ấy làm cái trò đó điêu luyện thế nhỉ."
Triệu Thành An: ??
"Ha ha ha ha, hóa ra Tiểu Tần cậu thấy Tô Lão Bản nói chuyện giống nhân viên chăm sóc khách hàng à? Ôi cười chết tôi mất, bao nhiêu năm nay đây là lần đầu tiên có người bảo Tô Lão Bản ăn nói giống chăm sóc khách hàng đấy."
Đứng trước bàn bếp, Chu Yến nghe Triệu Thành An kể lại xong thì cười đến mức không đứng thẳng lưng lên nổi. Cô cười ngặt nghẽo phải đến hơn một phút rồi mới tiếp tục nhào bột.
"Trước giờ tôi vẫn luôn nghĩ Tô Lão Bản coi mấy ông sư phụ như trẻ con mà dỗ dành thôi, chứ chưa bao giờ thấy ổng giống nhân viên chăm sóc khách hàng cả. Giờ nghe cậu nói vậy, tự dưng tôi cũng thấy giống y đúc." Vốn dĩ cô đã nhịn được cười rồi, nhưng nói xong câu đó lại không kìm được mà phì cười thêm cái nữa.
Vương Gia Nhất thì nghiêm túc và đứng đắn hơn hẳn, hắn thậm chí còn phân tích một cách đầy lý trí: "Ngày trước Tô Lão Bản ăn nói cũng không đến mức đấy đâu. Chắc là mấy năm nay ổng muốn tìm kiếm mô hình kinh doanh mới, chạy đôn chạy đáo khắp các nhà máy trên cả nước, tiếp xúc với đủ hạng người nên mới nhiễm luôn cái kiểu ăn nói của dân chăm sóc khách hàng đấy."
LVQ8371