Nhưng hắn thừa hiểu chu kỳ luyện tập Tứ Hi Quyển sẽ kéo dài hơn dự tính của mình rất nhiều. Hắn có thể sẽ phải ở lại Cô Tô một khoảng thời gian rất dài, để một mình Vương Căn Sinh vất vưởng ở Cô Tô thì quả thật hơi bất công với ông ấy.
Chẳng thà cứ để ông ấy về Sơn Thị trước, đợi đến lúc nào thèm hoặc là các ông các bà ở Vân Trung Thực Đường không nhịn được nữa mà rủ nhau lập team đến Cô Tô thì đi cùng luôn thể. Nhỡ đâu đến lúc đó Tứ Hỉ Quyển của hắn đã đạt được chút thành tựu, thì còn có thể mang đến cho các ông các bà một niềm bất ngờ.
Vương Căn Sinh trở về Sơn Thị, Thạch Đại Đảm đành phải lủi thủi đến Hoàng Kí ăn cơm một mình mỗi ngày. Trước kia lúc cần hắn giúp tiêu diệt Tứ Hỉ Quyển, hắn vẫn luôn ngồi chầu chực trong bếp sau để cặm cụi ăn. Sau này Tứ Hỉ Quyển đổi tên thành Tứ Hỉ Hoa Quyển để bán cho khách VIP của Hoàng Kí, hắn cũng không phải nhồi nhét cả đống Tứ Hỉ Quyển mỗi ngày nữa, ba bữa đều được ăn uống bình thường. Thế là hắn dứt khoát mở luôn thẻ thành viên ở Hoàng Kí, chính thức trở thành khách VIP, đều đặn trưa tối vác mặt đến Hoàng Kí ăn cơm.
Đương nhiên, hắn còn được hưởng đặc quyền nấu ăn riêng nữa.
Các món hắn gọi, bất kể là rau xanh xào hay đậu phụ rán, đều do đích thân Hoàng Thắng Lợi xuống bếp nấu. Xác suất mở hộp mù trúng ngay thẻ SSR là 100%, tỷ lệ rớt đồ siêu khủng khiến ai nấy đều phải đỏ mắt ghen tị.
Hắn không hề biết Tứ Hi Hoa Quyển đã được lên kệ sớm, vẫn cứ hớn hở đến Hoàng Kí y như hai hôm trước, ngồi chễm chệ vào chiếc bàn 6 người cạnh cửa sổ được giữ riêng cho mình rồi bắt đầu gọi món.
Theo thường lệ, hắn cứ gọi trước một loạt món chính khoái khẩu như Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao, Tiên Nhục Nguyệt Bính, Tứ Hỉ Hoa Quyển cùng một nồi cơm to bự chảng, sau đó mới bắt đầu gọi món mặn.
Do hôm nay hắn đến hơi muộn, nên lúc hắn đang gọi món thì Điểm Tâm của bàn khách ngay phía sau đã được dọn lên rồi, và món đó chính là Tứ Hỉ Hoa Quyển.
Trước khi ngồi xuống, Thạch Ông Chủ đã lướt mắt nhìn bàn phía sau một cái, nhớ mang máng là bàn đó khá đông người, có cả người lớn, trẻ nhỏ lẫn người già.
Bàn phía sau hắn thực chất là người quen của Tần Hoài, đồng thời cũng là người quen của Vương Căn Sinh.
Gia đình Tiền Trung Hằng.
Tứ Hỉ Hoa Quyển vừa được bưng lên, con trai Tiền Trung Hằng liền ồ lên kinh ngạc: "Bố ơi, tình báo của bố sai bét rồi. Chẳng phải bố bảo cái Tứ Hỉ Hoa Quyển này tạo hình không được đẹp mắt lắm nhưng ăn rất ngon sao? Con thấy tạo hình này đẹp phết đấy chứ, ăn đứt mấy cái loại Hoa Quyển, Bánh Bao hoạt hình bán ở tiệm ăn sáng rồi."
Tiền Trung Hằng cũng chẳng ngờ tình báo của mình lại sai lệch, khuôn mặt già nua đỏ bừng lên, nhưng vẫn cố cãi cùn: "Con thì biết cái gì! Với tay nghề của Tiểu Tần sư phụ thì Hoa Quyển làm ra thế này chắc là bị coi là không đẹp mắt rồi."
Thạch Đại Đảm nghe thấy vị khách bàn sau nhắc đến Tiểu Tần sư phụ, không nhịn được bèn ngoái đầu lại nhìn một cái. Vừa liếc thấy đĩa Tứ Hỉ Hoa Quyển trên bàn, hắn liền giật mình sửng sốt.
Hắn hoang mang nghiêng đầu, thầm nghĩ đây mà là Tứ Hỉ Quyển sao?
Sao tự dưng lại đẹp mắt thế này.
Tiền Trung Hằng vẫn cố cãi cùn: "Tạo hình thế này mà chê xấu thì hương vị chắc chắn phải ngon lắm, còn không mau ăn đi, 18 tệ một cái đấy."
Cả bàn thi nhau gắp, ngay cả cô cháu gái 6 tuổi cũng vồ lấy nửa cái Hoa Quyển, nửa cái còn lại bị ông bố thân yêu của con bé cuỗm luôn bỏ vào bát mình.
Tiền Trung Hằng cắn thử một miếng trước, phát ra âm thanh thỏa mãn.
"Ừm."
Ăn ngấu nghiến xong một cái, Tiền Trung Hằng uống ngựm trà, mắng: "Tình báo của lão Tiếu sai bét rồi, uổng công ông ta làm hội viên được ăn trước tôi hai ngày, nói cái gì mà Tứ Hi Hoa Quyển này chính là phiên bản cấp thấp của Tứ Hi Quyển, Trịnh Đạt dạy không đến nơi đến chốn làm Tiểu Tần sư phụ nặn ra cái tạo hình xấu xí khó coi, nên đành gọi là Hoa Quyển.”
"Rõ ràng đẹp mắt thế này cơ mà, nhìn phát biết ngay là Hoa Quyển thì liên quan quái gì đến Tứ Hỉ Quyển? Hơn nữa ăn còn ngon hơn Tứ Hỉ Quyển của Trịnh Đạt, cái Tứ Hỉ Quyển mà Trịnh Đạt làm hồi năm đầu tiên mới thật sự là vừa xấu vừa dở, mấy năm sau mới khá khẩm hơn được tí."
Có thể thấy trí nhớ của Tiền Trung Hằng không tồi chút nào.
Bạch Tú Quyên (vợ Tiền Trung Hằng) vẫn đang từ tốn gặm Tứ Hỉ Hoa Quyển, nghe Tiền Trung Hằng cứ diss Trịnh Đạt mãi bèn nhịn không được lên tiếng nói thay hắn: "Năm đó Tiểu Trịnh làm không tốt là chuyện bình thường, Tỉnh sư phụ vốn dĩ đột ngột nghỉ hưu vì bệnh, Tiểu Trịnh cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng, lúc đó cậu ấy mới bao lớn chứ."
"Công bằng mà nói, lúc Tiểu Trịnh tiếp quản, trong phạm vi toàn Cô Tô này ông còn tìm được đầu bếp nào làm Điểm Tâm ngon hơn cậu ấy sao?"
"Nếu tìm được thì ông đã chăng vừa lầm bầm chê Tiểu Trịnh học nghề chưa tới, Bánh Bao Tửu Nhưỡng không đạt được tỉnh túy của sư phụ cậu ấy, lại vừa ngày nào tan làm cũng hận không thể đạp xe xẹt cả lửa để đi giành mua Bánh Bao rồi."
Tiền Trung Hằng: ...
"Nhưng Tiểu Tần sư phụ bây giờ tuổi cũng đâu có lớn."
Bạch Tú Quyên cất cao giọng: "Trịnh Đạt có thể đem ra so với Tiểu Tần sư phụ được chắc?"
Thạch Đại Đảm ngồi nghe lén: ... 6
Thạch Đại Đảm liếc nhìn thực đơn một cái, hủy luôn 6 cái Tứ Hi Quyển vừa mới gọi.
Chốt đơn.
LVQ8371