Sau đó, ông ấy vừa làm Mì Sợi vừa nghe ngóng tiến độ giao lưu của Tần Hoài - chuyện mà mọi đại sư phụ ở Tri Vị Cư đều tỏ tường, đồng thời đùng những lời lẽ nghe có vẻ uyển chuyển nhưng thực chất chẳng khác gì chửi thẳng mặt để bày tỏ sự khó hiểu và bất mãn trước phương pháp giảng dạy của Chư sư phụ. Ông ấy còn nhấn mạnh mình là người theo phái thực hành, tuyệt đối không có chuyện để người đến giao lưu đứng nhìn suông mà không được động tay vào.
Chỉ cần Tần Hoài muốn, bây giờ ông ấy sẽ lao ngay vào khu nhiệt độ thấp cãi nhau với Chu sư phụ một trận, để hôm nay Tần Hoài có thể bắt tay vào kéo mì cả ngày luôn.
Lúc Tần Hoài bưng ba bát mì sườn rời đi, hắn cảm thấy nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì lát nữa họp giao ban buổi sáng, Hoa sư phụ chắc chắn sẽ lại tìm Chu sư phụ cãi nhau một trận.
Hai ông già này đã cãi nhau mấy trận rồi. Theo nguồn tin nội bộ từ Triệu Thành An, Hoa sư phụ còn định hẹn Chu sư phụ ra bờ hồ solo tay bo một trận xanh chín, nhưng bị Chu sư phụ từ chối.
Còn về lý do tại sao Tần Hoài lại bưng hẳn ba bát mì sườn rời đi...
Lúc Hoa sư phụ hùng hổ mắng mỏ xia xói Chu sư phụ đã lỡ tay kéo lố bột, làm luôn một phát đủ cho 10 bát mì. Tần Hoài nghĩ đến việc bàn bếp của Đàm Duy An nằm ngay cạnh Cổ Lực, có lẽ Đàm Duy An cũng muốn ăn một bát nên mới bưng luôn ba bát đi.
Khi Tần Hoài bưng mì đến gần bàn bếp, Đàm Duy An đã đứng buôn dưa lê với Triệu Thành An từ lúc nào.
Triệu Thành An đang nhào bột, còn Đàm Duy An thì đứng lười biếng trốn việc, nội dung trò chuyện của hai người chẳng có chút giao lưu học thuật nào, toàn là niềm đam mê hóng hớt mãnh liệt.
Mì tới, chuyên mục hóng hớt tạm dừng, ăn mì trước đã.
Tiếc là mì sườn cũng chẳng thể bịt kín miệng Đàm Duy An, anh ta vừa xì xụp ăn vừa cảm thán: "Phương pháp dạy học của Chu sư phụ đúng là trước sau như một. Tôi nhớ hồi Triệu Thành An mới bái sư, Chu sư phụ cũng dạy y như vậy, không cho động tay vào mà chỉ bắt đứng xem. Hồi đó tôi ghen tị muốn chết."
"Ồ? Sao lại thế?” Tần Hoài hỏi.
"Tôi cứ đinh ninh sau này mình cũng được học theo kiểu đó. Hồi ấy ông nội cầm tay chỉ việc cho tôi, tôi còn vùng vằng không chịu. Đòi ông nội phải dạy y như cách Chu sư phụ dạy Triệu Thành An, chỉ cho nhìn chứ không cho thực hành. Kết quả là Triệu Thành An nhìn riết rồi biết làm luôn, còn tôi thì nhìn xong quên sạch bách, lãng phí mất hai tháng tiến độ. Về sau bị bắt luyện bù muốn tắt thở luôn."
Triệu Thành An bưng bát mì cạn lời, ỷ mình cao hơn Đàm Duy An nửa cái đầu mà liếc xéo anh ta từ trên xuống: "Thế mà cũng đem ra so được à? Sư phụ tôi bảo rồi, mỗi đồ đệ phải có một phương pháp dạy riêng. Cái loại nhìn cái là hiểu như tôi thì khỏi cần luyện, còn cái thể loại như cậu thì phải cầm roi quất đằng sau mới xong."
Đàm Duy An: (-)
"Nhưng anh Thành An này, món Cát Tường Vân Văn Tô này vừa có Vân Văn lại vừa Khai Tô, tôi chỉ đứng xem mà không luyện tập thì có ổn không?" Tần Hoài hơi lo lắng hỏi.
"Sư phụ có bắt cậu nhìn mãi không cho luyện đâu, cứ đứng xem trước đi. Kỹ thuật làm Điểm Tâm của tôi cậu còn lạ gì nữa? Trình độ sách giáo khoa đấy, cứ xem là chuẩn bài rồi."
"Hồi trước ông chủ Tô còn định lấy video tôi làm Điểm Tâm làm mẫu để mang đi hội giao lưu cơ. Tại sư phụ chê tay nghề tôi chưa tới, chưa đủ trình độ xuất sư, sợ mất mặt nên mới không đồng ý. Cậu nói xem có đúng không Cổ Lực, chuyện này chắc cậu biết rõ mà."
Cổ Lực nãy giờ vẫn ngoan ngoãn làm Điểm Tâm như một tấm phông nền phía sau liền gật gật đầu, sau đó lại cúi xuống tiếp tục làm việc, chẳng thèm liếc Triệu Thành An lấy một cái. Căn bản là hắn không hề nhận ra dụng ý sâu xa của Chu sư phụ khi đặc biệt sắp xếp Triệu Thành An đến làm Điểm Tâm ở chỗ này.
Tần Hoài thầm thở dài trong lòng, cứng nhắc đến mức như Cổ Lực thì đúng là cạn lời.
Ăn xong mì sườn, Triệu Thành An bắt đầu màn giảng dạy của mình. Vì là làm mẫu nên Triệu Thành An thao tác cực kỳ chuẩn xác, đồng thời còn cố ý thả chậm tốc độ, trông còn máy móc hơn cả robot.
Tần Hoài cứ đứng bên cạnh quan sát.
Hai người cứ im lìm một người làm một người nhìn như vậy ròng rã hơn 40 phút, cuối cùng Triệu Thành An là người không nhịn được trước. Lúc trước khi làm Điểm Tâm, thường thì chị Chu Yến sẽ khơi mào chủ đề trước, không chuyện chồng thì cũng chuyện con, ban đầu buôn dưa lê dăm ba chuyện vụn vặt, anh Vương Gia Nhất hùa theo, Triệu Thành An thỉnh thoảng xen vào vài câu, rồi cứ thế tán gẫu lan man sang đủ thứ chuyện trên trời dưới biển.
Trong ba người đồ đệ của Chu sư phụ, người có vẻ thích hóng hớt nhất là Triệu Thành An, nhưng người tích cực chủ động khơi mào câu chuyện lại luôn là Chu Yến.
Chị Yến không ở đây, chẳng có ai khơi chuyện, Triệu Thành An làm Điểm Tâm cũng thấy bứt rứt không yên.
"Tần Hoài này, hay cậu lấy đại chuyện gì ra nói đi, im ắng thế này ngột ngạt quá. Nếu không sợ Đàm Duy An nhân cơ hội tán gẫu để lười biếng trốn việc, tôi đã gọi cậu ta qua đây buôn dưa lê một lát rồi."
Tần Hoài chỉ chờ mỗi câu này.
Chỉ cần Triệu Thành An chủ động mở lời, thì Tần Hoài có tung ra cái chủ đề vô lý đến mức nào cũng thành hợp lý hết.
"Anh Thành An, bình thường anh có hay nằm mơ không?"
LVQ8371