Tuy rằng Triệu Thành An vẫn luôn nghe Đàm Duy An nói tinh thần Tần Hoài không được bình thường, cứ tưởng tượng mình có một hệ thống trò chơi còn có thể giao nhiệm vụ cho mình. Nhưng khi chính tai nghe được lời này từ miệng Tần Hoài, hắn vẫn không khỏi cảm thán thì ra bệnh này của Tần Hoài là từ nhỏ đã có rồi.
Thảo nào Đàm Duy An cứ muốn mắc bệnh này mà không được, thì ra là do ủ bệnh quá muộn.
Đề tài nói tới chỗ mấu chốt, Cát Tường Vân Văn Tô trên tay Triệu Thành An cũng làm tới công đoạn quan trọng.
Triệu Thành An thả chậm động tác, lo lắng cánh tay mình che khuất tầm nhìn của Tần Hoài nên hắn còn nghiêng người sang một bên, làm ra cái vẻ như đang bị 8 ống kính máy quay đồng thời chĩa vào, chỉ thiếu điều thốt lên một câu: Chào buổi sáng quý vị khán giả, hôm nay tôi sẽ biểu diễn cho mọi người xem công đoạn làm Vân Văn của Cát Tường Vân Văn Tô.
"Cũng may hồi nhỏ tôi chỉ đơn thuần là không thích đi học, ngày nào cũng nghĩ cách chui vào tiệm net chơi game, nếu không năm đó bố mẹ tôi đã chẳng đưa tôi tới Tri Vị Cư làm Điểm Tâm mà đưa thẳng vào bệnh viện rồi." Triệu Thành An cầm lấy chiếc Cát Tường Vân Văn Tô vừa mới cuộn xong vòng chính lên cho Tần Hoài xem: "Vừa rồi thấy rõ chưa? Thật ra Vân Văn rất đơn giản, theo tôi thấy bản chất của việc làm Vân Văn chính là học thuộc lòng công thức. Chỉ cần thuộc lòng công thức, mỗi bước đều nắm rõ, luyện đến khi hình thành ký ức cơ bắp thì cậu nhắm mắt cũng có thể cuộn ra được Vân Văn tuyệt đẹp."
"Nhưng mà cái này chỉ áp dụng được với loại Điểm Tâm Vân Văn tương đối đơn giản như Cát Tường Vân Văn Tô thôi. Cái Tứ Hi Quyển của cậu quá biến thái, cuộn xuôi một lần, cuộn ngược một lần, đã thế lại còn là Điểm Tâm hấp, không thể dùng phương pháp chiên hay nướng để định hình được. Sao cậu vừa mới bắt đầu đã muốn thử thách loại Điểm Tâm có độ khó cao như vậy chứ? Hồi trước lúc tôi luyện kỹ thuật ngón tay, mấy món khó tôi chưa bao giờ thèm luyện, thậm chí còn chăng buồn học thử, sư phụ tôi có đánh chết tôi cũng không luyện."
Tần Hoài: ... Giọng điệu cũng không cần phải tự hào như vậy đâu.
"Vì sao?" Tần Hoài hơi tò mò hỏi, cảm thấy miệng hơi trống trải, không ăn gì mà đứng nhìn Triệu Thành An làm Điểm Tâm thì không quen lắm. Hắn nhìn quanh một vòng, thấy trên bàn bếp của Đàm Duy An có hai quả táo tàu liền thuận tay thó luôn, vừa ăn vừa hỏi.
"Thứ không làm được thì có cần thiết phải luyện không?" Triệu Thành An hỏi ngược lại, "Tôi chưa bao giờ làm thứ mình không làm được, giống như lúc trước đi học, học không hiểu thì tôi không học, bố mẹ tôi có đánh chết tôi cũng không học."
Tinh Quái này rốt cuộc là giống loài gì vậy? Có thể nuôi dưỡng ra cái tính cách này, người anh em à, anh cũng quá phóng khoáng rồi đấy.
Xem ra tính tình của Chư sư phụ đúng là rất tốt, làm sư phụ của Triệu Thành An bao nhiêu năm nay mà vẫn nhịn được không đánh chết hắn. Triệu Thành An có thiên phú tốt là một chuyện, độ bao dung của Chư sư phụ cao lại là một chuyện khác.
Tần Hoài thật sự không nhịn được nữa, bèn quay đầu hỏi Đàm Duy An - người đang rất muốn tham gia vào câu chuyện nhưng không dám mở miệng, chỉ đành vểnh tai lên giả vờ như mình đang tập trung nhào bột, mà thực chất cục bột đã bị vò cho nát bét: "Anh ta nói chuyện lúc nào cũng vậy sao?"
Tần Hoài nhớ mang máng mấy ngày trước Triệu Thành An đâu có nói chuyện kiểu này, lúc bốn người tán gẫu hắn chỉ hơi tưng tửng một chút, chứ không bung lụa đến mức này.
Chỉ có thể nói sư huynh sư tỷ ít nhiều vẫn tạo ra chút áp lực, có thể tạm thời áp chế Triệu Thành An, khiến hắn không đến mức nghĩ gì nói nấy.
Đàm Duy An cảm động ngẩng đầu lên, dùng cái giọng điệu "cuối cùng cũng có người hiểu được cảm nhận của mình" lớn tiếng nói: "Lúc anh ta ở cùng chúng tôi lúc nào cũng thế đấy, tôi đã sớm muốn đấm cho anh ta hai phát rồi!"
Lời bộc bạch chân tình của Đàm Duy An không nhận được phản hồi như mong muốn. Tần Hoài chỉ gật gật đầu, sau đó nhìn chằm chằm vào cục bột của Đàm Duy An rồi nói: "Nếu cậu muốn làm Tứ Hi Hoa Quyển thì không thể nhào bột cứng như vậy được, đến lúc đó cậu còn phải cuộn xuôi và cuộn ngược nữa đấy."
"Nhưng mà cục bột này của cậu cũng hết đường cứu chữa rồi, thực sự không được thì nhào thêm mấy cái rồi đem đi làm bánh nướng áp chảo đi. Xịt nhiều dầu một chút, rắc thêm ít hành lá và mè đen, ăn chắc cũng thơm lắm đấy."
Cậu họ Tần kia, cậu cũng chẳng phải dạng vừa đâu, sao bây giờ cậu ăn nói khó nghe thế hả?
Tần Hoài cứ thế nói chuyện đứt quãng cả ngày với Triệu Thành An. Trong lúc đó, Đàm Duy An đã mấy lần cố gắng hóng chuyện nhưng đều bị Tần Hoài và Triệu Thành An lạnh lùng đuổi đi. Trong giai đoạn này, Tiểu Đàm thực sự không thể trốn việc được nữa, nếu còn trốn việc thì cục bột của hắn đúng là không thể nhìn nổi.
Mặc dù bây giờ cục bột của hắn vốn đã không thể nhìn nổi rồi.
Thậm chí có khoảnh khắc Tần Hoài chợt nghĩ, Đàm Duy An nên bị giáng chức từ đệ tử chân truyền xuống làm học đồ bình thường, quay lại cày cuốc một phen, chứ người anh em này thực sự là buông thả quá rồi.
"Đàm Duy An chính là cái nết này đấy. Cũng không biết có phải do hồi đầu tôi được Đàm sư phụ dẫn dắt hay không, mà hồi nhỏ tôi tiếp xúc với cậu ta khá nhiều. Cậu ta đặc biệt thích bắt chước tôi, thói tốt không học lại chuyên học thói xấu. Nào là lười động tay, chỉ thích làm mấy món dễ chứ không thích thử thách độ khó cao, đến giờ là tan làm nhất quyết không luyện thêm một phút nào, cậu ta học theo bằng sạch."
LVQ8371