Tiện thể nhắc luôn, Đàm Duy An cuối cùng cũng chăng phải mua chuối cho Tần Hoài, bởi vì Tô Càn đã chuẩn bị sẵn hết rồi.
Tô Càn đến muộn như vậy là có lý do cả. Trong phòng Tần Hoài không chỉ bày sẵn chuối và xoài mà hắn thích, mà trong tủ lạnh còn trữ đầy phô mai que - món khoái khẩu nhất của hắn.
Đàm Duy An nhàn nhã nằm ườn ra chiếc sofa mẫu mới nhất của Tô Lão Bản, vừa gặm phô mai que vừa lướt video, chép miệng cảm thán: "Vãi chưởng, mạng nhà cậu mượt hơn nhà tôi bao nhiêu. Hay là tôi làm đơn xin dọn qua đây ở ghép với cậu nhé? Dù sao nhà cậu cũng có hai phòng ngủ, vị trí lại còn gần Tri Vị Cư hơn nhà tôi một tẹo, tính ra sáng nào tôi cũng được ngủ nướng thêm tận hai phút lận."
"Đừng có mơ." Tần Hoài quả quyết từ chối. Nếu như là trước ngày hôm nay mà Đàm Duy An đưa ra cái yêu cầu này thì có khi hắn còn gật đầu đồng ý, nhưng sau khi được lĩnh giáo trình độ bốc phét thần sầu của Đàm Duy An trong ngày hôm nay thì...
Tần Hoài chẳng hề muốn hai ngày nữa lại phải nghe các vị đại sư phụ của Tri Vị Cư ân cần hỏi han: Tiểu Tần à, tôi nghe Tiểu Đàm kể cậu nằm gối này ngủ không quen, chỗ tôi có...
Đàm Duy An đành ngậm ngùi lướt video tiếp: "Tối nay cậu muốn ăn gì? Quanh đây chăng có quán nào ngon nghẻ đâu, được mỗi tiệm cơm chân giò heo ăn cũng tạm ổn. Còn nếu cậu muốn ra ngoài đổi gió thì khu này có chợ đêm đấy, đồ ăn tuy dở tệ nhưng nhắm mắt đưa chân thì vẫn nuốt được."
"Muốn ăn ngon cỡ trình độ của Hoàng Kí thì chắc chắn là không có cửa đâu, chất lượng món ăn của Hoàng Kí đặt ở toàn bộ Hàng Châu này đều thuộc hàng top đấy. Cậu thích ăn sủi cảo không? Gần đây có một tiệm sủi cảo ăn cũng được, Phao Thái nhà họ đặc biệt ngon, cực kỳ recommend món củ cải muối."
Tần Hoài cảm thấy Đàm Duy An có vẻ lướt điện thoại đến mức thần trí mơ hồ luôn rồi.
"Tôi không đói lắm, ăn đại chút gì cũng được." Tần Hoài nói, "Bình thường các cậu hay ăn gì?"
"Bình thường toàn ăn ở trong tiệm thôi. À đúng rồi, cậu có WeChat của Tô Lão Bản mà nhỉ? Ngày mai muốn ăn món gì thì mau nhắn cho Tô Lão Bản đi, ổng sẽ đặt cơm cho cậu. Nếu cậu không biết ăn gì thì phiền cậu nhắn giùm tôi mấy món này với, tôi muốn ăn thịt Đông Pha và thịt lợn chua ngọt, cả canh cá Tống Tẩu nữa. Mấy món này ở nhà hàng mà Tô Lão Bản hay đặt ăn ngon nhức nách luôn!"
Tần Hoài đành tạm tin lời giới thiệu của Đàm Duy An, hắn nhắn tin cho Tô Lão Bản. Tô Lão Bản không rep lại Tigay, chắc là vẫn đang họp.
"Đàm Duy An, tôi có chuyện này muốn hỏi cậu." Tần Hoài nói.
"Cậu nói đi." Đàm Duy An vẫn đang dán mắt vào điện thoại.
"Hôm nay Chu sư phụ bảo tôi ngày mai bắt đầu đi theo ông ấy, lúc đó tôi không nghĩ nhiều liền gật đầu đồng ý, bây giờ ngẫm lại thấy hơi là lạ. Cậu bảo ý của Chu sư phụ là muốn tôi đi theo ông ấy học hỏi giao lưu, hay là muốn tôi phụ việc lặt vặt cho ông ấy? Việc phụ bếp ở Tri Vị Cư các cậu có quy củ gì đặc biệt không, ví dụ như bắt buộc phải pha trà các kiểu ấy? Tôi mù tịt về mấy loại trà, nhỡ pha không ngon Chu sư phụ có cáu không?"
"Đương nhiên là không rồi, Chu sư phụ thậm chí còn..." Sự chú ý của Đàm Duy An ít nhất đã bị chiếc điện thoại chia năm xẻ bảy, hắn suýt chút nữa không cần suy nghĩ mà buột miệng thốt ra câu Chu sư phụ sắp vì tranh giành đứa đồ đệ bảo bối là cậu mà đánh nhau to với Hoa sư phụ đến nơi rồi. Lời vừa ra đến cửa miệng, sự cảnh giác được rèn giũa bao năm qua những lần buôn Bát Quái đã khiến hắn khựng lại suy nghĩ thêm hai giây rồi kịp thời câm nín, hắn ngước mắt lên liếc nhìn Tần Hoài một cái.
Tần Hoài đang chăm chú nhìn hắn.
Một ánh nhìn vô cùng nghiêm túc, hiển nhiên là đang dò xét biểu cảm của hắn.
Chuông cảnh báo trong đầu Đàm Duy An lập tức kêu vang inh ỏi.
"Cậu đang gài lời tôi đấy à?" Đàm Duy An kinh hãi.
"Đúng vậy." Tần Hoài mỉm cười gật đầu, trong lòng thầm nhổ toẹt vào cái hệ thống trò chơi chuyên đi vu khống hắn có kỹ năng nói dối cấp đại sư. Hắn siêu cấp thành thật luôn nhé, lúc nào hắn cũng nói thật hết.
"Thấy cậu mải bấm điện thoại, nên tôi định gài thêm vài câu."
"Hôm nay tôi cứ thấy Chu sư phụ là lạ thế nào ấy, tôi nhìn ra được Chu sư phụ không phải kiểu người có tính cách như vậy, hơn nữa thái độ của ông ấy đối với tôi quả thực rất khác biệt so với những người khác."
"Có phải Chu sư phụ muốn nhận tôi làm đồ đệ không?"
Đàm Duy An: Chẳng riêng gì Chu sư phụ đâu, chắc hẳn vị đại sư phụ nào trong Tri Vị Cư bây giờ cũng đang khao khát điều đó đấy, chẳng qua ngoại trừ Hoa sư phụ ra thì các đại sư phụ khác không dám công khai giành giật với Chu sư phụ mà thôi.
"Chắc là... có chút... có lẽ... hẳn là... có thể... Thôi được rồi, đúng là như vậy đấy, trực giác của cậu không sai đâu." Đàm Duy An giãy giụa vài giây, cuối cùng quyết định khai thật.
Nếu bàn về khoản lén lút hóng hớt Bát Quái sau lưng người khác, Tần Hoài không bằng hắn. Nhưng xét về khoản nhìn mặt bắt hình dong và gài bẫy moi thông tin, thì mười Đàm Duy An gộp lại cũng chắng địch nổi một Tần Hoài.
Đàm Duy An hơi kinh ngạc: "Cậu không thấy bất ngờ à? Cậu không... nói sao nhỉ, không thấy xoắn xuýt? Không do dự? Không trầm tư suy nghĩ rồi đêm về trằn trọc mất ngủ sao?"
Tần Hoài: ... Hắn biết ngay mà, quyết định không cho Đàm Duy An dọn vào ở chung là quá chuẩn xác.
LVQ8371