Nhưng thế này đã là rất xuất sắc rồi, Tần Hoài cảm thấy Triệu Thành An để làm ra được Điểm Tâm cấp A thì chỉ thiếu một chút phong cách cá nhân nữa thôi.
Đúng vậy, phong cách cá nhân.
Mấy ngày nay Tần Hoài chỉ nhìn suông nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thu hoạch được gì, Vương Gia Nhất, Chu Yến và Triệu Thành An cơ bản thuộc về ba giai đoạn từ một sư phụ Điểm Tâm lên đại sư phụ. Đặc điểm của ba người này cũng vô cùng rõ nét, Vương Gia Nhất cơ bản đã xác định được phong cách cá nhân của mình, Chu Yến vẫn còn đang trong giai đoạn tìm tòi, mà Triệu Thành An thì hoàn toàn không có.
Tần Hoài không thể nói Điểm Tâm mà Triệu Thành An làm là không ngon, cũng không thể nói hắn có vấn đề gì. Xét về các bước, xét về chi tiết, Điểm Tâm của hắn đều có thể nói là không chê vào đâu được, hoàn hảo đến mức giống như được sao chép từ sách giáo khoa ra vậy, nhưng vấn đề lớn nhất cũng nằm ở sự sao chép này.
Quá cứng nhắc.
Người ta đều nói Tần Hoài có năng lực bắt chước làm Điểm Tâm rất mạnh, nhưng hắn cảm thấy ít nhất mình bắt chước là bắt chước Điểm Tâm do sư phụ Điểm Tâm tương ứng làm ra, hắn đang bắt chước phong cách của đối phương. Còn Triệu Thành An thì giống như là đang chép nguyên xi đáp án trong sách giáo khoa hơn, nhưng oái oăm thay làm Điểm Tâm lại căn bản không có đáp án chuẩn, cũng chắng biết hắn mua sách giáo khoa từ đâu, tìm được đáp án từ đâu nữa.
Cho dù hắn làm món Điểm Tâm nào thì cũng đều ở cùng một trạng thái, Điểm Tâm do hắn làm ra nếu dùng cách nói trừu tượng một chút thì chính là không có linh hồn.
Mà bản thân Triệu Thành An dường như cũng không quá để tâm đến chuyện này, hắn rõ ràng là người có cá tính nhất trong ba người, nhưng Điểm Tâm làm ra lại ít cá tính nhất. Mỗi ngày hắn vẫn làm Điểm Tâm như thường, thời gian bỏ ra cũng không hề ngắn, cũng không giống Đàm Duy An thích lười biếng, nhưng Điểm Tâm làm ra lại cứ y như một khuôn đúc, không nhìn thấy bất kỳ sự tiến bộ nào, cũng không nhìn thấy bất kỳ không gian tiến bộ nào.
Còn về phần Tô Càn...
Học đồ tinh anh, thực lực thật sự hơi gà, không nhắc tới thì hơn.
Chi nhìn suông mấy ngày, Tần Hoài và ba người Triệu Thành An cũng coi như cơ bản thân quen nhau, không chỉ có thể nghe hiểu những chuyện hóng hớt mà họ nói hằng ngày, đôi khi còn có thể xen vào vài câu, có thể nói là đã hòa nhập rất tốt vào tổ chức.
Tần Hoài cảm thấy, những ngày tháng chỉ nhìn suông như thế này của hắn sẽ không kéo dài quá lâu.
Mặc dù Chu sư phụ không nói tại sao lại bắt Tần Hoài cứ nhìn mãi như vậy, hắn cũng rất biết điều mà không hỏi, nhưng trong lòng hắn đã lờ mờ có đáp án.
Đúng như Chu sư phụ đã nói, đôi khi muốn học đồ nghề không nhất thiết phải tự tay làm, chỉ dựa vào mắt nhìn cũng có thể nhìn ra được.
Ba tấm gương sống sờ sờ bày ra ngay trước mắt, Tần Hoài cũng đâu phải người mù.
Lại là một buổi chiều chỉ nhìn suông.
Vương Gia Nhất vẫn đang làm món Điểm Tâm mang đậm phong cách cá nhân của ông ấy, Chu Yến theo thường lệ nghiên cứu món Bạch Ngọc Tiên Hà Quyển của cô ấy, Triệu Thành An thì lại làm bừa một hồi, Điểm Tâm gì cũng có thể làm thử để khoe cái bể Điểm Tâm của hắn.
Tần Hoài đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn, thử ăn Bạch Ngọc Tiên Hà Quyển, tiện thể nói chuyện phiếm.
Triệu Thành An đang làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao của Triệu Thành An làm rất chuẩn, với tư cách là ái đồ của Chu sư phụ, kỹ năng bắt nếp của hắn có thể nói là khá đạt tiêu chuẩn, hơn nữa gu thẩm mỹ cũng cực kỳ tốt. Cái đặc điểm quá mức cứng nhắc có thể sẽ bị lên án khi hắn làm những món Điểm Tâm khác, nay đặt vào loại Điểm Tâm mà tạo hình rất quan trọng, đòi hỏi phải cứng nhắc một chút như Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này thì ngược lại lại biến thành ưu điểm.
Triệu Thành An cầm cái kẹp nhỏ, giống như người máy khắc hoa, kẹp ra từng đường hoa văn chuẩn mực trên chiếc Kiềm Hoa Cưng Đăng Bao.
"Thật ra bắt nếp chẳng có kỹ xảo gì cả, chính là phải luyện tập, chủ yếu là tay phải vững." Triệu Thành An nói, "Tần Hoài cậu muốn học bắt nếp mà tới chỗ chúng tôi thì xem như đến đúng nơi rồi đấy, tôi nói cho cậu biết, với cái thiên phú kẻ tám lạng người nửa cân với tôi của cậu, tôi tin nhiều nhất hai ba năm là kỹ năng bắt nếp của cậu có thể đạt đến mức đại thành."
Tần Hoài: "... Cậu nghĩ có khả năng nào, tôi chỉ đến đây để giao lưu, và tôi không phải là đầu bếp của Tri Vị Cư các người không."
Hai ba năm, các ông các bà của Vân Trung Thực Đường chắc khóc ngất ở trước cửa Tri Vị Cư mất.
Triệu Thành An vẫn cười hì hì nói: "Thế thì có sao đâu, làm gì có ai quy định không được đến Tri Vị Cư chúng tôi giao lưu hai ba năm chứ, tôi tin là Tô Lão Bản chắc chắn sẽ rất sẵn lòng."
Tần Hoài vừa há miệng định nói gì đó, Chu Yến đã đưa phần nhân bánh vừa mới trộn xong qua: "Tiểu Tần, giúp chị nếm thử xem mẻ này có ngon hơn chút nào không.”
Tần Hoài nếm thử một miếng nhỏ, suy nghĩ một chút: "Cảm giác vẫn còn thiếu thiếu một chút, nhưng chắc không phải do nêm nếm gia vị, mà có lẽ là do nguyên liệu."
Chu Yến nhíu mày: "Nguyên liệu còn thiếu chút sao... Nhưng nguyên liệu này là nên thêm hay nên bớt đây, chậc, lão tam, cậu cũng qua giúp chị nếm thử xem."
Tần Hoài bên này vừa định nói thêm gì đó thì Vương Gia Nhất lại lên tiếng: "Yến Tử em đừng quá nóng vội, vấn đề lớn nhất của em chính là vội vàng. Giống như con em học đàn piano vậy, mới học được mấy buổi chứ, học không tốt là chuyện bình thường, vội thì có ích gì."
LVQ8371