Lớp vỏ xíu mại ngoài cùng không chỉ có tác dụng bọc và định hình, mà kết cấu hơi cứng kết hợp với phần nhân gạo nếp đẫm nước, đẻo quánh, hễ gắp bằng đũa là rủ xuống từng cục như hồ dán lại càng là một sự kết hợp hoàn hảo.
Hộp này có chừng 6 cái Chỉ Bì Thiêu Mạch, nhét đầy ắp. Tần Hoài ăn liền hai cái là hơi no rồi, đành phải chuyển sang ăn Quán Thang Tiểu Lung Bao để nhét nốt kẽ răng.
Quán Thang Tiểu Lung Bao giống hệt như dự đoán của Tần Hoài, vỏ mỏng mà đẫm nước, nhưng vỏ mỏng lại không dễ bị chọc thủng, sẽ không có chuyện vừa gắp lên vỏ đã rách bươm, khiến nước súp chảy hết ra ngoài để lại sự tiếc nuối.
Cắn một miếng, nước súp vẫn còn chút hơi ấm, hơi ngòn ngọt nhưng vị mặn vẫn là chủ đạo bùng nổ trong khoang miệng, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng thỏa mãn.
Tần Hoài lại ăn thêm hai cái Quán Thang Tiểu Lung Bao để chèn dạ dày, sau đó hoàn toàn ăn không nổi nữa, bèn bỏ đũa xuống nhìn Đàm Duy An ăn.
Sức chiến đấu của Đàm Duy An còn kém hơn Tần Hoài một chút, hắn ăn ba cái Hà Giáo là đã no căng bụng, chỉ đành nhìn đống Điểm Tâm mà thở dài.
"Tần Hoài, cậu nói xem hôm nay Trịnh sư phụ bị làm sao thế? Sao tự dưng sáng sớm lại làm nhiều Điểm Tâm như vậy rồi cất công mang đến tận ga tàu cho cậu, bình thường tôi chưa từng thấy Trịnh sư phụ làm mấy món ăn sáng kiểu này bao giờ, tôi cứ nghe Trịnh Tư Nguyên bảo Trịnh sư phụ căn bản chẳng thèm làm ba cái món Điểm Tâm đơn giản này." Đàm Duy An cảm thán.
"Bình thường Trịnh sư phụ đúng là không làm mấy món Điểm Tâm này, hôm nay..." Tần Hoài khựng lại một chút, "Chắc là muốn tiễn tôi."
"Tiễn á?" Đàm Duy An không hiểu, "Từ Cô Tô đến Hàng Châu đi tàu cao tốc mất có một tiếng, tôi nhớ Trịnh sư phụ còn có một xưởng ở Hàng Châu, bình thường ông ấy cũng hay đến Hàng Châu mà, thế thì có gì mà phải tiễn chứ."
"Ý nghĩa khác nhau." Tần Hoài chỉ đành nói vậy.
Tần Hoài thật ra cũng phần nào hiểu được diễn biến tâm lý của Trịnh Đạt.
Lần trước Tần Hoài rời khỏi Hoàng Kí là để về nhà, lần này hắn rời khỏi Hoàng Kí là để đi học nghệ. Mặc dù từ đầu đến cuối Tần Hoài chưa từng bái Trịnh Đạt làm sư phụ, nhưng Trịnh Đạt muốn nhận hắn làm đồ đệ đến mức nào thì ai cũng có thể nhìn ra, về tình về lý thì hắn đều là bậc vãn bối của Trịnh Đạt.
Bây giờ đứa vãn bối mà Trịnh Đạt thích nhất lại sắp đến cái nơi mà ông ghét nhất để học nghệ, đối tượng truyền nghề xác suất cao lại chính là Chu sư phụ mà ông ghét cay ghét đắng. Cho dù trong lòng Trịnh Đạt có cả ngàn vạn lần khó chịu, thì ông cũng không thể không thừa nhận rằng trong chuyện chỉ pháp này, Chu sư phụ quả thực mạnh hơn ông quá nhiều.
Trịnh Đạt có thể nói là vừa bực bội, lại vừa cảm thấy Tần Hoài nên đi Tri Vị Cư, đồng thời ông lại rất muốn phô diễn thực lực, phô trương thanh thế với hắn. Dưới tâm lý mâu thuẫn như vậy, Trịnh Đạt đã chọn làm ra những món mà bình thường ông căn bản chẳng thèm động tay, nhưng Tần Hoài lại thích ăn, đồng thời đủ để khiến hắn nhận ra thực lực của Trịnh sư phụ thân yêu của hắn thực sự rất đáng gờm.
Tần Hoài đang suy nghĩ xem nên nhắn tin cho Trịnh Đạt thế nào.
Cảm ơn thì chắc chắn là phải cảm ơn rồi, Trịnh Đạt đã cất công làm hắn bữa sáng cho hắn, chỉ riêng tấm lòng này thôi cũng đủ để Tần Hoài soạn nguyên một bài sớ dài đằng đặc để cảm tạ Trịnh sư phụ. Nhưng bài sớ này nên viết ra sao, viết từ góc độ nào, thì lại là cả một vấn đề nghệ thuật.
Đúng lúc Tần Hoài đang gõ bài sớ dài dằng dặc kia, hắn đột nhiên nhớ ra một cái Bát Quái mà mình đã muốn hỏi từ lâu. Hắn liếc nhìn Đàm Duy An bên cạnh, phát hiện cho dù cậu ta đã ăn Hà Giáo đến mức no ứ hự rồi, nhưng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ mà đang chật vật gặm chiếc Chỉ Bì Thiêu Mạch.
"Đàm Duy An, tôi có chuyện này muốn hỏi cậu." Vẻ mặt Tần Hoài vô cùng nghiêm túc.
Đàm Duy An nhìn về phía Tần Hoài.
"Tôi nghe nói Chu sư phụ đặc biệt thích nói móc mỉa người khác, có thật vậy không?"
Đàm Duy An suýt chút nữa thì bị chiếc Chỉ Bì Thiêu Mạch làm cho nghẹn chết.
"Khụ khụ khụ khụ..."
Ho sặc sụa một trận, lại tu thêm nửa chai nước, Đàm Duy An mới mang vẻ mặt hoảng sợ hỏi: "Ai nói? Trịnh sư phụ nói hả? Hay là ai khác nói?"
Tần Hoài vô cùng thành thật đáp: "Tô Càn nói."
"Khụ khụ khụ khụ." Đàm Duy An lại suýt nữa thì sặc nước chết, chỉ hận không thể lao thẳng lên phía trước chất vấn Tô Càn, chẳng phải cậu là đệ tử chân truyền ván đã đóng thuyền của Chu sư phụ trong truyền thuyết sao? Chu sư phụ có biết cậu ở bên ngoài bôi... nói ra toàn lời thật lòng về ông ấy như vậy không?
Tô Càn giống như có thuật đọc tâm, vô cùng bình thản quay đầu, xoay người, đứng nhổm dậy, trên tay vẫn bưng hộp đồ ăn đựng Tam Đinh Bao, nói: "Là tôi nói đấy, bình thường Chu sư phụ quả thực có sở thích nói móc mia người khác.”
"Tôi nói cho Tiểu Tần sư phụ biết, đôi khi Chu sư phụ nói móc mỉa không phải vì có ý kiến gì với người ta, mà chỉ là do thói quen của ông ấy mà thôi. Đương nhiên, đa số thời gian Chu sư phụ nói móc mỉa Trịnh sư phụ, thì là muốn móc mỉa thật."
Tần Hoài nhìn Đàm Duy An: "Là vậy sao?"
Đàm Duy An mang vẻ mặt kiểu cái này mà cũng nói ra được à, vô cùng chần chừ đáp: "Hình như... là vậy đấy."
"Bình thường Chu sư phụ... quả thực có sở thích và thói quen về khoản này."
LVQ8371