"Nhưng cháu thực sự cảm thấy em ấy không giống trước kia nữa. Hồi ông nội cháu còn sống, ông hay bảo sư đệ trước khi làm Điểm Tâm thì hãy suy nghĩ nhiều một chút, em ấy quả thực cũng có nghĩ ngợi nhiều hơn, nhưng cháu chăng biết em ấy đang nghĩ cái gì, khéo chỉ đơn thuần là nhẩm lại các bước sắp làm trong đầu hoặc là đang thẫn thờ thôi."
"Thế nhưng dạo gần đây, đặc biệt là lúc Trịnh sư phụ bên Hoàng Kí dạy bọn cháu môn Vân Văn, cháu cảm nhận rõ ràng là sư đệ đang thực sự suy nghĩ. Lúc làm Điểm Tâm, nhất là sự trầm mặc trước khi làm Như Ý Quyển, cháu có thể cảm nhận được em ấy thực sự đang suy nghĩ về một điều gì đó, chỉ là cháu không biết rốt cuộc em ấy đang nghĩ cái gì thôi."
Đàm Duy An ngẫm nghĩ một chút: "Có lẽ, sư đệ cháu cuối cùng cũng có chút thông suốt rồi chăng."
Chu sư phụ không đưa ra bất cứ lời bình luận nào về lời của Đàm Duy An, chỉ khẽ nhếch khóe miệng cười một cái, nói: "Xem ra Trịnh Đạt cũng biết cách dạy người phết nhỉ."
Trời đất quỷ thần ơi, ban nãy Tần Hoài đáng lẽ ra phải ghi âm lại đoạn này để mở cho Trịnh Đạt nghe, cho Trịnh Đạt biết thế nào gọi là người ghét ông nhất đồng thời cũng là người thích ông nhất.
Tần Hoài có nằm mơ cũng không ngờ được, lời khen ngợi mang tính bước ngoặt cao nhất đối với Trịnh Đạt, lại được thốt ra từ chính miệng Chu sư phụ trong truyền thuyết.
Sau khi Chu sư phụ hỏi xong tình hình của Cổ Lực thì không hỏi thêm ai khác nữa. Có lẽ đối với ông mà nói, Tô Càn đã là đệ tử thân truyền ván đã đóng thuyền rồi, chẳng cần thiết phải hỏi thăm tình hình của cậu ta từ miệng người khác, còn những người khác thì Chu sư phụ quả thực chẳng thèm để tâm.
Chu sư phụ đứng bên cạnh chằm chằm nhìn Tần Hoài làm Điểm Tâm thêm một lúc. Có thể là cảm thấy hơi chán, cũng có thể là do mang thân phận trùm cuối của Tri Vị Cư ngày trăm công nghìn việc, không có nhiều thời gian để lãng phí trên người hắn, nên xem một lúc, nắm được đại khái các kỹ năng cơ bản của hắn rồi thì ông liền bỏ đi chỗ khác.
Chu sư phụ vừa đi khỏi, Đàm Duy An liền thở phào nhẹ nhõm, mang đậm cái cảm giác sống sót sau tai nạn của một học sinh kém bị thầy giám thị đứng nhìn chằm chằm mười mấy phút mà không bị chửi.
"Chà chà, Tần Hoài hôm nay cậu cố tình đúng không? Say xe rồi mà vẫn mò đến Tri Vị Cư làm Điểm Tâm, Tô Càn còn bảo với tôi hôm nay chắc cậu không qua Tri Vị Cư đâu mà sẽ ở nhà nghỉ ngơi cơ. Sao cậu biết Chu sư phụ thích kiểu sư phụ Điểm Tâm như vậy nhất thế? Trên tàu cao tốc tôi có kể à? Hay là Tô Càn lén phím cho cậu rồi, cậu cũng biết gãi đúng chỗ ngứa quá đấy!"
"Đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi.” Tần Hoài chân thành đáp, "Tôi nói là trước khi ăn cái Đản Thát đó, tôi cũng chắng ngờ bây giờ mình lại đang đứng làm Thang Đoàn trong Tri Vị Cư, cậu tin không?”
Tần Hoài dùng vài lời ngắn gọn giải thích tình huống vừa nãy cho Đàm Duy An, nghe xong hắn há hốc mồm trợn tròn mắt, cuối cùng lộ ra vẻ mặt đầy tán thưởng.
"Quá đỉnh luôn." Đàm Duy An khẽ cảm thán, "Cả đời này tôi cũng không ngờ là có thể vuốt mông ngựa Chu sư phụ theo cách này đấy."
Tần Hoài: "... Tôi thật sự không có ý đó đâu."
"Chính vì không cố ý nên mới đỉnh đó!" Đàm Duy An hơi cao giọng, ý thức được mình đang hơi kích động lại vội vàng hạ giọng xuống, "Cậu có biết vừa nãy ánh mắt Chu sư phụ nhìn cậu hiền từ đến mức nào không, lúc nói chuyện với cậu sắc mặt vui vẻ hòa nhã đến nhường nào, chẳng có tí xỉa xói mỉa mai nào luôn."
“Nếu là bình thường, Chư sư phụ mà có cái nhã hứng đứng xem người khác làm Điểm Tâm lâu như vậy mà băm nhân thịt thành cái dạng này ấy à, ông ấy đã sớm đề cử người đó đi làm diễn viên quần chúng chuyên băm thịt cho các đoàn làm phim rồi."
"Hả? Sao lại là diễn viên quần chúng?"
"Bởi vì rất nhiều thực phẩm của đoàn làm phim đều để đến bốc mùi không ăn được nữa, cái tay nghề này mà đi băm thịt tươi thì lãng phí quá, thà đi băm mấy thứ chuẩn bị quăng thẳng vào thùng rác còn hơn."
Không đợi Tần Hoài bộc lộ vẻ chấn động trước cái kiểu kháy đểu đỉnh cao này, Đàm Duy An đã nói tiếp: "Chu sư phụ ghét nhất là bọn giả thần giả quỷ trước mặt ông ấy. Chẳng phải năm nào Tri Vị Cư chúng tôi cũng tuyển học việc mới sao? Có mấy tên học việc tự cho là mình thông minh, cứ thích giở mấy trò bẩn thỉu tà đạo."
"Kiểu như rõ ràng là ốm rồi nhưng vẫn cứ phải cố tỏ ra mình yêu nghề kính nghiệp lắm, cứ phải lết cái thân ốm yếu sốt đến 38, 39 độ đến bếp làm việc bình thường cơ. Thể loại này Chu sư phụ ghét cay ghét đắng."
"Nhưng mà Chu sư phụ ghét cay ghét đắng bọn làm màu bao nhiêu, thì lại cực kỳ thích cái kiểu rõ ràng là người đang khó chịu, cũng chăng phải cố tình đến làm việc như cậu. Mà là đi lại vô thức thế nào lại mò đến Tri Vị Cư, là do bị thu hút, là do trong thâm tâm cậu thực sự đam mê Điểm Tâm nên mới muốn tới, cho dù có đang say xe buồn nôn thì vẫn lượn đến cửa xếp hàng nếm thử Điểm Tâm của Tri Vị Cư."
Đang nói dở, Đàm Duy An lại trở nên ảo não: "Vãi chưởng, sao tôi lại không nghĩ ra cái tuyệt kỹ này nhỉ."
Tần Hoài: ... Nghe có vẻ bình thường Đàm Duy An cậu cũng hay khoái giở mấy trò tà đạo lắm nhỉ.
Đàm Duy An nói tiếp: "Chu sư phụ thích nhất hai kiểu người, một là cực kỳ có thiên phú, hai là cực kỳ chăm chỉ. Bây giờ trong mắt Chu sư phụ cậu chính là kiểu người vừa cực kỳ có thiên phú lại vừa cực kỳ chăm chỉ, quả thực là bật filter max level luôn rồi."
LVQ8371