"Nuôi trồng thủy sản mà đơn giản sao? Bố tôi có người bạn làm nghề này, nghe nói chỉ cần nhiệt độ giảm 0.5 độ hay lượng oxy không đủ là đám hải sản lăn ra chết sạch, lỗ vốn mất mấy trăm nghìn tệ đấy."
"Bây giờ chú ấy chuyển sang nuôi gà rồi, không biết là do khử trùng không kỹ hay mật độ nuôi quá dày mà gà lại chết quá nửa, lỗ thêm mấy trăm nghìn tệ nữa."
"Nên tôi cứ tưởng làm chăn nuôi khó lắm chứ."
Thạch Đại Đảm xua tay lia lịa: "Không khó đâu, chỉ cần nắm được phương pháp kỹ xảo thì đơn giản lắm. Không tin cậu cứ hỏi Tiểu Tần mà xem, tôi chẳng bao giờ mó tay vào chuyện của xưởng nuôi trồng nhà tôi. Bình thường lúc ở Việt Tỉnh, tôi cũng toàn ra biển câu cá hoặc tụ tập ăn uống với bạn bè thôi."
"Tôi đi chơi cả một hai tháng nay rồi mà xưởng nuôi trồng ở nhà có xảy ra chuyện gì đâu, hai ngày trước còn vừa xuất đi một lô hàng nữa cơ."
Ăn xong một bữa cơm, Thạch Đại Đảm và Triệu Thành An đã kết bạn WeChat với nhau. Trên đường Tần Hoài về nhà, Thạch Đại Đảm lướt xem toàn bộ bài đăng trên vòng bạn bè trong ba tháng gần đây của Triệu Thành An rồi thả tim từng bài một, quả thực là trình độ xã giao đạt điểm tuyệt đối.
Về đến nhà được năm phút, Tần Hoài nhận được điện thoại của An Du Du. Trong điện thoại, An Du Du dùng cái giọng điệu nơm nớp lo sợ bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với Vân Trung Thực Đường, vô cùng cảm ơn công ty đã trao cho cô cơ hội tu nghiệp quý giá này.
Tiếp đó, sau hai ba phút khách sáo thảo mai, cô hỏi cặn kẽ về khoản phụ cấp công tác, xem có phụ cấp đi lại và tiền ăn hay không, có quy định ép buộc tăng ca không, ví dụ như lời đồn học đồ ở Tri Vị Cư mỗi ngày làm việc không dưới 12 tiếng chẳng hạn.
Nghe là biết cô nàng rất thận trọng, vô cùng coi trọng chuyến giao lưu lần này.
Sau khi biết được cường độ công việc đạt đỉnh nhưng mức lương cũng thuộc hàng khủng, An Du Du nhảy cẫng lên sung sướng, hỏi xem mình có thể xuất phát muộn vài ngày được không, vì bên này cô cần chút thời gian để nhượng lại phòng trọ đang thuê.
Tần Hoài sảng khoái nhận lời, bảo An Du Du cứ thu xếp ổn thỏa mọi chuyện ở Sơn Thị rồi hằng đến Hàng Châu. Xét thấy An Du Du là một người chưa từng đi công tác bao giờ, Tần Hoài còn cố ý dặn dò thêm vài câu, truyền đạt một số mẹo nhỏ khi đi công tác và cách hòa nhập với đồng nghiệp mới. An Du Du nghe như bắt được vàng, ghi chép lại toàn bộ, chỉ thiếu điều bật máy ghi âm.
Cúp điện thoại xong, Tần Hoài phát hiện Thạch Đại Đảm đang nhìn mình bằng một biểu cảm cực kỳ phức tạp.
"Sao vậy? Có phải tối qua ăn nhiều sủi cảo quá nên bây giờ dạ dày thấy khó chịu không? Có cần tôi đưa cậu đi bệnh viện không?" Tần Hoài ân cần hỏi han.
"Không có." Vẻ mặt Thạch Đại Đảm vẫn không đổi, "Tuy rằng chỉ ở kiếp đầu tiên tôi mới từng đi làm đàng hoàng tử tế, nhưng tôi cảm thấy mấy cái mẹo mà cậu vừa truyền thụ có vẻ không áp dụng được cho Tam Túc Kim Thiềm đâu."
"Tiểu Tần, có phải cậu chưa từng đi làm công sở bao giờ đúng không?"
Tần Hoài vừa định chối bay chối biến, tỏ vẻ sao hắn lại chưa từng đi làm công sở được, từ nhỏ hắn đã...
Ế, hình như hắn thực sự chưa từng đi làm công sở đàng hoàng bao giờ thật.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Tần Hoài liền trở về phụ giúp Tiệm ăn sáng Tần gia, ra dáng thiếu đông gia còn hơn cả thiếu đông gia xịn, đại danh của tiểu Tần sư phụ có thể nói là truyền khắp toàn bộ tiểu khu Tam Mã, không ai không biết không người không hay.
Kế thừa gia nghiệp chưa được mấy năm, Tần Hoài đã kế thừa một phần gia nghiệp lớn hơn, tự mình làm ông chủ. Khoảng thời gian miễn cưỡng gọi là đi làm, có lẽ là lúc giao lưu ở Hoàng Ký thì xem như đi làm, nhưng công việc đó cũng rất tùy ý, lúc đó hắn qua đó đã nhận đãi ngộ của đại sư phụ, loại đệ tử chân truyền như Vương Tuấn đều bị Hoàng Thắng Lợi điểm danh bắt làm phụ bếp cho hắn.
Bây giờ ở Tri Vị Cư lại càng không cần phải nói, đại sư phụ của Tri Vị Cư có bao nhiêu người thì bấy nhiêu người đãi ngộ đều được kéo đầy, khác biệt một trời một vực với việc đi làm công sở đàng hoàng.
Tần Hoài càng nghĩ càng thấy hoảng, hỏng bét, lần này chạm đúng điểm mù kiến thức của hắn rồi, hắn thật sự chưa từng đi làm.
"Vậy những lời vừa nãy tôi nói với An Du Du có rất nhiều chỗ không đúng lắm phải không?" Tần Hoài khiêm tốn thỉnh giáo.
Thạch Đại Đảm cũng không chắc chắn lắm: "Tôi cũng khó mà nói, dù sao tôi cũng không rành chuyện đi làm cho lắm. Nhưng tôi có thể giúp An Du Du viết một bản lưu ý khi làm việc và cư xử với đồng nghiệp, đến lúc đó cậu cứ bảo là do cậu đặc biệt chuẩn bị cho cô ấy, chắc là sẽ có ích đấy."
"Lúc trước khi ăn cơm ở Vân Trung Thực Đường, tôi có gặp con bé này vài lần trong bếp, trông hơi ngơ ngác, người ta dạy gì thì học nấy, ngoại trừ chuyện tiền bạc ra thì những chuyện khác đều không có chủ kiến gì. Nhưng mà Tam Túc Kim Thiềm bọn họ đều như vậy cả, An Du Du đã coi như là cực kỳ thông minh rồi. Trước đây tôi từng quen một con Tam Túc Kim Thiềm Độ Kiếp thành công, lúc Độ Kiếp nó đã đi ăn xin suốt 30 năm, cuối cùng gặp phải năm mất mùa không xin được cơm, chết đói thế là Độ Kiếp thành công luôn."
"Cho nên có phải trong nội bộ Tam Túc Kim Thiềm bọn họ lưu truyền một cuốn sách giáo khoa Độ Kiếp mang tên "Bảo Điển Ăn Xin", chuyên dạy những con Tam Túc Kim Thiềm chưa Độ Kiếp cách đi ăn mày không vậy."
LVQ8371