Bàn về trình độ nấu nướng, tay nghề của Vương Gia Nhất đã vô cùng lão luyện, khoảng cách để đạt đến tiêu chuẩn xuất sư trong lòng Chu sư phụ - tức là định hình được phong cách ẩm thực của riêng mình, chỉ còn cách một bước chân nữa thôi.
Về mặt thiên phú, anh ta thuộc hàng thiên phú tầm trung khá, nhưng bản thân lại cực kỳ nỗ lực, đúng chuẩn gu mà Chu sư phụ thích. Nhìn từ một góc độ nào đó, anh ta giống hệt như phiên bản nâng cấp của Cổ Lực vậy.
Về tính cách thì Chu sư phụ không giới thiệu nhiều, nhưng Tần Hoài lờ mờ nhìn ra Vương Gia Nhất với dáng vẻ mũm mĩm kia có vẻ rất dễ gần, mà con người thật chắc chắn còn dễ gần hơn cả vẻ bề ngoài. Bằng chứng là lúc hắn bưng đĩa Tiểu Long Bao xông tới ngang nhiên hóng hớt mấy đồ đệ của Chu sư phụ, Vương Gia Nhất chỉ liếc nhìn đĩa bánh của hắn một cái, liền tự động lấy cho hắn một cái đĩa nhỏ đựng giấm.
Đúng vậy, đĩa giấm nhỏ của hắn là do Vương Gia Nhất lấy cho, động tác thuần thục trơn tru đến mức khiến hắn có cảm giác đây là thói quen đã ăn sâu vào máu của Vương Gia Nhất trong cuộc sống thường ngày.
Thảo nào Chu sư phụ lại có cảm tình với Cổ Lực đến thế, bản thân ông cũng có một đệ tử thuộc tuýp người như vậy, lúc đối xử với Cổ Lực khó tránh khỏi nảy sinh tâm lý yêu ai yêu cả đường đi lối về khi nhìn thấy bóng dáng đại đệ tử của mình.
Nhị đồ đệ của Chư sư phụ cùng họ với ông, là một nữ đầu bếp thuộc hàng hiếm có khó tìm tên là Chu Yến. Mặc dù tỷ lệ nữ đầu bếp ở mảng bếp bánh có nhỉnh hơn bên bếp mặn một chút, nhưng số lượng nhìn chung vẫn cực kỳ thưa thớt. Đơn giản là vì bên bếp mặn gần như bóng dáng nữ giới đã tuyệt chủng, nữ đầu bếp đạt đến đăng cấp top đầu lại càng là lông phượng sừng lân.
Hôm qua Tần Hoài diện kiến bao nhiêu là đại sư phụ của Tri Vị Cư, thế mà cũng chỉ lác đác hai vị là nữ, đủ thấy độ quý hiếm của Chu Yến ở cái tầm nào.
Bàn về thiên phú, Chu Yến ăn đứt Vương Gia Nhất, nhưng ngặt nỗi cô lại không có cái máu cày cuốc trâu bò như Vương Gia Nhất, cộng thêm việc kém anh ta tận tám tuổi, nên thực lực bị bỏ xa một khoảng khá dài. Ở Tri Vị Cư, trình độ của cô mới chỉ nằm ở mức đại sư phụ dự bị, chặng đường để xuất sư vẫn còn xa vời vợi.
So với hai vị sư huynh sư tỷ, tam đồ đệ của Chu sư phụ có tuổi đời khá trẻ, chỉ lớn hơn Tô Càn vỏn vẹn ba tuổi, tên là Triệu Thành An. Năm xưa cái lúc Triệu Thành An mới chân ướt chân ráo bước vào Tri Vị Cư cũng từng gây chấn động một thời, được coi là nhân vật mang tầm cỡ huyền thoại. Hồi Đàm Duy An buôn Bát Quái thậm chí còn lôi cậu ta ra kể lể với Tần Hoài cơ mà.
Khác với phần lớn những kẻ đến Tri Vị Cư với mục đích tầm sư học đạo, nguyên nhân năm đó Triệu Thành An bị tống vào đây là vì cậu ta chán học, bố mẹ muốn tống đi nếm mùi đời cho biết mặt. Trùng hợp thay bố mẹ cậu ta lại quen biết họ hàng của Tô Lão Bản, thế là luồn lách nhờ vả nhét Triệu Thành An vào Tri Vị Cư làm học việc, cốt là để cho cậu ta sáng mắt ra, hiểu được chân lý đi học mới là cái nghề nhàn hạ nhất trần đời.
Ai dè Triệu Thành An lại vả ngược cho bố mẹ một cú đau điếng, dạy cho ông bà một bài học nhớ đời, để bố mẹ hiểu rằng thằng con trai quý hóa này vào Tri Vị Cư làm học việc cũng coi như là đi lầm vào chính đạo rồi.
Trước khi bước chân vào Tri Vị Cư, có thể nói cậu ta chẳng có lấy một mống nền tảng cơ bản nào, nhưng ngặt nỗi hồi đó cậu ta còn quá nhỏ, mới lên chín tuổi đầu.
Đúng vậy, chín tuổi, cái thằng nhãi này mới học lớp ba đã nằng nặc đòi bỏ học, ép bố mẹ đến bước đường cùng đành phải nhờ vả quan hệ tống vào đây dịp nghỉ hè để nếm mùi đau khổ suốt hai tháng trời.
Một đứa nhóc chín tuổi chẳng có tẹo nền tảng nào chui vào Tri Vị Cư thì làm được cái trò trống gì, không phá đám đã là phúc tổ bảy đời rồi. Chẳng qua là do bố mẹ Triệu Thành An có cơ ô dù chống lưng, chứ không thì còn lâu cậu ta mới lọt qua được cửa.
Thời đó Tri Vị Cư đang trong giai đoạn mở rộng hoàng kim, Tô Lão Bản cũng chẳng có thời gian quản lý kẻ đi cửa sau này, bèn tùy tiện nhờ một vị đại sư phụ tính tình hiền lành chiếu cố thằng bé nhiều một chút, cốt để cho thằng bé nếm mùi đau khổ.
Kết quả Triệu Thành An vừa nếm mùi đau khổ đã khiến người ta kinh ngạc như gặp thiên tài.
Các kỹ năng cơ bản đều được luyện tập như cá gặp nước thì không nói làm gì, rõ ràng điều kiện gia đình không tệ, coi như là nửa thiếu gia nhà giàu, nhưng bởi vì từ nhỏ đã nghịch ngợm không thích học hành nên không ít lần bị bố mẹ đánh đòn, thành ra đặc biệt giỏi chịu đòn và chịu áp lực, tố chất cơ thể tốt, sức lực mạnh mẽ, vị giác lại nhạy bén.
Mấu chốt nhất là thiên phú bên mảng bếp bánh tốt đến mức kinh người, lại rất có gu thẩm mỹ, hơn nữa còn thích làm Điểm Tâm.
Hai tháng đặc huấn mùa hè vừa qua, Tô Lão Bản đích thân đến tận nhà năn nỉ bố mẹ Triệu Thành An nhất định phải giữ thằng bé ở lại Tri Vị Cư. Vừa dùng tình cảm lay động, vừa dùng lý lẽ thuyết phục, Tô Lão Bản thậm chí còn lôi cả mấy lời ma quỷ ra nói, đại loại như dù sao thành tích học tập của thằng bé bây giờ cũng chẳng ra gì, học sinh năng khiếu làm bếp bánh thì cũng tính là học sinh năng khiếu, sách vở thì chắc chắn vẫn phải học đàng hoàng, nhưng làm Điểm Tâm cũng có thể coi như một môn năng khiếu để bồi dưỡng.
LVQ8371