Tạo hình vô cùng tỉnh mỹ, từng nếp gấp cứ như thể được thiết kế tỉ mi, đường nét của toàn bộ chiếc bánh trông cực kỳ thuận mắt, từ trên xuống dưới tạo thành một hình tam giác không theo quy tắc nhưng lại hoàn hảo đến lạ kỳ, khiến người ta chỉ cần nhìn hình đáng bên ngoài là đã có thể mường tượng ra bên trong chứa bao nhiêu nước dùng. Cắn một miếng, cái khoảnh khắc đòng nước dùng ấm nóng, tươi ngon, thoang thoảng chút vị ngọt thanh hòa quyện cùng mùi thịt đậm đà tuôn trào trong khoang miệng, cảm giác đó mới tuyệt vời làm sao.
Và trí tưởng tượng hoàn toàn ăn khớp với thực tế.
Tần Hoài có hai cách ăn Tiểu Long Bao Nhồi Canh.
Cách ăn bình thường là chấm trực tiếp vào giấm, dùng đũa nhẹ nhàng gắp chiếc Tiểu Long Bao lên, lăn một vòng trong đĩa giấm để lớp vỏ thấm đẫm vị chua, sau đó với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nhét trọn cả chiếc bánh vào miệng, nhai ngấu nhai nghiến.
Đây là cách ăn mà hắn thường dùng nhất.
Cách ăn thứ hai là hắn học mót từ Tần Lạc, Lạc Lạc là một đứa cuồng chấm giấm khi ăn bánh bao, không chỉ ăn Tiểu Long Bao mới chấm giấm, mà ngay cả ăn bánh bao nhân thịt to đùng, bánh bao sợi củ cải hay bánh bao đậu đữa con bé cũng phải chấm giấm, hơn nữa không phải chỉ chấm sương sương đâu.
Cách ăn bánh bao nhân thịt mà Tần Lạc khoái nhất chính là rót sẵn non nửa bát giấm, bẻ đôi chiếc bánh ra, rồi ấn mạnh phần vỏ bánh đã ngấm đầy nước thịt và dầu mỡ vào bát giấm, trực tiếp để lớp vỏ nhuốm màu đen kịt của giấm, sau đó tọng luôn phần nhân thịt vào miệng nhai cùng.
Theo lời con bé, cách ăn này áp dụng với bánh bao càng nhiều dầu mỡ thì lại càng ngon. Lúc ăn bánh bao do Tần Tòng Văn làm, con bé cực kỳ thích kiểu ăn này, bởi vì tay nghề của bố hắn không được tốt cho lắm, thường xuyên làm bánh bao nhân thịt bị quá tay dầu mỡ, còn bánh bao của Tần Hoài thì lại không hợp với cái kiểu ăn cực đoan này cho lắm.
Lớp vỏ bánh bao ngấm quá nhiều giấm sẽ khiến người ta chỉ nếm thấy vị chua loét chứ chẳng thấy mùi vị bánh bao đâu nữa. Hắn ăn bánh bao là phải cảm nhận được trọn vẹn hương vị nguyên bản, không thể để giấm lấn át mất mùi vị chính được.
Bắt nguồn từ cái cách ăn cực đoan đó, hắn đã sáng tạo ra một tuyệt chiêu ăn Tiểu Long Bao, lúc ăn Tiểu Long Bao thì cắn một miếng nhỏ cho rách phần chóp trước, sau đó rót thẳng giấm vào trong chiếc bánh, rồi một hơi nuốt trọn.
Cụ thể rót bao nhiêu giấm, là rót đầy tràn hay chỉ nhấp nháp chút đỉnh, điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào mức độ nghiện giấm và độ run tay của người ăn Tiểu Long Bao.
Ban đầu hắn cực kỳ bài xích cái kiểu ăn bạo lực này của Tần Lạc, mãi cho đến một lần bị con bé nài nỉ ỉ ôi bắt thử một miếng, hắn mới nhận ra cách ăn này cũng có cái hay của nó.
Nhất là khi ăn những chiếc Tiểu Long Bao có phần nước dùng cực kỳ đậm đà tươi ngon, việc rót một chút xíu giấm vào bên trong sẽ mang lại trải nghiệm tuyệt vời hơn hẳn so với việc chấm giấm trực tiếp.
Về vấn đề này, Tần Lạc còn đúc kết thành chân lý: chấm giấm là bôi ngoài da, rót giấm là uống bên trong, phải kết hợp cả bôi ngoài lẫn uống trong thì hiệu quả mới phát huy tối đa.
Tần Hoài quyết định chọn combo bôi ngoài + uống trong.
Hắn đang đứng cạnh bàn bếp, hai tay đều bận cầm đồ, trong đĩa cũng chẳng còn chỗ để nhét thêm cái đĩa giấm nhỏ xíu kia vào.
Nhưng không sao, mấy thứ này cứ vứt tạm ở góc bàn bếp là được.
Góc bàn bếp không chỉ có mỗi cái đĩa nhỏ đựng giấm, mà còn có một bình giấm miệng nhỏ xíu cực kỳ tiện lợi để châm giấm vào Tiểu Long Bao, một cốc trà nóng nhiệt độ vừa phải, cùng với một bát Kê Thang Diện 12 Vòng nóng hổi bốc khói nghi ngút, chuẩn bài nhất cho bữa sáng.
Bát Kê Thang Diện này là do Hoa sư phụ sống chết nhét vào tay Tần Hoài. Theo như lời ông thì hôm qua ông đã nếm thử tay nghề của hắn rồi, hôm nay cũng nên đến lượt hắn thưởng thức tay nghề của ông.
Cái góc bàn bếp này có thể nói là chất đầy đồ đạc của hắn, mà cái bàn bếp này lại là của Tô Càn.
Tô Càn đang cẩn thận ti mi nhào bột dưới ánh mắt giám sát gắt gao của Chu sư phụ, chẳng dám lười biếng dù chỉ một giây, trạng thái hoàn toàn khác xa so với lúc ở Vân Trung Thực Đường.
Hồi ở Vân Trung Thực Đường, cậu ta là đội phó, là trụ cột vững chắc của cả đội, làm bất cứ việc gì cũng nhẹ nhàng như không, kể cả việc làm Điểm Tâm thường ngày. Nhưng ở đây, cậu ta lại là đệ tử chốt sổ chắc như đinh đóng cột của Chu sư phụ.
Bảo là chắc như đinh đóng cột, nhưng thực tế hiện tại cậu ta vẫn chưa phải là đệ tử thân truyền, thế nên cậu ta vẫn là tên học việc mang trên mình áp lực nặng nề nhất, cày cuốc trâu bò nhất cái Tri Vị Cư này.
Mấy cái bàn bếp lân cận Tô Càn đều thuộc về các sư huynh tương lai của cậu ta, cũng chính là ba vị đệ tử thân truyền dưới trướng Chu sư phụ.
Ba vị đệ tử thân truyền này đã được Chu sư phụ giới thiệu sơ qua lúc Tần Hoài bưng Tiểu Long Bao ra ăn, cả ba người từ ngoại hình cho đến tính cách đều mang những nét đặc trưng cực kỳ rõ nét.
Đại đệ tử của Chu sư phụ tên là Vương Gia Nhất, tuổi đời còn lớn hơn Hoàng Gia vài tuổi, con gái cũng sắp lên cấp hai đến nơi rồi. Vương Gia Nhất vừa là đệ tử thân truyền của Chư sư phụ, đồng thời cũng là đại sư phụ của Tri Vị Cư, các loại đãi ngộ gần như chắng khác gì đại sư phụ, hơn nữa bản thân anh ta cũng đã thu nhận hai đồ đệ.
LVQ8371