"Nền tảng cơ bản của cậu rất tốt.” Chu sư phụ vừa nhai kỹ nuốt chậm, vừa từ tốn nói, khiến Tần Hoài nhất thời không phân biệt được rốt cuộc ông đang nhận xét Tứ Hi Thang Đoàn hay là Tam Đinh Bao nữa.
"Trước đây Tiểu Đàm đã dùng những lời lẽ vô cùng khoa trương để ca ngợi thiên phú của cậu vô số lần rồi, và thiên phú của cậu quả thực rất xứng đáng với những lời tâng bốc đó. Tôi từng đến Hoàng Kí ăn thử Quả Nhi của cậu, cũng nếm qua cái Tam Đinh Bao cậu làm hồi đó, sự tiến bộ của cậu đúng là đáng kinh ngạc thật."
"Ngài thế mà lại đến Hoàng Kí ăn Quả Nhi do tôi làm cơ á!" Tần Hoài hơi giật mình.
"Có gì đâu mà ngạc nhiên, mấy vị đại sư phụ của Tri Vị Cư về cơ bản đều đã từng bịt khẩu trang lẻn đến đó ăn thử rồi. Ảnh bìa số báo đặc biệt đầu năm của tạp chí Tri Vị thế mà lại là một món Điểm Tâm bếp bánh, tôi dám cá là tất cả các sư phụ Điểm Tâm bếp bánh trên cả nước này, chỉ cần nặn ra được chút thời gian thì chẳng ai kìm được sự tò mò muốn nếm thử xem rốt cuộc mùi vị của nó ra sao đâu."
"Nói thật nhé, tôi thấy Quả Nhi cậu làm chưa đủ trình để lên trang bìa số đầu năm đâu. Nhưng được cái cậu còn trẻ, Hứa Thành lại là một nhà phê bình ẩm thực cực kỳ thích nâng đỡ các đầu bếp trẻ tuổi, chắc chắn là vì lý do này nên Quả Nhi mới được chễm chệ trên trang bìa."
"Trịnh Đạt dạy cậu lâu như vậy, cậu ta có từng nói cho cậu biết vấn đề lớn nhất của cậu nằm ở đâu không?” Chư sư phụ nhìn thắng vào Tần Hoài.
Thấy Chu sư phụ nói đến vấn đề sâu xa như vậy, Tần Hoài ngừng tay, dừng lại cẩn thận suy nghĩ một chút: "Tôi là dân tay ngang, nhiễm rất nhiều thói quen xấu nhất thời nửa khắc chưa chắc đã sửa được ạ?"
Chu sư phụ lắc đầu: "Cái này tính là tật xấu gì, lúc trước cậu chưa từng chính thức bái sư, có vài thói quen xấu cũng là chuyện bình thường. Thật ra đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu Tiểu Đàm nói cái gì, cậu học từ Điểm Tâm Đại Toàn là có ý gì."
"Nhưng cậu không phải loại người không sửa được, Tiểu Đàm cũng kể cho chúng tôi nghe cậu luyện đao công thế nào rồi. Có gì mà không sửa được chứ? Nhận một sư phụ giỏi, cầm tay chỉ việc uốn nắn cho cậu, chẳng phải cậu đã sửa được ngay đó sao?"
Tần Hoài: ... Đàm Duy An rốt cuộc còn cái gì là chưa kể nữa không vậy?
"Vấn đề lớn nhất của cậu là luôn bắt chước." Chư sư phụ nói, "Cậu không phải đang làm Điểm Tâm của riêng mình, mà là đang làm bản sao của người khác.”
Tần Hoài hơi sững sờ, hắn nhớ mang máng hình như từng có người nói với hắn câu này, nhưng hắn không nhớ cụ thể là ai, vả lại lúc đó hắn cũng chẳng mấy bận tâm. Bởi vì hắn làm Điểm Tâm rất giỏi bắt chước, lại còn giỏi bắt chước tất cả mọi người, bất kể là Điểm Tâm Đại Toàn, video hướng dẫn trên mạng, những thủ pháp ly kỳ trong phim truyền hình, hay là thực sự học lỏm từ người khác, đối với Tần Hoài mà nói, bắt chước luôn là phương pháp tiến bộ nhanh nhất.
"Tôi quả thực có vấn đề này, nhưng đây có lẽ là thói quen của tôi, tôi..."
Chu sư phụ ngắt lời Tần Hoài: "Tôi không nói đến kiểu bắt chước đó, ý tôi là đồ đệ bắt chước sư phụ cơ."
"Điểm Tâm của cậu luôn mang bóng dáng của người khác. Lúc trước khi tôi đến Hoàng Kí ăn Quả Nhi và Tam Đinh Bao đã có cảm giác này rồi. Hôm nay ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn và món Tam Đinh Bao vừa nãy, cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn."
"Nhưng tôi lại thấy rất kỳ lạ, Tiểu Đàm từng nói rõ là cậu không có sư phụ. Một đệ tử không có sư phụ thì lấy đâu ra sư phụ mà bắt chước, để đến mức mỗi món Điểm Tâm làm ra đều mang bóng đáng của sư phụ chứ?”
"Cái tật này rất phổ biến ở những đệ tử thân truyền được đào tạo bài bản, nhưng cậu lại không phải. Cho nên tôi hơi tò mò về cái Điểm Tâm Đại Toàn mà cậu nhắc tới, có phải hồi bé có ai đó dựa theo công thức trong cuốn sách kia để cầm tay chỉ việc dạy cậu làm hay không."
"Hay là thiên phú của cậu dị thường đến mức, chỉ cần đọc sách dạy nấu ăn là cậu đã nhìn thấu được thủ pháp và thói quen của người viết sách, từ nhỏ đã cắm đầu học theo cuốn sách đó, nên cuối cùng học thành đệ tử thân truyền của tác giả luôn?" Chính Chu sư phụ nói xong cũng thấy ảo ma quá.
Tần Hoài nghe xong càng hoang mang, bất giác nương theo lời Chu sư phụ mà suy ngẫm, tự hỏi không biết bản thân mình có thực sự trâu bò đến mức đấy không.
"Nhưng mấy cái đó không quan trọng." Chu sư phụ nói, "Nếu cậu đã đến Tri Vị Cư chúng tôi để giao lưu, thì Tri Vị Cư phải có trách nhiệm với cậu, nhất định phải để cậu học được chút gì đó rồi mới về."
"Kỹ thuật nhào nặn, Điểm Tâm bột, Điểm Tâm hấp hay kỹ thuật khai tô đều là thứ yếu, bắt đầu từ ngày mai cậu cứ theo tôi học, cái tật làm Điểm Tâm mà mang đậm bóng dáng người khác của cậu nhất định phải sửa bằng được."
"Dùng công thức của người khác, làm ra món Điểm Tâm của người khác, thì cả đời cũng không thể trở thành đại sư hàng đầu được."
"Muốn đạt đến đỉnh cao, nhất định phải làm ra được thứ mang dấu ấn của riêng mình."
"Tôi nghe Tiểu Đàm nói buổi sáng cậu hay dậy không nổi, thông cảm được, tôi cũng có dậy nổi đâu. Chúng ta cứ tạm chốt là 9 giờ sáng mỗi ngày đến Tri Vị Cư, bắt đầu từ ngày mai cậu sẽ đi theo tôi, tôi phải kiểm tra kỹ xem các kỹ năng cơ bản và Điểm Tâm của cậu rốt cuộc là đang gặp vấn đề gì."
LVQ8371