"Kiểu vừa đau khổ vừa sung sướng ấy." Triệu Thành An nở một nụ cười đầy bí hiểm, "Sư phụ bình thường chỉ rảnh rỗi sinh nông nổi làm cái trò này lúc tâm trạng đang vưi vẻ thôi. Bởi vì đi lượn một vòng chỉ điểm xong, đảm bảo tâm trạng ổng sẽ tụt dốc không phanh.”
"Nhiều lúc tôi chỉ muốn vác cái máy quay lén lút đứng cạnh ghi lại hết mấy câu mắng chửi đi vào lòng đất của sư phụ, rồi tổng hợp xuất bản thành một cuốn sách, đặt tên là 'Chu Ngữ'."
"Đảm bảo bán đắt như tôm tươi luôn."
Cái môn phái của các người đúng là... có hiếu với sư phụ quá cơ.
Lúc Tần Hoài và Triệu Thành An đi theo sau lưng Chu sư phụ, có cảm giác mình giống như mấy thực tập sinh đi theo bác sĩ chủ trị trong phim đề tài y khoa, mặc áo blouse trắng ôm bệnh án mà chẳng hiểu gì cả, nhưng được đi trong đội ngũ này lại có cảm giác cáo mượn oai hùm.
Tầm mắt nhìn đến đâu cũng là ánh mắt kính sợ của bệnh nhân (học đồ), sau khi bốn mắt nhìn nhau, phản ứng đầu tiên của đối phương là đời mắt đi, sau đó đưa phiếu kiểm tra (Điểm Tâm) lên, bác sĩ chủ trị kiểm tra là chính, thực tập sinh đi theo sau ké chút hào quang, nghe kết quả chẩn đoán của bác sĩ chủ trị.
Lúc Tần Hoài đứng sau bác sĩ chủ trị ăn Điểm Tâm, hắn cảm thấy chắc là do mình xem phim truyền hình nhiều quá nên phát điên rồi.
Kỳ lạ thật, rõ ràng hắn cũng đâu có hay xem phim truyền hình.
Thôi được rồi, thật ra cũng có xem một chút.
"Đây là cái gì? Đừng nói là Kê Đản Tràng Phấn trong truyền thuyết nhé? Kê Đản Tràng Phấn thế này mà có thể xuất hiện trong bếp sau của Tri Vị Cư cũng coi như là làm vẻ vang cho nơi này rồi, vỏ bánh cuốn này dày đến mức có thể đem làm chăn đắp luôn đấy, sao hả, cảm thấy khu nhiệt độ thấp quá lạnh không có chăn, cho nên tự làm một cái định mang qua đó à?"
"Lục Đậu Cao này là ai làm? Tôi từng nghe nói đến kiểu Kinh, kiểu Điền, kiểu Tô, kiểu Dương, nhưng đây là lần đầu tiên thấy loại này. Đây là kiểu gì? Kiểu ngọt à? Đường nhà cậu không mất tiền mua sao? Hay là lúc cho đường bị run tay nên đổ cả hũ đường vào trong đó rồi?”
"Tri Vị Cư chúng ta nhận được đơn đặt hàng của bệnh viện nào à? Điểm Tâm đặc cung cho bệnh nhân hạ đường huyết sao mà Lục Đậu Cao làm ngọt thế này. Có phải cậu nhận tiền của kẻ thù nào của tôi rồi không? Nghe nói dạo này đường huyết của tôi hơi cao, cho nên cố ý làm mẻ Lục Đậu Cao này để đường huyết của tôi cao thêm chút nữa hả."
"Dô, đây là cái gì? Bánh Bao đường đỏ à? Bây giờ đúng là ngày tháng tốt lên rồi, bắt đầu thịnh hành kiểu ôn nghèo nhớ khổ rồi đấy, tôi thật không ngờ có một ngày ăn Bánh Bao bột mì trắng mà lại ăn ra được cảm giác của Bánh Bột Ngô Hấp."
Cùng với lời lẽ của Chu sư phụ ngày càng sắc bén, từ mỉa mai Âm Dương quái khí thuần túy thăng cấp lên thành công kích Điểm Tâm, Tần Hoài đứng ở phía sau có thể nhìn ra cơn giận của Chu sư phụ đang dần dần tích tụ, chỉ cách mức núi lửa phun trào một bước ngắn.
Dọa Tần Hoài sợ tới mức vội vàng lùi lại hai bước để kéo giãn khoảng cách, tránh cho đến lúc đó Chu sư phụ lại tung đòn tấn công AOE không phân biệt địch ta quét trúng cả mình.
Triệu Thành An thì rất có kinh nghiệm đứng im bất động, tiếp tực ăn món Điểm Tâm mà hắn muốn ăn.
Tần Hoài cũng đang gặm Điểm Tâm, gặm cái đĩa Lục Đậu Cao ngọt đến phát ngấy kia. Phải công nhận, Tri Vị Cư có rất nhiều học đồ sở dĩ mãi chỉ là học đồ, ngay cả tư cách làm Điểm Tâm đem bán cũng không có là có nguyên nhân cả.
Loại Điểm Tâm này nếu mà được lên kệ bày bán thì đúng là tự đập bảng hiệu, Chu sư phụ tuy miệng mồm hơi độc nhưng thô mà thật, cái Lục Đậu Cao này ngọt cứ như hàng đặc cung cho bệnh nhân hạ đường huyết vậy, cắn một miếng lượng calo cao đến mức có thể khiến người ta chạy ngay 2 km tại chỗ.
So với những học đồ này, tay nghề của Tô Càn tuyệt đối là hạng nhất, khỏi phải bàn.
"Triệu... Triệu sư..."
"Cứ gọi thăng tên tôi là được, sư phụ chẳng phải đã nói rồi sao, chúng ta là ngang hàng, không cần gọi tôi là Triệu sư phụ." Triệu Thành An cười hì hì nói.
"Triệu Thành An." Tần Hoài thuận miệng gọi luôn, đối với người không quá thân thiết hắn không quen gọi thẳng cả họ lẫn tên: "Tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu."
"Cậu nói Chu sư phụ chỉ khi nào tâm trạng tốt mới tới chỉ điểm học đồ, sao tôi lại cảm thấy Chu sư phụ đang thấy tay nghề của Tô Càn không ổn, đặc biệt là lúc muốn mắng người thì ra ngoài tìm chút kích thích, xem tay nghề của học đồ bình thường, tự an ủi mình, rồi mới quay lại tiếp tục dạy Tô Càn làm Điểm Tâm." Tần Hoài nhỏ giọng nói ra suy đoán của mình.
Triệu Thành An kinh ngạc đến mức trố cả mắt, nhìn Tần Hoài vài lần, trong ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng và ngạc nhiên.
"Cậu được đấy." Triệu Thành An hạ giọng, "Cái này mà cậu cũng phát hiện ra, tôi thấy sư huynh và sư tỷ của tôi cũng chưa chắc đã rõ đâu, thật ra tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng tôi căn bản không dám hỏi."
Tần Hoài tiếp tục gặm Lục Đậu Cao, mặc dù Lục Đậu Cao này hơi quá ngọt, nhưng hắn cảm thấy miễn cưỡng có thể chấp nhận, là món Điểm Tâm mà hắn có thể chấp nhận nhất trong đám Điểm Tâm của nhóm học đồ này làm ra.
Lục Đậu Cao này chỉ có một vấn đề là quá ngọt, còn những Điểm Tâm khác thì có thể chỉ có duy nhất một chỗ là không có vấn đề.
LVQ8371