Nhưng hắn không thể chấp nhận nổi việc Tần Hoài bảo một món Điểm Tâm quá khó nên không học được.
Đàm Duy An rất muốn túm lấy bả vai Tần Hoài điên cuồng lay mạnh, chất vấn hắn, lớn tiếng gầm thét, gào rống.
Hỏi hắn sao cậu có thể nói ra những lời như vậy, cậu là Tần sư phụ cơ mà! Cậu là Tần Hoài không gì không làm được cơ mà! Cậu là người có thể nghĩ ra cách chinh phục bất cứ món Điểm Tâm biến thái độ khó cao nào cơ mà! Món Song Giải Bao khó như vậy, mọi người mãi chẳng có tiến triển gì, thế mà cậu đi công viên giải trí ngồi tàu lượn siêu tốc mấy vòng là đã nghĩ ra cách giải quyết cơ mà!
Tần sư phụ sao có thể nói là không được chứ!
Tứ Hỉ Quyển khó đến mức đấy sao? Tứ Hỉ Quyển chẳng phải chỉ là Vân Văn...
Thôi được rồi, Tứ Hi Quyển đúng là khá khó thật.
Nhưng... có đến mức khó như vậy không?!
Lẽ nào đường đường là Tần Hoài như cậu cũng muốn bỏ cuộc, mặc kệ sự đời, học theo Đàm Duy An tôi đây sao?
Đàm Duy An tôi đây là thật sự kém cỏi, nhưng Tần Hoài cậu thì không phải, cậu là thiên tài thực sự, thiên phú cao đến mức sắp tràn cả ra ngoài, khiến cho một kẻ bình thường như tôi hận không thể cầm cái chậu đứng bên cạnh hứng lấy một ít nhét vào người mình.
Sao cậu có thể nói là không làm được chứ?
Đàm Duy An thậm chí còn bắt đầu nghỉ ngờ có phải chính mình đã khiến Tần Hoài biến thành như vậy hay không, những lời Đổng Sĩ vừa nói thật ra là đúng, dạo này mình trốn việc hơi quá trắng trợn, quá ngông cuồng, quá lộ liễu rồi, làm Tần Hoài sinh hư luôn.
Đàm Duy An hung hăng tự vỗ đầu một cái, lộ ra vẻ mặt ảo não, chỉ thiếu điều thốt lên một câu tôi thật đáng chết.
Ban nãy Tần Hoài không đoán ra được biểu cảm trên mặt Đổng Sĩ có ý gì, nhưng biểu cảm của Đàm Duy An thì hắn lại đoán trúng đến tám chín phần mười.
Tần Hoài hơi dở khóc dở cười, lại một lần nữa giải thích: "Tôi không phải là từ bỏ Tứ Hỉ Quyển."
"Mà là tôi nhận ra với trình độ hiện tại của mình thì không thể nào làm ra được món Điểm Tâm này."
"Chỉ pháp rất khó và cũng rất quan trọng, trước đây là do tôi đã xem nhẹ nó. Tôi giống như một con ếch ngồi đáy giếng ngắm trời, ngồi trong giếng ngẩng đầu nhìn thấy một khoảng trời bé xíu đó, liền nghĩ bầu trời chỉ có vậy. Nhưng sáng nay tôi đã bò ra khỏi giếng rồi, tôi nhìn thấy được một thế giới thực sự, phát hiện ra sự thật không phải như thế, phát hiện ra là mình không làm được."
"Tôi là một người rất biết tự lượng sức mình, thứ gì không làm được thì tôi sẽ không gượng ép làm khó bản thân."
"Vậy là cậu không bỏ cuộc?" Đàm Duy An hỏi.
"Đương nhiên là không rồi, Tứ Hỉ Quyển là món Điểm Tâm mà tôi nhất định phải làm ra bằng được." Tần Hoài liếc nhìn Đổng Sĩ, "Tôi đã hứa với ông Thạch rồi, tuy lúc hứa tôi không nắm rõ độ khó của món Điểm Tâm này, nhưng một khi đã hứa thì tôi phải làm cho bằng được."
"Khi nhận ra ở giai đoạn hiện tại mình căn bản không có khả năng làm ra Tứ Hỉ Quyển, tôi cảm thấy không cần thiết phải ép buộc bản thân."
"Giống như cậu thả lỏng tâm trạng, thư giãn nhàn nhã một chút cũng rất tốt. Mỗi ngày cứ làm những món Điểm Tâm mà mình nên làm, làm những gì mình muốn, chứ không phải làm khó bản thân bằng cách vùi đầu toàn tâm toàn ý vào món Điểm Tâm cần luyện, dùng một lượng lớn bài tập để ép buộc chính mình."
"Trưa nay tôi đã suy nghĩ rất kỹ, cảm thấy trạng thái hai ngày nay của tôi có chút vấn đề."
"Tôi quá nóng vội muốn luyện Tứ Hỉ Quyển cho thật tốt, mỗi ngày làm ra một lượng lớn Tứ Hỉ Quyển thất bại như vậy, thế mà lại chẳng hiểu được bản chất thực sự của chỉ pháp là gì."
"Đây có thể là nguyên nhân khiến hai điểm độ thuần thục cuối cùng của chỉ pháp trung cấp của tôi bị kẹt suốt hơn hai ngày trời mà vẫn không cày lên được, làm Điểm Tâm không nên như vậy, cho dù tôi không nóng lòng muốn thành công ngay, thì tôi cũng đã hơi quá mù quáng theo đuổi việc dùng số lượng để tạo ra sự thay đổi về chất, mà lại không nghĩ đến việc dừng lại để suy ngẫm."
Tần Hoài nói rất nghiêm túc, những gì hắn nói với Đàm Duy An thực sự là lời thật lòng, cái kiểu không có lấy một câu dối trá nào.
Đàm Duy An nghe xong ngớ người luôn.
"Cho nên..." Đàm Duy An bắt đầu hơi hoài nghi nhân sinh, "Thực ra trạng thái của tôi cũng khá tốt, mỗi ngày tôi đều rất thoải mái, cũng chẳng nghĩ đến việc phải thông qua một lượng lớn bài tập để cày mấy cái gọi là kỹ năng mà cậu tưởng tượng ra."
"Thảo nào thỉnh thoảng Chu sư phụ lại khen tâm lý tôi rất tốt."
Đó chắc không phải là khen đâu.
Theo những gì Tần Hoài biết, Chu sư phụ của Tri Vị Cư thỉnh thoảng sẽ nói móc mỉa người khác, ông ấy có một chút sở thích về khoản này.
Tần Hoài ăn xong Ngẫu Phấn Hoàn Tử, bỏ bát xuống, cảm thấy ăn nhiều đồ ngọt hơi khát nước một chút, liền muốn uống hai ngụm trà để thấm giọng.
Đúng lúc Tần Hoài đang nhìn quanh quất tìm xem ấm trà ở đâu, thì Tô Càn bưng một cốc trà nóng có nhiệt độ vừa phải từ trong góc lao ra.
Tần Hoài lại một lần nữa thầm cảm thán trong lòng rằng Tô Càn quả thực quá chu đáo, nhận lấy cốc trà rồi tu một hơi hai ngụm lớn.
Tô Càn không rời đi ngay, hắn đứng cạnh Tần Hoài, có vẻ như đang cân nhắc gì đó, đợi Tần Hoài uống trà xong mới chậm rãi cất lời hỏi: "Tần sư phụ, ban nãy tôi lỡ nghe được vài câu. Tôi muốn hỏi một chút, lần này anh định ở lại Hoàng Kí giao lưu bao lâu ạ?"
LVQ8371