"Hình như là được đấy." Tần Hoài cảm thán, "Học đồ bên Tri Vị Cư đủ đông, muốn cày cuốc để leo lên làm 'đại ca' của đám học đồ thì chắc chắn phải nếm mùi đau khổ. Hơn nữa ở đây không chỉ có học đồ, mà còn có chuẩn đệ tử chân truyền, đệ tử chân truyền, tóm lại là dưới trướng đại sư phụ thì đều có thể lao vào cạnh tranh hết. Nếu cạnh tranh thành công, lúc trở về kiểu gì cũng được thăng chức tăng lương."
"Đây đâu phải tà môn ngoại đạo gì, đây rõ ràng là con đường Khang Trang đại đạo mà!"
Khuất Tĩnh mỉm cười không nói gì, ra dáng một cao nhân ở ẩn không màng danh lợi.
"Lát nữa tôi sẽ nhắn tin cho Hoàng Tịch, nhờ cô ấy hỏi xem An Du Du có muốn đến Tri Vị Cư giao lưu không."
"Còn về lý do thì... cứ bảo là nhóm phụ bếp của Vân Trung Thực Đường cần được tăng cường quản lý, nên phải cử người xuất sắc nhất đến Tri Vị Cư để tu nghiệp, học hỏi kinh nghiệm đào tạo học đồ tiên tiến. Tính là đi công tác, có thêm phụ cấp và tiền thưởng, chắc chắn An Du Du sẽ đồng ý thôi."
Thấy đã bàn xong chuyện chính, La Quân tỏ vẻ hơi mất kiên nhẫn, hỏi: "Còn việc gì nữa không? Không có việc gì thì tôi đi xem phim đây, cứ líu ríu ồn ào nhức cả đầu, hỏng hết cả hứng xem phim. Bà Trương Thục Mai dạo này không biết bị làm sao, mua rõ lắm hoa quả để trong nhà, sắp hỏng hết đến nơi rồi."
Trần Huệ Hồng lập tức nhiệt tình nói: "Sao ông không nói sớm! Lát nữa đón Tuệ Tuệ đi học thêm về tôi sẽ tạt qua nhà ông lựa mấy quả. Tĩnh Tĩnh, em thích ăn quả gì? Lúc đó chị chọn rồi mang qua cho em nhé."
"Kiwi ạ."
"Ok, lúc đó chị sẽ lấy nhiều một chút, nếu có quả nào ngon đặc biệt chị cũng phần cho em."
Lời đáp lại của La Quân chỉ là một tiếng hừ lạnh.
Tần Hoài thấy hơi lạ, bèn thuận miệng hỏi: "Chị Hồng, đạo này mọi người không đến nhà La tiên sinh mở tiệc trà nữa àÀ?”
Trần Huệ Hồng xua tay: "Làm gì có thời gian, bạn cùng bàn của Tuệ Tuệ dạo trước có đăng ký một lớp học violin, con bé cũng muốn học theo. Bây giờ tối nào nó cũng phải đến nhà thầy học violin, chị phải đưa đón suốt."
"Dạo trước bệnh viện của Tĩnh Tĩnh chẳng phải xảy ra nhiều vụ bạo hành y tế nên bận sấp mặt sao? Dạo này lại có thêm mấy cái hội thảo gì gì đó, Tĩnh Tĩnh bận viết luận văn, đến thời gian đi chọn đất xây mộ còn chẳng có, mấy miếng đất đó toàn do chị đi chọn giúp đấy chứ."
"Cô cũng không thèm nhìn xem mấy cái chỗ cô chọn là cái loại đất khỉ ho cò gáy gì, đến lúc cô chết, chính cô còn chẳng thèm chôn ở đấy nữa là." La Quân càu nhàu.
Trần Huệ Hồng không thèm chấp La Quân, cứ thế tự mình nói tiếp: "Nhắc mới nhớ, đúng là lâu lắm rồi chúng ta chưa tụ tập mở tiệc trà. Hình như người trong nhóm mình còn chưa từng mở tiệc trà cùng nhau bao giờ, ngay cả Trần Công chị cũng chưa được gặp người thật nữa."
"Cũng không biết trước khi La Quân chết, mọi người có kịp tụ tập ăn với nhau bữa cơm không nữa."
"Được chứ." Trần Công đột nhiên lên tiếng làm tất cả mọi người giật nảy mình. Vừa nãy mọi người mải buôn chuyện rôm rả quá, căn bản chẳng ai để ý xem Trần Công đã tham gia cuộc gọi video từ lúc nào.
"Trợ lý Trần, anh vào từ lúc nào thế?" Tần Hoài hỏi.
"Vừa nãy tôi đang họp nên không vào kịp, lúc mới vào thì nghe thấy mọi người đang bàn luận về các cách tự sát. Vừa hay bên tôi vẫn còn một số công việc chưa giải quyết xong nên cứ tắt mic nghe thôi."
"Chỉ là không biết La tiên sinh định năm nay chết hay sang năm chết? Nếu sang năm mới chết thì lịch trình bên tôi sẽ khá dư dả, còn nếu chết trong năm nay thì chắc phải chốt ngày cụ thể, tôi sẽ xin sếp Hàn nghỉ phép một hôm để bay qua đó dự tiệc trà."
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào khung hình của La Quân.
La Quân bây giờ thật sự muốn phun một ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ đám người trong cái cuộc gọi video này thành tro bụi. Ông muốn nổi điên, nhưng lại chẳng còn sức để giận nữa, đành mang vẻ mặt phẫn nộ nhưng giọng điệu lại cực kỳ bình tĩnh mà nói: "Các người có tin tôi chết luôn ngay bây giờ không hả?"
"La tiên sinh, chẳng phải ông vẫn chưa xem hết bộ phim truyền hình kia sao? Ít ra cũng phải xem xong phim rồi hẵng chết chứ." Tần Hoài khuyên nhủ.
Sao ông cứ thấy câu này của Tần Hoài sặc mùi mỉa mai Âm Dương quái khí thế nào ấy nhỉ. La Quân nhớ mang máng trước đây Tần Hoài đâu có ăn nói kiểu này, sao mới đi thực tập ở Tri Vị Cư một chuyến mà con người đã thay đổi chóng mặt thế này rồi.
Tần Hoài vội vàng cướp lời trước khi La Quân kịp mở miệng: "Mấy chuyện tụ tập ăn uống thế này thì làm sớm vẫn hơn, kéo dài khéo lại sinh biến. Hay là đợi cháu từ Tri Vị Cư về, mọi người hẹn thời gian gặp mặt ăn bữa cơm thân mật đi, hoặc mở tiệc trà luôn tại nhà La tiên sinh cũng được."
"Tùy các người." La Quân bực dọc đáp, "Nhưng muốn đến nhà tôi thì phải báo trước, và chỉ có một quy tắc thôi: Cấm tiệt Trần Huệ Hồng bén mảng vào bếp nhà tôi nấu nướng!”
Thời gian sau đó, nhóm người Tần Hoài lại lần lượt hỏi han tình hình dạo này của nhau. Thật ra cũng chẳng có gì đáng để hỏi, chủ yếu là quan tâm xem dạo này La Quân và Trần Công sống thế nào.
Tình hình của La Quân dạo này dùng một câu để tóm gọn thì chính là "bình tĩnh chờ chết". Ông tỏ ra vô cùng thản nhiên với chuyện này, chỉ biết một mực càu nhàu mấy bộ phim mới ra dạo này xem chẳng ra gì mà lịch chiếu lại còn nhỏ giọt. Lỡ như ông chết rồi mà phim vẫn chưa chiếu xong, đợi đến kiếp sau đầu thai rồi mới cày tiếp thì chẳng biết đến mùa quít năm nào mới xem hết bộ phim.
LVQ8371