Đàm Duy An sợ tới mức vội vàng nuốt chứng sợi mì vừa nhét vào miệng, sợ lỡ không cẩn thận phưn ra thật, kết quả nuốt vội quá suýt nữa thì nghẹn chết, cuống cuồng tu ừng ực mấy ngựm nước lèo, ho sặc sụa một trận mới xuôi.
Một mình tự biên tự diễn xong một vở kịch câm đặc sắc.
"Tôi phải về làm việc nhanh như vậy sao?!" Trên mặt Đàm Duy An tràn ngập vẻ tuyệt vọng, trong cơn bi phẫn lại gắp một đũa lớn Kê Thang Diện, ừng ực húp mấy ngụm nước lèo.
Chẳng có chút niềm vui sướng nào khi sắp được trở lại nơi chốn quen thuộc, chỉ có sự tuyệt vọng đối với cường độ công việc cao sắp ập đến.
Có thể nhìn ra Đàm Duy An ở Tri Vị Cư không thể trốn việc tùy tâm sở dục như ở bên ngoài được.
Tần Hoài cũng phải tự kiểm điểm lại xem lần này mình chỉ đích danh Đàm Duy An và Cổ Lực đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, có phải là đã hại hắn hay không. Mặc dù hiện tại hắn đã hiểu rõ có đôi khi con người ta không thể căng thắng quá mức, không thể cứ mù quáng lấy số lượng bù chất lượng để cày độ thuần thục khi làm Điểm Tâm, đôi khi thả lỏng một chút cũng rất tốt, nhưng con người cũng không thể thả lỏng quá đà được.
Là để cho cậu có cảm giác thư giãn, chứ không phải để cậu buông xuôi hoàn toàn.
Khoảng thời gian này, Đàm Duy An quả thực là hơi thả cửa quá mức rồi.
Tần Hoài vẫn đang suy xét tính khả thi của việc ngày mai đi Tri Vị Cư giao lưu luôn, về sớm một ngày, Đàm Duy An sẽ kết thúc kỳ nghỉ sớm một ngày để quay lại con đường chính đạo.
Nhưng giờ này khắc này, người Tần Hoài thực sự muốn hỏi không phải Đàm Duy An, mà là Trịnh Tư Nguyên.
Tần Hoài nhìn về phía Trịnh Tư Nguyên đang mang vẻ mặt dửng dưng, bình thản ăn mì: "Tư Nguyên, cậu có dự định gì chưa? Là định cùng chúng tôi đến Tri Vị Cự, hay là ở lại Hoàng Kí, hoặc là trở về tiệm bánh ngọt của cậu?”
Trịnh Tư Nguyên đã chọn đáp án D giữa ba lựa chọn A, B và C.
"Tôi muốn về Vân Trung Thực Đường." Trịnh Tư Nguyên nói.
Tần Hoài & Đàm Duy An & Tang Lương đang hóng hớt & Đổng Sĩ đang xáp lại gần ăn dưa: "Hả?"
"Vậy tôi phải làm sao?" Tang Lương ngớ người, "Tần Hoài muốn đi Tri Vị Cư, Đàm Duy An chắc chắn cũng phải về, Trịnh Tư Nguyên đi Vân Trung Thực Đường, sư phụ tôi thì chưa về, tôi... tôi ở lại Hoàng Kí à?"
Nói đến cuối câu, chính Tang Lương cũng đâm ra chần chừ.
Tang Lương vừa dứt lời, Đổng Sĩ hoàn toàn ngơ ngác, hắn nghi ngờ mình vẫn chưa tỉnh ngủ, nếu không sao có thể nghe thấy những lời hoang đường đến vậy.
Tần Hoài đi Tri Vị Cư, Tang Lương ở lại Hoàng Kí, Trịnh Tư Nguyên đi Vân Trung Thực Đường, đây là cái kiểu hoán đổi không gian gì thế này.
À không đúng, có một người đi đúng chỗ, Đàm Duy An sắp trở lại Tri Vị Cư trung thành của hắn, nhưng cái người duy nhất đi đúng chỗ này thoạt nhìn lại là người muốn chết nhất.
Não Đổng Sĩ đứng máy luôn rồi.
Giữa sự hỗn loạn đầy bình lặng này, chỉ có Tần Hoài là miễn cưỡng giữ được lý trí.
Tần Hoài nhìn Đổng Sĩ một cái trước, phát hiện hắn không quan trọng, sau đó lại nhìn sang Đàm Duy An, phát hiện hắn cũng chẳng quan trọng.
Ngay sau đó liền dời mắt sang Tang Lương rõ ràng là đã bắt đầu ăn nói lộn xộn, hỏi: "Sao Tang sư phụ vẫn chưa về?"
Lúc Tang Lương mới đến Vân Trung Thực Đường có nói là Tang Mục phải đi nước ngoài giao lưu một tháng, cho nên hắn mới tới Vân Trung Thực Đường giao lưu phụ giúp. Bây giờ một tháng đã trôi qua từ lâu, Vương Căn Sinh cũng đã về Sơn Thị rồi, vậy mà hắn vẫn còn ở Hoàng Kí ngày ngày đắm chìm trong bếp bánh, sống y hệt như bộ dáng sư đệ của Hoàng Gia, Tần Hoài cứ tưởng là do hắn cảm thấy mình học ở Hoàng Kí chưa đủ nên mới chần chừ không chịu về.
Thêm vào đó, một khi Tang Lương đã đắm chìm vào bếp bánh thì hai tai sẽ tự động bỏ ngoài tai mọi chuyện, dạo này hắn cứ liên tục trong trạng thái mất kết nối, gần như không hề giao tiếp với nhóm người Tần Hoài, nên hắn cũng không rõ rốt cuộc tình hình bên chỗ hắn ta ra sao.
"Ơ, tôi chưa nói với cậu à?" Tang Lương hơi ngơ ngác, ngẫm nghĩ lại một chút thì phát hiện ra mình hoàn toàn không nhớ nổi, "Chuyện là lần này sư phụ tôi ra nước ngoài giao lưu có gặp được Tôn Mậu Tài đại sư, lôn đại sư Tần Hoài cậu có biết không? Ông ấy là đầu bếp món Quảng Đông, đầu bếp danh tiếng ở Cảng Thành, ông ấy mời sư phụ tôi đến Cảng Thành tham gia một buổi giao lưu, sư phụ tôi phải sang tuần mới về."
Tần Hoài vỡ lẽ: "Đầu bếp bếp mặn các cậu có nhiều buổi giao lưu thế cơ à."
"Mấy buổi giao lưu này chủ yếu toàn ở nước ngoài, hoặc là ở Cảng Thành, rất nhiều đại sư phụ không muốn đi lại vất vả, sư phụ tôi tương đối dễ nói chuyện, cho nên mấy kiểu giao lưu này nếu thực sự không có ai đi thì đều là sư phụ tôi đi."
Nói rồi, Tang Lương còn chỉ tay về phía Hoàng Thắng Lợi: "Hoàng sư phụ nổi tiếng là không thích đi giao lưu, trừ phi buổi giao lưu đó được tổ chức ở quanh Cô Tô."
Tần Hoài tỏ vẻ đã hiểu: "Nếu vậy thì cậu cứ ở lại Hoàng Kí cho đến khi sư phụ cậu về cũng được, các cậu đều là đầu bếp món Hoài Dương, chuyên môn cũng hợp nhau."
Nói xong Tần Hoài lại đưa mắt nhìn sang Trịnh Tư Nguyên, lúc này hắn đã ăn xong Kê Thang Diện, bỏ bát xuống bắt đầu ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử. Hắn lắc Ngẫu Phấn Hoàn Tử suốt một thời gian dài như vậy, đã không còn giống như lúc mới bắt đầu, vì sợ xảy ra sự cố nên khống chế lượng bột cực kỳ ít, dẫn đến viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử bị nhỏ xíu.
LVQ8371