Chu Yến vẫn đang say sưa buôn chuyện con cái với Vương Gia Nhất. Cái chủ đề này khiến một kẻ chưa vợ như Triệu Thành An chẳng biết chen miệng vào đâu, đành quay sang nhìn Tần Hoài thêm vài lần. Nhìn thấu vẻ mặt ngơ ngác của Tần Hoài, hắn bèn cười giải thích:
"Cậu ngạc nhiên lắm đúng không khi thấy Tri Vị Cư lại có kiểu đệ tử thân truyền làm Điểm Tâm như thế này?"
Tần Hoài vô cùng thành thật gật đầu.
Mặc dù cuộc sống ở Tri Vị Cư vốn đã sai lệch so với mường tượng ban đầu của hắn, nhưng cái hiện thực trước mắt này quả thực là quá mức sai trái rồi.
Tri Vị Cư các người lén lút sau lưng lại mang cái phong cách này sao? Chênh lệch một trời một vực so với cái danh xưng trường quân đội Hoàng Phố số một của giới Bạch Án đấy nhé.
"Thế... lúc làm Điểm Tâm mà cứ buôn chuyện thế này không sợ bị phân tâm à?” Tần Hoài nhịn không được hỏi.
Tần Hoài cũng là một kẻ cực kỳ khoái hóng Bát Quái lúc làm Điểm Tâm. Hồi trước khi hắn còn cày cuốc làm Điểm Tâm với cường độ cao ở Hoàng Kí, động lực duy nhất chống đỡ hắn đi làm mỗi ngày chính là lúc làm việc có Đổng Sĩ đứng cạnh lải nhải buôn Bát Quái cho nghe.
Cái nết này của Đổng Sĩ xét ở một mức độ nào đó cũng coi như được mọi người ngầm đồng ý. Không đồng ý cũng chả làm gì được, cấm cản thì cậu ta vẫn cứ lải nhải thôi, Đổng Sĩ sinh ra là để buôn Bát Quái mà.
Nhưng trong cái căn bếp rộng lớn của Hoàng Kí cũng chỉ có mỗi mình Đổng Sĩ là cuồng hóng Bát Quái đến thế. Ấy vậy mà hôm nay, trong căn bếp còn đồ sộ hơn của Tri Vị Cư, Tần Hoài lại được diện kiến một lúc tận ba người.
Ban đầu Tần Hoài cứ đinh ninh Vương Gia Nhất là tuýp người lầm lì ít nói giống hệt Cổ Lực, Chu Yến thì tinh tế và trầm ổn, chỉ có Triệu Thành An là mang cái nết hơi tăng động một chút.
Kết quả trong ba người này, Triệu Thành An lại là kẻ buôn Bát Quái ít nhất. Chu Yến và Vương Gia Nhất một khi đã bắt sóng chuyện con cái thì đúng là nói không phanh, hai người một trước một sau cắm mặt vào làm, tay làm thoăn thoắt mà mồm cũng liển thoắng không ngừng.
Éo le ở chỗ ba người này lại chính là đệ tử thân truyền của Chu sư phụ, mà Chu sư phụ đứng ngay cạnh đó cũng chẳng thèm ho he nửa lời ngăn cản.
Đúng là một khung cảnh vi diệu đến khó tin.
"Chắc chắn là có phân tâm rồi." Triệu Thành An đáp, "Nhưng cứ lầm lì cắm mặt vào làm Điểm Tâm một mình thì chán ngắt, thế còn ảnh hưởng đến tâm trạng hơn ấy chứ."
"Cậu đừng thấy sư phụ mang vẻ ngoài bảo thủ mà nhầm, thực ra sư phụ là một người cực kỳ tư tưởng tiến bộ đấy." Triệu Thành An giải thích, "Thậm chí ngày nào tan làm về nhà sư phụ cũng phải lướt video ngắn tận một tiếng đồng hồ cơ."
Tần Hoài: ... Cái câu chốt hạ nghe chả giống đang khen ngợi sư phụ cậu tí nào.
"Triết lý của sư phụ là, bất kể cậu dùng phương pháp gì, bất kể cậu làm kiểu gì, chỉ cần kết quả ngon lành cành đào, chỉ cần cậu không mắc lỗi, thì ông ấy đều ok hết."
"Miễn là làm ra được Điểm Tâm ngon, thì cho dù cậu có cái thói quái gở là phải nhảy một điệu Waltz trước khi làm Điểm Tâm, sư phụ cũng sẽ kiếm bằng được một căn phòng trống cho cậu chuyên tâm nhảy nhót."
Tần Hoài: Cậu miêu tả sinh động lắm, lần sau đừng miêu tả nữa, trong đầu tôi đã nảy số ra hình ảnh luôn rồi.
Triệu Thành An thấy Tần Hoài vẫn mang vẻ mặt ngơ ngác, bèn cười hỏi: "Bây giờ cậu có thấy Tri Vị Cư của bọn tôi khác xa một trời một vực so với tưởng tượng của cậu không?"
Tần Hoài gật đầu cái rụp: "Quá... quá khác luôn ấy, trước khi đến đây tôi chăng bao giờ nghĩ Tri Vị Cư lại mang cái... phong cách này.”
"Thế này đã nhằm nhò gì? Để tôi xem mấy giờ rồi nào. Ây da, đã 10 giờ 52 phút rồi cơ à, còn 8 phút nữa là bắt đầu họp giao ban sáng. Đợi lát nữa họp xong cậu sẽ hiểu cái nết của Tri Vị Cư bọn tôi rốt cuộc là như thế nào. Hiện tại cậu vẫn chưa diện kiến Tô Lão Bản đúng không? Cứ yên tâm, họp xong đảm bảo cậu cũng sẽ giống tôi, coi Tô Lão Bản như vị thần của Tri Vị Cư luôn."
"Cậu có biết tại sao Tri Vị Cư lại họp giao ban sáng vào tận lúc 11 giờ không?" Triệu Thành An hạ giọng thì thầm.
"Tại sao vậy?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"Bởi vì có một vị đại sư phụ khoái ngủ nướng, bắt dậy sớm thì ổng chịu không nổi. Hồi trước họp giao ban là 10 giờ rưỡi, nhưng ổng toàn đến muộn, thế là đành phải lùi xuống 11 giờ đấy."
"Thế mà cũng được luôn á." Tần Hoài há hốc mồm kinh ngạc.
"Có gì mà không được. Thế cậu có biết tại sao giờ làm việc quy định của các vị đại sư phụ ở Tri Vị Cư lại là 6 tiếng không?"
"Tại sao vậy?"
"Bởi vì có một vị đại sư phụ mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, sức khỏe lại không được tốt cho lắm, nên nhất quyết đòi phải làm việc theo số giờ chẵn. 5 tiếng thì ngắn quá, 7 tiếng lại dài quá, thế nên mới chốt hạ là 6 tiếng."
Tần Hoài: ?! Cái quái gì cũng chiều theo được luôn?
"Thế cậu có biết tại sao đám học việc ở Tri Vị Cư ai nấy đều pha trà ngon xuất sắc không?”
"Tại sao vậy?" Cái này thì Tần Hoài tò mò thật sự. Hắn vẫn luôn đinh ninh rằng đám học việc của Tri Vị Cư cho dù không có thiên phú nấu nướng gì sất, thì cứ mài giũa tay nghề pha trà ở đây vài năm, lúc ra đời kiểu gì cũng xin được một chân pha chế ở mấy quán trà.
LVQ8371