Cổ Lực quả thực là một bình luận viên vô cùng tận tâm tận lực, không bỏ sót bất kỳ động tác nào của Trịnh Đạt, và cũng chẳng buông tha cho Trịnh Đạt luôn.
Trịnh Đạt hoàn toàn chẳng bận tâm, bởi vì hắn căn bản có nghe thấy Cổ Lực đang lải nhải cái gì đâu.
Hắn vẫn đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình không dứt ra được.
Nhưng có người khác lại nghe thấy.
Hoàng Thắng Lợi khoanh tay trước ngực, say sưa đứng xem Trịnh Đạt làm Tứ Hỉ Quyển và nghe Cổ Lực bình luận, ông cười nói với Cung Lương - người không biết đã trà trộn vào bếp từ lúc nào:
"Cái mô hình này hay đấy chứ, Trịnh Đạt dạy làm Điểm Tâm còn có người đứng cạnh bình luận, giải quyết hoàn hảo luôn cái tật ăn nói vụng về của hắn."
Trọng tâm chú ý của Cung Lương lại hoàn toàn khác: "Thế cái Tứ Hỉ Quyển Trịnh Đạt làm kia bao giờ mới cho lên xửng hấp thế?"
"Tối qua được ăn hai cái Tứ Hỉ Quyển Tiểu Tần sư phụ làm, thèm chết tôi mất, cứ tương tư mãi cả đêm."
"Công nhận, Tứ Hỉ Quyển Tiểu Tần sư phụ làm tuy trông y xì đúc Hoa Quyển, nhưng ăn vào thì ngon bá cháy, cảm giác ngon hơn đứt cái thứ Trịnh Đạt làm năm xưa."
"Tôi thấy hắn nặn cũng khá nhiều rồi đấy, chắc chuẩn bị mang đi hấp đến nơi rồi." Hoàng Thắng Lợi nói đoạn, cũng chép miệng thòm thèm, "Bị ông nói làm tôi cũng thấy thèm thuồng theo rồi đây này."
"Tôi cũng nhiều năm rồi chưa được nếm Tứ Hi Quyển do Trịnh Đạt làm. Cái thằng nhãi này tâm hồn mỏng manh đễ vỡ lắm, thà cứ đến Tết là lén lút làm ở nhà tự ăn, ăn không hết thì lén đem cho chó nhà hàng xóm ăn đến mức con chó bị viêm dạ dày ruột phải đi viện, chứ nhất quyết không chia cho chúng ta miếng nào, chỉ sợ chúng ta biết hắn vẫn lén lút luyện Tứ Hi Quyển ở nhà.”
"Chậc."
Nắp xửng hấp vừa được mở ra, luồng hơi nóng hổi dày đặc đã cuồn cuộn tuôn trào, lan tỏa ra khắp bốn phía, và bay theo làn hơi nước nghi ngút ấy chính là mùi thịt thơm lừng của Tứ Hỉ Quyển.
Đúng vậy, là mùi thịt thơm lừng.
Ai hay ăn giăm bông đều biết rõ, giăm bông bất kể đem xào hay hấp thì mùi hương bốc lên đều cực kỳ nồng đậm. Đó là một mùi thịt thơm ngon đến tột đỉnh, thậm chí chỉ ngửi thôi cũng cảm nhận được vị mặn mặn đậm đà.
Tứ Hi Quyển bắt buộc phải dùng giăm bông thượng hạng, mà với nguồn nhập hàng của Hoàng Kí, năng lực nghiệp vụ của Thiếu Đông Gia có kém cỏi đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể nào rước về loại giăm bông đỏm được, nguyên vật liệu tuyệt đối là hàng tuyển chọn loại một.
Bởi vậy nên khoảnh khắc Tứ Hỉ Quyển ra lò, mùi thơm tỏa ra cũng là xuất sắc nhất.
Mùi thơm hòa quyện giữa giăm bông thái lựu, dầu mè và hành lá quả thực chính là biểu tượng của sự mặn mà đậm đà, khiến người ta chỉ ngửi thôi đã thấy cồn cào muốn ăn lót dạ ngay vài món chính rồi.
Mà Tứ Hỉ Quyển chính là món chính.
Trịnh Đạt nhanh nhẹn gắp từng chiếc Tứ Hỉ Quyển từ trong xửng hấp ra, cắt làm đôi rồi bày biện lên đĩa. Đám người Tần Hoài lập tức xúm lại, cùng chứng kiến khoảnh khắc mang tính lịch sử này.
Có Vân Văn, tạo hình cũng coi như không tồi, chỉ là chất lượng không được đồng đều cho lắm.
Trịnh Đạt dùng hành động thực tế chứng minh cho mọi người thấy, dù bước cuộn ngược có lật xe thì vẫn có thể làm ra Vân Văn, chỉ là cái Vân Văn này trông hơi sai sai, khá khó coi. Nhưng ít ra vẫn nhìn ra được nó là Vân Văn, dù sao thì gu thẩm mỹ của mỗi người mỗi khác, nhỡ đâu có người lại thích kiểu Vân Văn này thì sao?
Vài cái Tứ Hỉ Quyển của Trịnh Đạt cho thấy gu thẩm mỹ khá độc lạ, nhưng phần lớn đều rất bình thường, không tính là đặc biệt đẹp mắt hay xuất chúng, nhưng tuyệt đối đạt chuẩn.
Tần Hoài cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Vân Văn thành công, hắn biết nếu Như Ý Quyển của Cổ Lực mà làm thành công, thì sau khi cắt ra đại khái sẽ có tạo hình thế nào.
Mấy người Tần Hoài đều đang trầm trồ thán phục Tứ Hỉ Quyển của Trịnh Đạt.
Nói thật, mẻ Tứ Hi Quyển này thành công hơn so với tưởng tượng của Tần Hoài, bởi vì bước cuộn ngược của Trịnh Đạt thực sự nhìn rõ mồn một là có rất nhiều vấn đề. Hắn mấy lần còn tưởng hôm nay Trịnh sư phụ sẽ lật xe cơ. Kết quả thành phẩm cuối cùng lại ngon nghẻ ngoài ý muốn, có thể thấy tỷ lệ châm chước sai sót của Tứ Hi Quyển vẫn rất cao.
Hoàng Thắng Lợi cũng rất cảm khái, trên mặt tràn ngập vẻ vui mừng. Hiển nhiên ông vui vì sư đệ của mình rốt cuộc không còn phải lén lút làm Tứ Hỉ Quyển vào dịp Tết, rồi lại đem đút cho chó ăn nữa.
Chỉ có Cung Lương là không hề tán thưởng, cũng chẳng màng thưởng thức, trong ánh mắt ông toàn là sự thèm khát dành cho Tứ Hỉ Quyển.
Cung Lương tỏ vẻ hôm nay ông vất vả lắm mới tìm được cơ hội trà trộn vào bếp, đương nhiên phải quang minh chính đại ngồi lỳ ở đây ăn uống thả cửa rồi.
Còn cái câu tối hôm qua Cung Lương chém gió bảo hôm nay ông có việc bận, sẽ phái trợ lý tới lấy Điểm Tâm các kiểu, ông đã sớm chủ động quên sạch sành sanh rồi.
Nhưng Cung Lương không thốt ra mấy chữ "Có thể ăn được chưa?" kia, bởi vì cho dù ông cách Trịnh Đạt hơi xa, ông vẫn nhìn ra được giờ phút này cảm xúc của Trịnh Đạt không ổn cho lắm. Tất cả mọi người đều đang chờ Trịnh Đạt lên tiếng.
Vẻ mặt của Trịnh Đạt rất phức tạp, vô cùng không giống phong cách của hắn thường ngày.
Trong nét mặt của hắn có chút phiền muộn, chút hụt hẫng như mất mát, chút hoài niệm quá khứ, cùng với chút hồi ức thanh xuân chỉ thuộc về những người trung niên.
Tần Hoài cũng là lần đầu tiên thấy Trịnh Đạt lộ ra vẻ mặt phức tạp đến thế, đa phần thời gian Trịnh sư phụ đều là một người rất đơn giản.
LVQ8371