"Tôi nghĩ Tiểu Tần cậu còn đang đợi học Tứ Hi Quyển, nên sáng sớm hôm nay đã tới rồi, còn tới sớm hơn cả Tư Nguyên nữa, đúng không Tư Nguyên?” Trịnh Đạt cao giọng gọi.
Trịnh Tư Nguyên lườm Trịnh Đạt một cái, vô cùng miễn cưỡng gật đầu nói: "Đúng vậy, sáng sớm bố tôi đã tới rồi, kết quả không có chìa khóa, phải đứng ở cửa đợi tôi tới mở cửa cho."
Trịnh Đạt kiêu ngạo ưỡn thẳng lưng.
Tần Hoài biết lúc này Trịnh Đạt muốn nghe nhất là cái gì, vô cùng phối hợp nói ra những lời hắn muốn nghe nhất: "Oa, Trịnh sư phụ, hôm nay chú lại tới sớm như vậy, đúng là vất vả cho chú quá!"
"Không ngờ chú vẫn còn nhớ món Tứ Hỉ Quyển, nếu hôm nay chú có thời gian thì tốt quá rồi, mấy người bọn cháu chỉ chờ lúc nào chú rảnh rỗi qua chỉ điểm bọn cháu làm Tứ Hỉ Quyển thôi."
Trịnh Đạt bị Tần Hoài gọi vài tiếng Trịnh sư phụ đến mức tỉnh thần sảng khoái, vừa định nói hôm nay vừa vặn rảnh rỗi nên sẽ tùy tiện chỉ điểm một chút, thì đột nhiên phản ứng lại: "Mấy người các cậu á?”
"Mấy người cơ?"
"Đúng vậy, cháu, Tư Nguyên, Đàm Duy An còn có cả Cổ Lực nữa, bọn cháu đều rất có hứng thú với Tứ Hỉ Quyển. Nhất là Cổ Lực, cậu ấy được xem là người hiểu rõ về Vân Văn nhất trong đám bọn cháu, bọn cháu đều trông cậy vào việc cậu ấy học được trước rồi mới quay ra dạy lại bọn cháu đấy."
Có chuyện này sao? Sao ông ấy không biết nhỉ?
Trịnh Đạt không ngờ sự việc lại phát triển vượt ngoài dự liệu của mình, hắn hơi bối rối, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh nói: "Chuyện nhỏ, cái thứ Vân Văn này bảo khó thì khó, bảo dễ thì cũng dễ, Trịnh sư phụ của cậu đây giỏi nhất chính là Vân Văn. Năm đó lúc học Tứ Hỉ Quyển, vừa mới bắt tay vào làm là tôi đã làm ra được cái Tứ Hỉ Quyển đẹp lung linh rồi. Sư phụ tôi, cũng chính là sư công của Tư Nguyên ấy, khen ngợi Tứ Hỉ Quyển của tôi nức nở luôn, không tin cậu cứ đi hỏi Hoàng sư phụ của cậu mà xem."
Tần Hoài điên cuồng gật đầu phụ họa.
Trịnh Đạt thầm cảm thấy may mắn trong lòng, may mà mình đã chuẩn bị từ trước, tối qua chỉ ngủ có ba tiếng đồng hồ, thời gian còn lại đều nước đến chân mới nhảy, lén lút luyện Tứ Hỉ Quyển, cuối cùng cũng nặn ra được một mẻ tàm tạm đủ để lòe người.
Ôi, cái thứ Vân Văn chết tiệt này, đúng là không dành cho người làm mà!
Nghĩ vậy, hắn liền ngáp dài một cái.
Tần Hoài vội vàng ân cần hỏi thăm: "Trịnh sư phụ, chú ngủ không ngon giấc sao? Hay là đói bụng rồi?"
Tưởng chừng như có hai sự lựa chọn, nhưng thực tế chỉ có một câu trả lời duy nhất, Trịnh Đạt không chút do dự đáp: "Đói rồi."
Tần Hoài bắt đầu đưa mắt tìm kiếm Tô Càn, bốn mắt nhìn nhau, hắn dùng ánh mắt dò hỏi xem có đồ ăn sáng không.
Tô Càn nháy mắt ra hiệu với mọi người, đám học việc của Tri Vị Cư lập tức bưng đủ loại đồ ăn sáng ùa tới, mỗi người một câu thi nhau chào mời.
"Tần sư phụ, đây là Hồng Táo Phát Cao, lần trước anh từng khen ngon đấy."
"Trịnh sư phụ, ăn miếng Nhiệt Can Diện lót dạ trước đi ạ!"
“Trịnh sư phụ, chú có hứng thú với Hoành Thánh Tôm Tươi không ạ?”
"Tần sư phụ, Tiểu Long Bao đây ạ!"
Trịnh Đạt bị đống đồ ăn sáng bủa vây đến mức luống cuống tay chân, Tần Hoài thì lại vô cùng thành thạo nếm thử từng món một, sau đó bưng xửng Quán Thang Tiểu Long Bao mà sáng nay hắn thèm ăn nhất đi tới trước quầy bếp của mình, bắt đầu làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Tứ Hỉ Quyển phải học, nhưng Ngẫu Phấn Hoàn Tử cũng không thể lơ là được.
Tần Hoài từ trong ánh mắt ban nãy của Trịnh Tư Nguyên đã nhìn ra được, sáng nay hắn không làm Hoành Thánh, mà chỉ chực chờ để ăn Kê Thang Diện và Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Dù sao nếu Tiểu Trịnh sư phụ có hứng thú ăn thử đồ ăn sáng, chỉ cần biểu lộ ra một chút thôi, Tô Càn liếc mắt một cái là hiện tại Tiểu Trịnh sư phụ đã ăn no đến mức ợ hơi rồi.
Tần Hoài dự định làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử trước, sau đó mới làm Kê Thang Diện.
Bên phía Trịnh Tư Nguyên đã giúp Tần Hoài nhào bột xong xuôi, hắn vừa nhìn là nhận ra ngay.
Quả nhiên, lúc Tần Hoài bắt đầu lắc viên bánh, Trịnh Tư Nguyên liền trực tiếp ôm cục bột đi tới.
"Trịnh sư phụ bị kích thích gì vậy? Sao hôm nay lại tới đây thế?" Tần Hoài hỏi thẳng.
"Hình như hôm qua sư bá nói với bố tôi là Cổ Lực đang dạy chúng ta làm Vân Văn, thế là bố tôi cay cú luôn." Trịnh Tư Nguyên giải thích ngắn gọn, "Mới 6 rưỡi sáng nay ông ấy đã có mặt ở cửa Hoàng Kí rồi, cứ gọi điện thoại giục tôi qua mở cửa mãi.”
"Cổ Lực đến lúc 6 giờ 47 phút, từ lúc cậu ấy bắt đầu làm Như Ý Quyển là bố tôi cứ đứng chằm chằm bên cạnh bới móc, bảo cậu ấy chỗ này không đúng, chỗ kia cũng sai, chỗ này không được, chỗ kia cũng chẳng xong."
"Dọa Cổ Lực sợ tới mức phải thừa dịp bố tôi đi vệ sinh để chạy qua hỏi tôi, có phải vì hôm qua cậu ấy dạy chúng ta làm Vân Văn, hai người bọn tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn nên hôm nay cố ý mời bố tôi tới chỉ điểm cậu ấy làm Như Ý Quyển hay không."
Rất tốt, Cổ Lực có được tâm thái này thì làm cái gì cũng sẽ thành công thôi.
"Vậy cậu nghĩ Trịnh sư phụ bị cay cú như thế này, cái trạng thái mỗi sáng hơn 6 giờ đã có mặt có thể kéo dài được bao lâu?"
"Ngày hôm nay." Trịnh Tư Nguyên nói như đỉnh đóng cột, "Cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ là mất luôn, hôm nay phải tranh thủ thời gian mới được.”
"Bắt đầu từ ngày mai, trước 12 giờ trưa mà thấy được mặt ông ấy đã là tốt lắm rồi."
LVQ8371