"Hôm nay tôi có hỏi anh ta, anh ta bảo hồi mới bái Chu sư phụ làm thầy rất thích bày trò phát minh sáng tạo, chơi trội khác người, cứ tưởng mình là kỳ tài ngút trời, kiểu gì cũng sáng tạo ra được nhiều kỹ thuật làm Điểm Tâm mà người đi trước chưa từng có.”
"Cách trộn nhân này cũng là một trong những kỹ thuật do anh ta sáng tạo ra, ban đầu anh ta cứ đinh ninh cái kiểu trộn nhân thừa thãi này chắc chắn sẽ làm nhân ngon hơn, nhưng về sau mới phát hiện ra là không phải. Thế nhưng vì mấy cái kỹ thuật khác mà anh ta sáng tạo ra toàn làm Điểm Tâm dở tệ đi, riêng cái này thì ít ra không ảnh hưởng gì, nên anh ta cứ giữ nguyên cách làm đó, giờ thành thói quen không sửa được nữa."
Thạch Đại Đảm không hiểu, cũng chẳng buồn thấu hiểu, đành cắm mặt ăn thêm hai miếng sủi cảo.
"À đúng rồi, hôm nay Triệu Thành An không tới được, giờ đang đứng nghe chửi nên cũng chẳng sờ được vào điện thoại. Anh ta nhờ tôi nhắn với cậu là hai ngày tới anh ta sẽ gói thêm vài loại sủi cảo nhân khác nhau, cậu xem thích loại nào. Bốn ngày nữa anh ta nghỉ phép, đến lúc đó tôi phải xem Chu sư phụ có rảnh không, nếu Chu sư phụ không rảnh thì tôi cũng phải nghỉ phép theo luôn, hiện tại công việc chính của tôi là xem anh ta làm Điểm Tâm mà."
"Đợi đến ngày nghỉ anh ta sẽ đích thân xuống bếp, mời hai chúng ta đến nhà ăn cơm, món chính là sủi cảo, đồ ăn kèm là mấy món Điểm Tâm nhỏ mà anh ta rành nhất."
"Lão Thạch, nếu cậu có món Điểm Tâm nào thích ăn thì bây giờ có thể nhắn tin WeChat cho anh ta luôn, đến lúc đó anh ta sẽ làm ở nhà.”
"Được thôi." Thạch Đại Đảm cười hớn hở nói, "Lát về tôi sẽ lên danh sách rồi gửi cho cậu ấy."
"Đến lúc đó tôi xách thêm ít trái cây qua nhà, Tiểu Triệu thích ăn gì nhỉ? Cùng lắm thì tôi mua hẳn một giỏ trái cây lớn, loại mà trái gì cũng có ấy."
Trình độ tặng quà của hai chúng ta đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, rõ ràng trong cái list lưu ý công việc cậu viết cho An Du Du có ghi chú đặc biệt là tặng quà cho sếp và đồng nghiệp thì đừng có chỉ tặng mỗi trái cây, đặc biệt là đừng có xách đúng hai quả táo đến gõ cửa nhà người ta cơ mà.
Kết quả đến lượt mình thực hành, vẫn là xách một giỏ trái cây to đùng tới là xong chuyện.
Không hổ là cậu, Đương Khang.
Do bị Chu sư phụ cảnh cáo và thực thi công lý, mấy ngày tiếp theo Triệu Thành An không dám để Tần Hoài làm Điểm Tâm nữa, thậm chí còn nhìn chằm chằm Tần Hoài không cho hắn động tay vào làm.
Chỉ cần Tần Hoài lộ ra chút ý định muốn làm Điểm Tâm, cho dù món Điểm Tâm đó không phải là Cát Tường Vân Văn Tô, Triệu Thành An cũng sẽ liều chết ngăn cản, tuyệt đối không để tay hắn chạm vào cục bột dù chỉ một cái.
Mô hình giảng dạy kiểu này khiến Đàm Duy An nhìn mà nước mắt chực trào, chỉ hận không thể thế chỗ của Tần Hoài.
Mô hình giảng dạy độc lạ như vậy trực tiếp dẫn đến việc ngày nào Tần Hoài cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, ngoài việc chằm chằm nhìn Triệu Thành An làm Điểm Tâm, thì chính là giám sát Đàm Duy An để cậu ta bớt lười biếng lại, cùng với việc chỉ điểm Cổ Lực và tiện thể lượn lờ khắp nơi kiếm chút đồ ăn.
Có khoảnh khắc, Tần Hoài cảm thấy mình căn bản không phải đến đây để giao lưu, mà là đến làm giám thị, công việc chính là giám sát hai ông hoàng buôn dưa lê Triệu Thành An và Đàm Duy An.
Đương nhiên, tên giám thị Tần Hoài này cũng chẳng làm tròn trách nhiệm cho lắm. Trong thời gian hắn giám sát, Đàm Duy An đã nhiều lần trốn việc và bị Chu sư phụ, Hoa sư phụ, Triệu sư phụ, Trương sư phụ cùng với Vương sư phụ tóm gọn tại trận. Hoa sư phụ lại càng cương trực thẳng thắn, báo cáo thẳng hành vi này lên chỗ Tô Lão Bản, dẫn đến việc Đàm Duy An bị tước sạch số ngày nghỉ trong tháng này, đau đớn đánh mất cơ hội đi ăn chực.
Nhưng không sao, bữa cơm mà Đàm Duy An không ăn được đã có người ăn hộ cậu ta rồi.
An Du Du ăn.
Dưới sự giúp đỡ của Hoàng Tịch, An Du Du đã thành công cho thuê lại căn nhà trọ còn nửa năm hợp đồng chỉ trong vài ngày, tiện tay bán luôn chiếc xe máy điện vốn dĩ đã là hàng secondhand sang tay người thứ ba.
Khác với phong cách đi công tác gọn nhẹ chỉ xách một chiếc vali nhỏ đựng vài bộ quần áo thay đổi của Tần Hoài, lần này An Du Du đến Hàng Châu mang theo tận 4 chiếc vali cỡ đại, mà ba chiếc trong số đó còn là đi mượn của đồng nghiệp.
Để khỏi tốn thêm tiền ký gửi hành lý, An Du Du đã cố tình mua vé tàu cao tốc. Lúc Tần Hoài đến ga đón An Du Du, nhìn thấy một mình cô ấy lại có thể vác ngần ấy vali ra khỏi ga, phản ứng đầu tiên của hắn không phải là thắc mắc làm sao cô ấy khuân được đống vali này lên tàu, mà là thắc mắc sao cô ấy lại có nhiều đồ cần nhét vào vali đến vậy.
Mọi thắc mắc đều được giải đáp vào giây phút Tần Hoài đưa An Du Du đến căn hộ cô ấy thuê, ngay khi chiếc vali vừa được mở ra.
An Du Du là nhân viên của Tần Hoài, chuyện ăn ở đương nhiên do hắn sắp xếp. Nếu muốn tiện lợi, hắn hoàn toàn có thể nhờ Tô Lão Bản lo liệu chuyện này, dù sao Tô Lão Bản cũng có sẵn vài căn hộ trong khu dân cư ngay gần Tri Vị Cư.
LVQ8371