"Thật đấy, kể cả Tô Càn có ở đây thì cậu ta cũng phải sốc ngang thôi, bao nhiêu năm nay tôi chưa từng thấy Chư sư phụ hòa nhã đến vậy đâu."
"Hơn nữa Chu sư phụ là người cực kỳ coi trọng ấn tượng đầu tiên. Tại sao Chu sư phụ không ưa Trịnh sư phụ? Chính là vì ấn tượng đầu tiên của Chu sư phụ về Trịnh sư phụ quá tệ, cho dù sau này Trịnh sư phụ đã dùng hành động thực tế để khiến ông thay đổi cái nhìn, nhưng Chu sư phụ vốn đã có sẵn thành kiến, thế nên ông nhìn Trịnh sư phụ vẫn thấy ngứa mắt chỗ này, chướng mắt chỗ kia."
"Cậu thì khác, cậu cứ như là từ trái nghĩa của Trịnh sư phụ vậy!"
"Sớm biết việc xây dựng hình tượng quan trọng đến thế, hồi bé lần đầu tiên gặp Chu sư phụ tôi đáng lẽ ra phải lao vào nhào bột ngay lập tức, chứ không phải là chạy ra xin ông nội 10 tệ đi mua đồ ăn vặt."
Cho nên... hắn chó ngáp phải ruồi cày max thanh hảo cảm của Chu sư phụ luôn rồi hả?
"Chu sư phụ bây giờ giỏi làm món Điểm Tâm gì nhất?" Tần Hoài hỏi.
"Chắc chắn là các món Điểm Tâm nhóm Khai Tô Loại rồi. Mặc dù Chu sư phụ nổi danh nhất với món Thuyền Điểm, nhưng Thuyền Điểm làm quá lằng nhằng, giá cả lại cao ngất ngưởng. Thường thì chỉ có những dịp trọng đại mới có khách chịu chi bạo để mời Chu sư phụ làm Thuyền Điểm, bình thường ông ấy rất ít khi làm."
"Bây giờ món Chu sư phụ làm nhiều nhất chắc là Tỉnh Sư Tô."
"Sao thế?"
"Không có gì, chỉ là cái Đản Thát của Chu sư phụ lúc nãy tôi ăn thực sự chưa nếm ra được tay nghề của ông ấy, nên hơi muốn nếm thử món Điểm Tâm tủ thực sự của Chu sư phụ thôi."
Đàm Duy An: 6
Đây là thiên tài cày độ hảo cảm sao? Đàm Duy An cho rằng hắn vừa lải nhải nhiều như vậy, ý nghĩ đầu tiên của Tần Hoài sẽ là nhanh chóng đi thỉnh giáo kỹ xảo nhào nặn của Chu sư phụ, tốt nhất là lừa được chút tuyệt kỹ nào đó của ông.
Kết quả ý nghĩ đầu tiên của Tần Hoài lại là, liệu có thể ăn thử món Điểm Tâm tủ của Chu sư phụ hay không.
Chết tiệt, đây chẳng phải là kiểu sư phụ Điểm Tâm mà Chu sư phụ thích nhất hay sao?
Đúng là tính toán trăm đường, dùng đủ mọi mánh khóe cũng chẳng sánh bằng mấy người thuộc hệ thiên phú các cậu.
Có thợ lành nghề như Đàm Duy An ở đây, việc chuẩn bị nguyên liệu thoắt cái đã trở nên cực kỳ nhanh chóng. Cốt lõi của Thang Đoàn nhân thịt tươi nằm ở khâu trộn nhân, còn khâu làm Bách Quả Hãm thì tương đối phức tạp hơn một chút, nhưng chỉ tầm hơn bốn mươi phút, Thang Đoàn đã ra lò.
Bắt tay làm Điểm Tâm từ con số không mà chừng này thời gian đã xong, cho dù chỉ là phiên bản thiếu hụt của Tứ Hỉ Thang Đoàn, thì tốc độ này cũng được coi là rất nhanh rồi.
Chu sư phụ vẫn đang chỉ dạy đệ tử ở khu vực khác, Tần Hoài và Đàm Duy An đành quyết định nếm thử trước để bày tỏ lòng tôn kính.
"Ê Tần Hoài, cậu nói xem sao trước đây chúng ta không nghĩ ra chuyện Tứ Hỉ Thang Đoàn thực ra có thể làm thành hai vị nhỉ, một mặn một ngọt kết hợp với nhau cũng rất hợp, tôi thấy ăn ngon phết đấy." Đàm Duy An ăn uống vô cùng say sưa ngon lành, hoàn toàn không nhìn ra cái dáng vẻ no căng đến mức buồn nôn vì ăn bữa sáng do Trịnh Đạt làm trên tàu cao tốc cách đây không lâu của hắn.
Chỉ có thể nói là số thịt trên người Đàm Duy An không có lạng nào là mọc thừa cả.
Tần Hoài liếc nhìn Đàm Duy An một cái, phát hiện ra hắn cũng thú vị phết, ông bạn này mang cái đáng vẻ kiểu ra ngoài thì còn biết tém tém lại chút, chứ cứ về đến nhà là bưng lụa xõa hết mình luôn.
Mấy ngày trước Đàm Duy An tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy, hắn chỉ biết bưng bát im lặng ăn, tiện thể quang minh chính đại lười biếng trốn việc mà thôi.
"Có khi nào, Thang Đoàn mà chỉ có hai vị thì không được gọi là Tứ Hỉ Thang Đoàn không?" Tần Hoài vừa nói, vừa cắn mạnh một miếng Thang Đoàn nhân thịt tươi, nhai kỹ thấy không có vấn đề gì hắn mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Cứ phát huy bình thường là tốt rồi, dù sao Tần Hoài cũng là lính mới tò te, nếu món Điểm Tâm đầu tiên làm ra mà đã lật xe, thì e là sẽ làm mất mặt Vân Trung Thực Đường.
Còn về việc Vân Trung Thực Đường với tư cách là một nhà ăn cộng đồng thì có cái mặt mũi gì để mà mất...
Tần Hoài tỏ vẻ cậu đừng có lo, với tư cách là Ông Chủ của Vân Trung Thực Đường, ra ngoài hắn nhất định sẽ thề sống chết bảo vệ danh tiếng của Vân Trung Thực Đường, tiện thể giấu nhẹm luôn cái danh tiếng này đi, để tránh cho việc buôn bán vốn đã quá tốt của Vân Trung Thực Đường lại càng thêm bùng nổ.
"Lát nữa cậu định làm món gì?" Đàm Duy An hỏi.
"Tam Đinh Bao." Tần Hoài vô cùng khẳng định đáp.
Tần Hoài vốn định trổ tài làm Tứ Hỉ Thang Đoàn - món xuất sắc nhất và có phong độ ổn định ở cấp A nhất hiện tại của hắn, để Chu sư phụ xem thử tay nghề của mình. Kết quả do tính toán không chu toàn, lại làm ra một phiên bản thiếu hụt, nên món Điểm Tâm thứ hai đương nhiên phải cẩn thận một chút, phải làm một món tuyệt đối không bị lật xe mà đồng thời lại thể hiện được trình độ.
Tam Đinh Bao chính là một lựa chọn cực kỳ hoàn hảo.
Tần Hoài vừa nhóp nhép nhai Tứ Hi Thang Đoàn, vừa nhẩm tính trong đầu xem Tam Đinh Bao cần chuẩn bị những gì, hắn liên tục xác nhận xem liệu có lặp lại tình huống xấu hổ như vụ Tứ Hi Thang Đoàn vừa nãy hay không. Nghĩ ngợi một hồi đến mức hơi thẫn thờ, hắn hoàn toàn không nhận ra bên cạnh mình đã xuất hiện thêm một người từ lúc nào.
LVQ8371