Tần Hoài tưởng bên phía Tri Vị Cư đang bận rộn, giục nhóm Tô Càn phải về, liền nói: "Tôi có lẽ sẽ phải ở lại Hoàng Kí thêm một thời gian nữa, ban nãy cậu cũng nghe thấy rồi đấy, Tứ Hi Quyển tôi không thể luyện thành công trong một sớm một chiều được."
"Tôi định sẽ ở lại bên Hoàng Kí này củng cố thêm ít nhất 20 ngày nữa, sau đó mới quay về Vân Trung Thực Đường, tôi cũng không thể đi khỏi đó quá lâu."
"Thời gian giao lưu của các cậu chắc cũng sắp hết rồi nhỉ? Đã định ngày về chưa?"
"Bên chúng tôi không vội, tối hôm qua chú hai tôi còn bảo, để chúng tôi học tập thêm một thời gian ở chỗ anh, bảo chúng tôi không cần vội vã trở về." Tô Càn cười nói: "Thật ra tôi muốn nói với anh một chuyện khác."
Tần Hoài lộ ra vẻ mặt chăm chú lắng nghe.
"Mặc dù tôi chưa từng học Vân Văn, nhưng Chu sư phụ của Tri Vị Cư chúng tôi thật ra cũng biết làm Điểm Tâm Vân Văn."
"Hả?" Tần Hoài hình như đã đoán ra được ý của Tô Càn.
"Theo tôi được biết, Điểm Tâm loại Vân Văn có rất nhiều, chúng có phương hướng khác nhau, lưu phái khác nhau, thậm chí là độ khó kỹ xảo cũng khác nhau. Nếu anh cảm thấy chỉ pháp của mình bây giờ không đủ để làm Tứ Hỉ Quyển, thật ra anh có thể thử những món Điểm Tâm Vân Văn khác đơn giản hơn, cũng có thể thử các kỹ pháp Vân Văn đơn giản hơn."
"Không chừng lại có thu hoạch."
"Nếu anh có ý định này, tối nay tôi có thể giúp anh hỏi Chu sư phụ một chút, xem Chu sư phụ có sẵn lòng giao lưu với anh về kỹ pháp phương diện này hay không."
"Nhưng Chư sư phụ chắc chắn là không muốn rời khỏi Tri Vị Cư, cho nên nếu muốn giao lưu, có thể sẽ phải phiền anh cất công đến Tri Vị Cư một chuyến.”
Tần Hoài cực kỳ vui mừng: "Được sao? Như vậy có phải hơi đường đột quá không?"
"Đương nhiên là được, bình thường Chu sư phụ của chúng tôi cũng rất thích giao lưu với các đầu bếp khác, hàng năm Tri Vị Cư đều có rất nhiều đầu bếp từ nơi khác đến giao lưu."
"Vậy phiền cậu giúp tôi hỏi thử nhé."
"Nhưng tháng sau đầu bếp đến giao lưu khá nhiều, có thể Chu sư phụ sẽ không có thời gian, tôi giúp anh hỏi xem giao lưu trong tháng này được không nhé?"
Tốc độ liên lạc của Tô Càn rất nhanh, ngay tối hôm đó Tần Hoài đã nhận được tin nhắn từ hắn, báo cho hắn biết bên Tri Vị Cư nhanh nhất có thể sắp xếp buổi giao lưu vào ngày kia.
Ngày kia.
Nghe thấy thời gian cụ thể này, Tần Hoài liền ngây người.
Phải biết rằng, kiểu giao lưu này không phải là kiểu đi nơi khác huấn luyện tàng tàng hai ba tháng bình thường.
Tần Hoài không phải học việc bình thường, hắn là đại sư phụ, hắn đến Tri Vị Cư chắc chắn sẽ nhận được đãi ngộ của đại sư phụ. Bên Tri Vị Cư phải sắp xếp cho hắn một quầy bếp chuyên dụng, phải liên hệ với nhà cung cấp nguyên liệu cho những món Điểm Tâm mà hắn thạo, đồng thời còn phải giải quyết một loạt những vấn đề và rắc rối lặt vặt mà hắn không thể tưởng tượng ra.
Quan trọng nhất là bên Tri Vị Cư đã sắp xếp chỗ ở vô cùng chu đáo, không cần phải thuê nhà, Tô Lão Bản có vài căn nhà trống ở gần Tri Vị Cư để Tần Hoài tha hồ lựa chọn.
Muốn ở căn nào thì ở căn đó, Tô Càn đều đã gửi ảnh cho Tần Hoài. Tuyệt đối là ảnh gốc chụp cam thường, cái kiểu không có chút dấu vết photoshop nào.
Hiệu suất làm việc cao đến mức ngay cả Hoàng Kí cũng phải hít khói.
Phải biết rằng lúc Tần Hoài nhận được tin nhắn là buổi tối, ngày kia cũng có nghĩa là Tri Vị Cư có lẽ đã chừa cho hắn một ngày để thu dọn hành lý và xuất phát. Nếu lúc hắn nhận được tin nhắn là buổi sáng, hắn nghi ngờ Tri Vị Cư có thể sẽ báo với hắn là ngày mai sắp xếp được luôn.
Tần Hoài không đưa ra câu trả lời chắc chắn ngay, chỉ hỏi Tô Càn nếu ngày kia hắn không có thời gian đi Hàng Châu mà phải lùi lại vài ngày thì bên Tri Vị Cư có chấp nhận được không. Dù sao từ trong lời nói của Tô Càn, hắn cũng có thể nghe ra được, mảng giao lưu bên Tri Vị Cư đang rất bận.
Tần Hoài còn nghỉ ngờ có phải lịch giao lưu của Tri Vị Cư đều đã được đặt kín trước rồi không, bảng phân ca cơ bản là đã kín chỗ. Ngày mấy đến ngày mấy kẹt lịch, ngày mấy đến ngày mấy có thể xếp được thời gian, ngày kia lại vừa vặn trống lịch, cho nên Tô Càn mới nhờ vả quan hệ để chèn ngang lịch gấp cho hắn.
Hơn 20 phút sau, Tô Càn báo cho Tần Hoài biết là được, bên phía Ông Chủ hy vọng hắn có thể mau chóng đến Tri Vị Cư. Việc giao lưu của Tri Vị Cư tháng sau vô cùng bận rộn, Tô Lão Bản cũng hy vọng có thể chừa ra nhiều thời gian giao lưu hơn cho hắn.
Tần Hoài vô cùng cảm động, bảo với Tô Càn ngày mai hắn bàn bạc với mọi người một chút là có thể chốt lại.
Thế là, ngày hôm sau Tần Hoài đến bếp từ rất sớm, trước tiên làm một mẻ Tứ Hỉ Quyển đẹp mắt nhưng hoàn toàn không có Vân Văn, lại lắc thêm một ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử, sau đó nhào Kê Thang Diện dựa theo số người, giữa chừng còn tranh thủ thời gian ăn bữa sáng do nhóm người Tri Vị Cư mang tới rồi nhận xét từng món, cuối cùng vào lúc đám người Đàm Duy An đang xì xụp húp Kê Thang Diện thì tuyên bố tin tức chấn động này.
"Ngày kia?!" Giọng nói khiếp sợ của Đàm Duy An gần như xé toạc bầu trời, sợi mì đang ăn trong miệng suýt chút nữa thì phun cả ra, "Ý của cậu là ngày kia tôi phải về rồi á?"
Tần Hoài chu đáo bắt bẻ lỗ hổng trong lời nói của Đàm Duy An: "Nói chính xác thì là ngày mai, bởi vì tối qua tôi đã nhận được tin rồi."
LVQ8371