Phản ứng đầu tiên của Tần Hoài là làm Tứ Hi Thang Đoàn, dù sao đây cũng là món Điểm Tâm sở trường nhất của hắn hiện tại. Nhưng đến khi bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu thì hắn lại đột nhiên sực nhớ ra là bây giờ hắn không làm được. Tứ Hi Thang Đoàn thoạt nhìn có vẻ nhanh gọn lẹ, nhưng thực tế là vì nhân đậu đỏ và nhân vừng đen đều phải chuẩn bị trước.
Chỉ riêng hai loại nhân này đã cần phải chuẩn bị trước một ngày rồi.
Đám học việc đi Vân Trung Thực Đường giao lưu lần này vẫn chưa về tới Tri Vị Cư. Tần Hoài là vì có Tô Càn giúp cất hành lý, không cần phải thu dọn gì, cho nên mới có thể nhanh chóng thảnh thơi dạo bước đến cổng Tri Vị Cư như vậy.
Tần Hoài tuân theo nguyên tắc dùng đồ quen tay vẫn là tốt nhất, liền gọi hai cậu học việc tuy không nhớ rõ tên nhưng nhớ mặt đợt trước từng đi giao lưu ở Hoàng Kí tới phụ việc cho mình.
Kết quả vừa mới băm thịt làm nhân xong Tần Hoài mới sực nhớ ra, nơi này không phải Hoàng Kí hay Vân Trung Thực Đường, trước khi đến Tri Vị Cư hắn cũng chưa từng nghĩ đến chuyện gửi nhân đậu đỏ và nhân vừng đen sang đây.
"Chu... Chu sư phụ.” Tần Hoài hơi ái ngại nhìn sang Chư sư phụ vẫn luôn đứng cạnh, cúi đầu nhìn hắn băm thịt, "Vừa nãy tôi theo thói quen cứ tưởng đây là tiệm của mình, quên mất nhân vừng đen và nhân đậu đỏ phải chuẩn bị từ trước. Tứ Hi Thang Đoàn yêu cầu độ ngọt của hai loại nhân này khá đặc biệt, không thể dùng loại nhân làm sẵn được, cho nên hôm nay chắc là tôi không làm được bản hoàn chỉnh của Tứ Hi Thang Đoàn rồi."
"Ngài xem tôi chỉ làm nhân thịt và Bách Quả Hãm có được không? Lúc ăn có thể sẽ hơi kém vị một chút, bởi vì chỉ có một viên mặn và một viên ngọt. Đợi chiều nay hoặc ngày mai tôi chuẩn bị nốt hai loại nguyên liệu kia, ngày kia tôi sẽ làm phiên bản hoàn chỉnh của Tứ Hỉ Thang Đoàn cho ngài xem."
Chu sư phụ khẽ gật đầu, trên mặt ông không hề lộ ra vẻ bất mãn nào. Tuy Tần Hoài mới tiếp xúc với Chu sư phụ được mười mấy phút, nhưng hắn có thể nhìn ra ông không phải kiểu người thích che giấu biểu cảm hay sự yêu ghét của mình.
Lúc ông xỉa xói người khác, chỉ hận không thể viết to mấy chữ "tôi đang mỉa mai cậu đấy" lên mặt mình.
Thấy Chu sư phụ không có ý kiến, Tần Hoài mới yên tâm làm tiếp, thuận tiện quay sang dặn dò cậu phụ bếp bên cạnh: "Mứt hoa quả và các loại hạt phải thái vụn hơn một chút, hôm nay chỉ làm Thang Đoàn hai loại nhân thôi, độ ngọt của Bách Quả Hãm phải cao hơn trước một chút, khi ăn tuyệt đối không được có cảm giác lợn cợn."
Cậu phụ bếp đến ngẩng đầu cũng không dám, liên tục gật gù, lực hạ đao càng mạnh hơn, nhìn cái điệu bộ kia của hắn hận không thể dùng đao nghiền nát luôn đống hạt.
Chu sư phụ chỉ liếc một cái liền nhíu mày chê bai, nhỏ giọng nói: "Là thái vụn chứ không phải băm nát bét, băm nát bét thì dùng máy xay là đủ rồi, điện kinh doanh một tệ một số tính ra còn rẻ hơn thuê cậu nhiều."
Bình thường Chu sư phụ chắc không có thói quen liếm môi, nếu không thì Tần Hoài thật sự rất sợ có ngày ông lỡ liếm môi một cái rồi tự đầu độc chết chính mình mất.
Tần Hoài tiếp tục băm nhân thịt.
Tần Hoài tin rằng trong Tri Vị Cư chắc chắn có những học việc hoặc đệ tử thân truyền dự bị có kỹ năng dùng dao tốt hơn hắn một chút. Mặc dù kỹ năng dùng dao của hắn đã đạt mức trung cấp, nhưng kỹ năng dùng dao trung cấp đặt trong giới đầu bếp thì cùng lắm cũng chỉ được coi là mới chính thức nhập môn.
Trong các nhà hàng bếp mặn, đệ tử thân truyền dự bị có kỹ năng dùng dao cao cấp nhiều nhan nhản, trình độ dùng đao này của Tần Hoài đặt vào một nhà hàng thuần bếp bánh như Tri Vị Cư cũng chẳng thấm vào đâu. Hắn từng nghe Tô Càn nói, có một số ít đầu bếp bếp bánh cực kỳ giỏi dùng dao, kiểu như cộng nhầm điểm thiên phú vậy.
Tần Hoài chọn tự băm thịt, chủ yếu vẫn là vì Tứ Hỉ Thang Đoàn có yêu cầu khá đặc thù đối với nhân thịt, điều này là do hắn phát hiện ra lúc xem Tào Quế Hương băm thịt. Hắn không có kỹ thuật của Tào Quế Hương, cũng chẳng học được tinh túy băm thịt của bà, nhưng hắn có thể copy đại khái cái hình thức, học lỏm được tí nào hay tí nấy.
Tần Hoài là một kẻ thuộc phe bảo thủ luôn tin chắc rằng, một món Điểm Tâm phải do chính tay sư phụ Điểm Tâm làm hoàn chỉnh từ đầu đến cuối thì mới được coi là một món Điểm Tâm ngon. Bất kể là có phụ bếp giúp sức, hay là hợp tác với những sư phụ có kỹ thuật tốt hơn, chỉ cần món Điểm Tâm đó có sự nhúng tay của người khác, thì nó sẽ không còn trọn vẹn, không còn mang đậm dấu ấn cá nhân của người sư phụ làm ra nó nữa.
Đương nhiên, Tần Hoài cũng chỉ kiên định với suy nghĩ đó thôi, chứ bản thân hắn vẫn vô cùng yêu quý các phụ bếp. Suy cho cùng, nếu không có phụ bếp giúp đỡ, một mình hắn thật sự làm không xuể.
Tần sư phụ đang cố gắng thể hiện kỹ năng dùng dao vụng về của mình trước mặt Chu sư phụ, còn cậu học việc vô danh bên cạnh Tần sư phụ thì lại đang phô bày kỹ năng dùng dao vốn không đến nỗi tệ, nhưng vì vài lý do nào đó, chẳng hạn như quá căng thẳng, mà trở nên cực kỳ thảm hại.
Trong tình huống này, Chu sư phụ đã phát huy thói tiêu chuẩn kép của mình một cách vô cùng nhuần nhuyễn.
Sự vụng về của học việc, là một sự lãng phí thảm hại, thua xa cả hiệu suất của máy xay.
Sự vụng về của Tần sư phụ, là do nền tảng kỹ năng dùng dao của hắn không tốt, có thể làm đến bước này đã là rất khá rồi.
LVQ8371