"Ợ, tôi biết dạo này mọi người phải ăn Tứ Hi Quyển rất vất vả."
"Con chó nhà hàng xóm của Trịnh sư phụ tuần trước lại bị viêm dạ dày ruột phải đi viện rồi."
"Mấy hôm nay tôi cũng đã bàn với Hoàng sư phụ rồi, nếu kẹt quá thì cứ đổi tên món này thành Tứ Hỉ Hoa Quyển, bán với giá rẻ hơn một chút. Đợi đến lúc tôi làm ra được Tứ Hỉ Quyển tử tế thì sẽ tung ra phiên bản nâng cấp của Tứ Hỉ Hoa Quyển, lúc đó hẵng bán giá cao hơn."
"Tôi cũng đã nói đi nói lại với Trịnh sư phụ nhiều lần rồi, tôi thật sự không sợ bị người ta xì xào bàn tán đâu, nhưng Trịnh sư phụ nhất quyết không chịu tin."
"Mọi người cố gắng chịu đựng thêm hai ngày nữa đi, tôi có linh cảm nhiều nhất là hai ngày nữa Tứ Hỉ Hoa Quyển sẽ được lên kệ thôi."
Tần Hoài thao thao bất tuyệt một tràng dài như vậy, nhưng lọt vào tai Đàm Duy An, cậu ta lại chỉ chắt lọc được đúng một thông tin quan trọng duy nhất.
"Cái hệ thống trò chơi do cậu tưởng tượng ra đó lại còn có cả kỹ năng Chỉ Pháp nữa cơ à? Lại còn sắp thăng cấp nữa? Cậu dựa vào đâu mà phán đoán nó sắp thăng cấp vậy?" Đàm Duy An kinh hãi hỏi.
Tần Hoài cạn lời cắn một miếng Tứ Hỉ Quyển, thầm nghĩ Đàm Duy An quả không hổ danh là anh em chí cốt của Tang Lương. Xét ở một khía cạnh nào đó, đầu óc của hai người này ít nhiều gì cũng có chút vấn đề.
"Độ thuần thục đủ thì thăng cấp thôi." Tần Hoài đáp lời, tiện tay bấm mở giao diện trò chơi, hắn có thể nhìn thấy thanh độ thuần thục mà Đàm Duy An căn bản không thể nào nhìn thấy được, "Chỉ pháp hiện tại của tôi là bậc trung cấp, tích đủ mười ngàn điểm độ thuần thục là có thể thăng lên bậc cao cấp, bây giờ chỉ còn thiếu 37 điểm nữa thôi."
Đàm Duy An trợn tròn mắt há hốc mồm.
"Vậy... sau khi thăng cấp thì sẽ thế nào?”
"Không biết, nhưng Tứ Hỉ Quyển chắc chắn sẽ làm tốt hơn." Tần Hoài mỉm cười, lại nhét cho Đàm Duy An một cái Tứ Hỉ Quyển, "Đừng để ý mấy chi tiết này, cậu nếm thử mẻ Tứ Hỉ Quyển này của tôi đi, tôi có cảm giác nó ngon hơn mẻ trước một chút."
Đàm Duy An cầm Tứ Hỉ Quyển khiếp đảm rời đi, hắn rất muốn tìm người để than vãn nhưng không biết than vãn với ai, dù sao thì cạ cứng than vãn tốt nhất của hắn là Tang Lương đã đắm chìm vào bếp món mặn rồi.
Đàm Duy An ngẫm nghĩ một lát, đi đến bên cạnh Cổ Lực, nói với cậu tiểu sư đệ thân yêu của mình: "Tần Hoài điên rồi."
Cổ Lực không thèm ngẩng đầu lên, gật gù: "Ồ."
"Tam sư huynh, anh còn ăn nổi không? Ấn nổi thì nếm thử giúp em mẻ Tứ Hi Quyển này với, em cảm thấy lúc nêm nếm gia vị hình như xảy ra chút vấn đề." Cổ Lực nói.
Xong đời, tiểu sư đệ thân yêu của hắn cũng điên luôn rồi.
Việc chỉ pháp thăng cấp diễn ra vào một buổi sáng vô cùng bình thường.
Hoàng Thắng Lợi đã bàn bạc xong với quản lý của Hoàng Kí về ngày lên kệ và giá bán của Tứ Hỉ Hoa Quyển, sẽ bán như Điểm Tâm mới, 18 tệ một cái.
Với mức giá món ăn của Hoàng Kí, 18 tệ một cái Hoa Quyển nhân giăm bông thái lựu thật sự không tính là đắt, dù sao thì Bánh Bao Tửu Nhưỡng của Hoàng Kí cũng đã bán 18 tệ một cái rồi, Hoa Quyển mà bán 18 tệ thì đúng là giá sốc.
Tất nhiên, để chiếu cố vị giác của mọi người ở Hoàng Kí, trước khi Tứ Hi Hoa Quyển chính thức lên kệ, Hoàng Kí đã mở kênh đặt mua trước cho các hội viên.
Kênh đặt trước vừa mở, Hoa Quyển do Tần Hoài làm ra mỗi ngày đều bị tranh mua sạch bách. Mọi người không còn phải chịu nỗi phiền não ngày nào cũng ăn Tứ Hỉ Quyển đến no ứ hự nữa, nhưng lại có thêm một nỗi muộn phiền mới ——
Nỗi muộn phiền vì không được ăn Tứ Hỉ Quyển.
Dùng lời của Đàm Duy An mà nói thì con người đúng là có tính nết ngứa đòn, ngày nào cũng ăn Tứ Hỉ Quyển đến no căng bụng thì nhìn thấy nó là muốn nôn. Đột nhiên không phải ăn nữa, hắn lại thấy hơi thèm, có đôi khi làm xong Điểm Tâm đều vô thức liếc xem Tứ Hỉ Quyển bên chỗ Tần Hoài bao giờ ra lò, để chuẩn bị sẵn sàng ăn ké một cái.
Sau khi Đàm Duy An nói xong câu đó, Tần Hoài liền nhét cho hắn một cái Tứ Hỉ Quyển, thỏa mãn nguyện vọng muốn ăn Tứ Hỉ Quyển của hắn. Kết quả ngay khoảnh khắc đón lấy chiếc bánh, hắn lại theo bản năng ợ một cái, đúng chuẩn phản xạ có điều kiện luôn.
Sau khi Tần Hoài đưa cái Tứ Hi Quyển này cho Đàm Duy An, hắn đột nhiên phát hiện hình như nó trông đẹp mắt hơn một chút so với mấy cái làm lúc trước.
Cũng không phải là Vân Văn đã thành hình, đương nhiên là Vân Văn vẫn chưa làm thành công rồi. Tần Hoài đâu phải người mù, nếu Vân Văn thành công, khoảnh khắc hắn cầm dao cắt đôi cái Tứ Hỉ Quyển ra để kiểm tra là có thể nhìn thấy ngay.
Hắn chỉ là trong khoảnh khắc đưa Tứ Hỉ Quyển cho Đàm Duy An, từ góc độ của mình, hắn cảm thấy tạo hình này có vẻ phù hợp với thẩm mỹ của con người hơn.
Cái Tứ Hỉ Quyển này không còn mang hình thù kỳ quái, bị cuộn đến mức loạn cào cào nữa. Nó là một cái Hoa Quyển có tạo hình mang phong cách riêng, thoạt nhìn cuộn cũng khá ra gì và này nọ.
Ngay khoảnh khắc đó, Tần Hoài ý thức được có phải chỉ pháp của mình đã thăng cấp rồi hay không.
Tốc độ cày độ thuần thục của chỉ pháp thật sự rất chậm, 31 điểm thuần thục cuối cùng mà Tần Hoài cày hơn hai ngày trời vẫn chưa xong. Ngày đầu tiên hắn cày được 29 điểm, kết quả 2 điểm còn lại cứ thế kẹt cứng suốt một ngày chăng tăng thêm tẹo nào, khiến hắn cày đến mức hoài nghỉ nhân sinh, còn tưởng hệ thống trò chơi bị lỗi làm bảng số liệu bị lag.
LVQ8371