Kết quả cuối cùng là bố mẹ Triệu Thành An bị Tô Lão Bản lừa cho ngớ người, đồng ý với phương án học tập mà Tô Lão Bản đưa ra: ngày thường đi học, cuối tuần luyện tập, nghỉ đông và nghỉ hè thì tham gia đặc huấn.
Còn Triệu Thành An cũng nhờ thiên phú kinh người mà bị một đám đại sư phụ tranh giành sứt đầu mẻ trán, cuối cùng vào năm 10 tuổi đã bái Chu sư phụ làm thầy, trở thành cơn ác mộng của toàn bộ học việc và đệ tử thân truyền ở Tri Vị Cư.
Theo lời Đàm Duy An, nếu không phải Triệu Thành An hơi lười một chút, tương đối mà nói thì không được siêng năng cho lắm, hoàn toàn chẳng có tí máu cày cuốc nào, cộng thêm việc nhà thực sự không thiếu tiền nên cũng chả mặn mà gì với công việc, thậm chí năm nào cũng phải xin nghỉ phép cố định nửa tháng để đi du lịch, thì hắn đã sớm đánh bại Trịnh Tư Nguyên để trở thành người đứng đầu mảng bếp bánh trong thế hệ trẻ, tạo nên một đoạn truyền thuyết rồi.
Đồng thời cũng chính vì cái tính cách này, Triệu Thành An sau khi ngoài 20 tuổi lại không còn khiến người ta kinh ngạc như năm xưa nữa. Đương nhiên, hắn cũng không đến mức chìm nghỉm giữa biển người, mà trở thành một đệ tử thân truyền bình thường trong Tri Vị Cư.
Theo lời Đàm Duy An kể, mặc dù Triệu Thành An mang cái tính cách này, nhưng Chu sư phụ vẫn thích hắn nhất. Không phải vì hắn có thiên phú cao nhất, mà là vì hắn dẻo miệng nhất, để xin nghỉ đi du lịch mà lời xạo chó nào hắn cũng dám tuôn ra, trong khi Chu sư phụ lại rất khoái nghe mấy lời lọt tai.
Nhìn vào ba người đồ đệ này của Chu sư phụ không khó để nhận ra, mặc dù bình thường Chư sư phụ rất thích nói ma mai cà khia, nhưng với tư cách là một người thầy thì ông lại cực kỳ bao dung.
Ông có đại đệ tử thiên phú thuộc loại khá nhưng cực kỳ chăm chỉ, nhị đệ tử thiên phú thượng đẳng nhưng lại quy củ khuôn phép, và tam đệ tử thiên phú cực đỉnh nhưng lại khá lười biếng.
Chu sư phụ với tư cách là đệ nhất đầu bếp bếp bánh đương thời mà còn chẳng thu nhận được một đệ tử thân truyền nào vừa có thiên phú cực đỉnh lại vừa cực kỳ chăm chỉ, đủ thấy việc nhận đồ đệ gian nan đến mức nào. Hèn chi các vị đại sư phụ của Tri Vị Cư thường xuyên vì giành giật đồ đệ mà choảng nhau sứt đầu mẻ trán, cãi vã ỏm tỏi.
Ba người đệ tử của Chu sư phụ đều đã theo ông học tập nhiều năm, hiện tại về cơ bản không cần Chu sư phụ phải bận tâm nữa. Bởi vậy nên hiện giờ, phần lớn tâm huyết dạy dỗ của Chu sư phụ đều dồn cả vào Tô Càn.
Lúc này có lẽ sẽ có người tò mò, tại sao Đàm Duy An lại hiểu rõ Triệu Thành An đến thế, quan hệ giữa hắn và Triệu Thành An rất thân thiết sao?
Bởi vì, vị đại sư phụ hiền lành tốt tính năm xưa được Tô Lão Bản chọn mặt gửi vàng để trông trẻ ấy, chính là ông nội của Đàm Duy An.
Cái hồi Triệu Thành An kết thúc khóa làm thêm dịp hè và được nhận chính thức ở Tri Vị Cư, Đàm Duy An vẫn chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, thỉnh thoảng ở nhà luyện dăm ba cái kỹ năng cơ bản để tạo nền tảng chứ chưa chính thức học nghề bếp. Lúc đó Đàm Duy An cứ đinh ninh rằng hắn sẽ là một Triệu Thành An tiếp theo, chỉ cần hắn hơi tung chiêu là sẽ khiến toàn bộ Tri Vị Cư phải lác mắt kinh ngạc.
Thế rồi hiện thực đã tát cho Đàm Duy An một cú đau điếng, báo cho hắn biết là người anh em à, mày nghĩ nhiều quá rồi đấy. Mặc dù đều là thành phần đi cửa sau, thậm chí cơ ô dù của Đàm Duy An còn cứng hơn, nhưng có những kẻ đi cửa sau sinh ra đã mang mệnh nam chính, còn có những kẻ đi cửa sau sinh ra chỉ để làm diễn viên quần chúng mà thôi.
Đó cũng là lý do giải thích vì sao sau khi quen biết Tần Hoài, Đàm Duy An lại có thể thản nhiên nằm ườn ra mặc kệ sự đời như vậy. Tần Hoài quả thực còn biến thái hơn, nhưng Đàm Duy An đã quen với việc đó rồi. Hắn từ nhỏ đã lớn lên dưới cái bóng tâm lý của những con quái vật thiên phú, đường đời còn dài mà, nhỡ đâu sau này lại đụng phải một kẻ còn biến thái hơn cả Tần Hoài thì sao?
Tần Hoài đang đứng cạnh bàn bếp của Tô Càn, nhưng ánh mắt lại lượn lờ dòm ngó giữa mấy bàn bếp xung quanh.
Tô Càn, Triệu Thành An, Chu Yến và Vương Gia Nhất đều đang nhào bột.
Nhào bột là kỹ năng cơ bản nhất cũng là quan trọng nhất của một đầu bếp bếp bánh.
Bốn người này tuy đều do cùng một sư phụ đào tạo ra, nhưng Tần Hoài phát hiện bọn họ lại có những nét đặc trưng riêng biệt trong cách nhào bột.
Triệu Thành An có tính cách tăng động nhất, nhưng trạng thái lúc nhào bột lại trầm ổn nhất, tập trung nhất. Là một kẻ thuộc phe thiên phú tiêu chuẩn, cục bột mà Triệu Thành An nhào ra gần như chẳng mang bất kỳ phong cách cá nhân nào, soi mỏi mắt cũng khó mà bới ra lỗi. Cùng lắm chỉ có vài chỗ lặt vặt mang lại cảm giác hơi thiếu sót một chút xíu, nhưng lại khiến người ta nghĩ rằng đây có thể là ý đồ riêng của hắn. Tóm lại có thể đánh giá là cực kỳ chuẩn mực, vững vàng chắc chắn.
LVQ8371