"Đồng sư phụ, thật sự ngại quá." Tần Hoài vội vàng xin lỗi: "Hôm qua tôi đột nhiên vớ được một công thức mới, chính là công thức làm Sơn Dược Cao mà tôi đang làm bây giờ đây. Do hưng phấn quá nên cứ cắm đầu vào nghiên cứu, quên béng luôn chuyện đi ăn cơm.”
Nghe Tần Hoài giải thích vậy, sắc mặt Đồng Đức Yến mới dịu đi nhiều. Là một đầu bếp món mặn xuất sắc, hắn rất thấu hiểu cái cảm giác khi vớ được một công thức xịn xò, người ta sẽ đam mê nghiên cứu đến mức mất ăn mất ngủ mà quên đi vài chuyện vặt vãnh.
"Công thức này cực kỳ xịn, lát nữa tôi làm xong Sơn Dược Cao chú nếm thử là biết ngay."
"Ừ." Đồng Đức Yến gật đầu, chỉ tay vào đĩa Du Bạo Song Thúy: "Tranh thủ ăn lúc còn nóng đi."
"Vâng ạ." Tần Hoài cầm đũa lên gắp một miếng to đùng, nhét tọt vào miệng nhai ngấu nghiến với vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn.
Lăng Quảng Chiêu cũng bám sát nguyên tắc "Mình là ông chủ, đằng nào cũng cất công đến đây rồi, ăn ké hai miếng thì đã sao”, thế là hắn cũng sáp vào ăn tại trận.
"Ngày mai hai cậu đặt bàn ở Phân Viên lúc mấy giờ thế?" Đồng Đức Yến hỏi.
"Sáu giờ tối ạ."
"Đặt trước món gì rồi?"
"Cái này thì tôi cũng không rõ lắm, là Chu sư phụ đặt giúp bọn tôi."
"Sư phụ tớ không có gọi món. Mấy món tủ của Phân Viên như Sa Oa Ngư Sí mỗi ngày chỉ giới hạn ba phần, Vạn Phúc Nhục giới hạn tám phần, Thanh Thang Liễu Diệp Yến Thái giới hạn sáu phần, Thông Thiêu Hải Tham giới hạn mười hai phần. Bàn của tớ với Tần Hoài vốn dĩ đã là nhờ vả nhét thêm vào rồi, làm gì có cửa tranh được mấy món giới hạn đó. Hạ Lão Tiên Sinh nể mặt sư phụ tớ nên không thu phí kê thêm bàn, ông ấy gợi ý sư phụ tớ đặt set menu cho hai người, 18.000 tệ một người, hai người là 36.000 tệ. Đảm bảo trong set menu không dưới năm món, hơn nữa chắc chắn có các món tủ như Cá chép chua ngọt và Cửu Chuyển Đại Tràng, thế nên sư phụ tớ mới chốt đơn set menu cho tụi tớ."
Triệu Thành An vừa dứt lời, nét mặt của Đồng Đức Yến và Lăng Quảng Chiêu lập tức trở nên vô cùng phức tạp.
"Sao thế?" Tần Hoài hỏi.
Đồng Đức Yến không lên tiếng, Lăng Quảng Chiêu cân nhắc từ ngữ một chút rồi uyển chuyển giải thích: "Phân Viên ra mắt cái kiểu set menu này cũng được năm, sáu năm rồi. Mấy năm trước rất nhiều thực khách khoái gọi set menu kiểu này, vì món ăn không cố định, chủ yếu phụ thuộc vào tâm trạng và phong độ của Hạ Lão Tiên Sinh. Thi thoảng Hạ Lão Tiên Sinh sáng tạo ra món mới là đưa thẳng vào set menu luôn, có lúc vui lên, set menu vốn chốt năm món ông ấy lại hào phóng cho thêm thành tám món."
"Nhưng mà hai năm trở lại đây... Tâm trạng Hạ Lão Tiên Sinh cứ luôn ẩm ương, thành thử ra cái set menu này..."
Tần Hoài nhanh nhảu đáp: "Không đáng đồng tiền bát gạo."
"Chuẩn." Lăng Quảng Chiêu gật đầu, "Nhưng mà Tiểu Tần sư phụ à, các cậu vốn là chen ngang kê thêm bàn nên chốt set menu cũng là lẽ thường tình thôi. Lỡ đâu trúng hôm Hạ lão sư phụ vui vẻ, trong set menu khéo lại lọt chui được cả mấy món tủ như Vạn Phúc Nhục hay Sa Oa Ngư Sí cũng nên."
"Thật sự có chuyện thơm bơ vậy sao?" Triệu Thành An tò mò hỏi.
"Có chứ." Đồng Đức Yến lên tiếng, "Nhưng chỉ xảy ra đúng một lần thôi. Hôm đó có một vị ông chủ từ miền Nam lên, chuyên làm nghề buôn nước tương. Lần đầu tiên đến Phân Viên ăn nên chưa rõ luật ngầm, gọi luôn set menu cho bốn người. Khổ nỗi hôm đó khâu giao nguyên liệu của Phân Viên lại trục trặc, thành ra bị thiếu đồ ăn. Hạ Lão Tiên Sinh thấy vị khách này mới đến lần đầu, cũng không muốn tự đập đi cái bảng hiệu của Phân Viên, bèn bê luôn phần Sa Oa Ngư Sí mà ông định để dành cho bữa tối của mình tống vào set menu đó. Vụ đó hồi ấy cũng oanh động một thời đấy."
"Về sau vị khách đó nghiễm nhiên trở thành khách ruột của Phân Viên luôn."
Hình như hắn biết vị ông chủ buôn nước tương đó là ai rồi.
Không hổ danh là anh, Hàn Lão Bản. Có trợ lý là Văn Dao Ngư thì đúng là muốn làm gì thì làm, mở cái hộp mù có tỷ lệ trúng thưởng cực thấp này mà cũng bốc được trúng ngay bản giới hạn siêu hiếm vốn dĩ không bao giờ xuất hiện.
Lăng Quảng Chiêu vồn vã mời mọc: "Tiểu Tần sư phụ, lần đầu tiên các cậu đến Phân Viên trải nghiệm set menu cũng ổn áp lắm. Chỗ tôi có chút quan hệ, hay là các cậu nán lại Bắc Bình thêm vài ngày đi. Nếu Triệu sư phụ bận quá thì cứ để cậu ấy về trước, Tiểu Tần sư phụ cậu cứ ở lại chơi thêm ít hôm, tôi sẽ giúp cậu đặt bàn ở Phân Viên, đảm bảo cho cậu thưởng thức mấy món tủ chân chính luôn."
Lời lẽ xát muối vào tim như thế mà Lăng Lão Bản cũng dám nói toẹt ra trước mặt tôi hả?
Tần Hoài cười đáp: "Lăng Lão Bản, bọn tôi đặt sẵn vé máy bay khứ hồi hết rồi. Nếu có cơ hội, lần sau ghé Bắc Bình lại phải làm phiền anh giúp bọn tôi đặt bàn ở Phân Viên nhé."
Tiểu Tần sư phụ ơi là Tiểu Tần sư phụ, sao cậu lại cứng đầu cứng cổ thế cơ chứ, góc tường nhà cậu xây bằng bê tông cốt thép hay sao mà tôi cuốc mẻ cả lưỡi cuốc rồi cậu vẫn không thèm nhượng bộ lấy một chút vậy.
Tri Vị Cư với Hoàng Kí rốt cuộc có bùa mê thuốc lú gì cơ chứ?
Lăng Quảng Chiêu chỉ đành ngậm ngùi gắp thức ăn, hóa bi phẫn thành sức ăn, xơi đến cuối thấy ăn vã thức ăn vẫn chưa đã thèm nên hắn tự xới luôn cho mình một bát cơm đầy.
Sau khi món Nhất Phẩm Đậu Phụ của Đồng Đức Yến ra lò, Sơn Dược Cao của Tần Hoài cũng thuận lợi ra nồi.
【Sơn Dược Cao cấp A】
Nhìn thấy cấp độ này, Tần Hoài chăng mảy may bất ngờ chút nào.
LVQ8371