Bọn họ chỉ là những con người bình thường nhỏ bé giữa thời loạn lạc, phải chưi rúc dưới hầm ngầm mới giữ được cái mạng quèn.
Ba người nằm trên đống rơm rạ, nhưng chẳng ai chợp mắt nổi. Trong bóng đêm tĩnh mịch, Tần Hoài căn bản không nhìn rõ nét mặt của họ, hắn chỉ nghe thấy nhịp thở của cả ba đều vô cùng dồn dập.
Chẳng biết bao lâu sau, Triệu Thành An bỗng cất tiếng: "Ngủ đi."
"Có tôi ở đây, tôi sẽ không để hai người chết trước đâu."
"Tôi nhất định sẽ chết trước hai người. Bây giờ tôi vẫn chưa tìm ra cách chết, nên tôi không thể chết, hai người cũng không được chết."
"Phủi phưi cái miệng, bớt nói mấy lời gở mồm đó đi." Trần Thư Sinh mắng, nhưng lần này ông không giáng bạt tai vào đầu Triệu Thành An nữa.
"Ngủ thôi, nghe dần rồi sẽ quen." Trần Thu Sinh cất tiếng thở dài.
Màn đêm chẳng hề yên ả.
Những âm thanh ầm ĩ cứ văng vẳng bên tai không dứt. Miệng Trần Thu Sinh thì bảo nghe dần rồi sẽ quen, nhưng một người đã quen sống những chuỗi ngày thái bình yên ả như ông còn chẳng thể quen nổi, nói gì đến Trần Bình An và Triệu Thành An.
Thật ra Tần Hoài có thể trèo lên trên, mượn ánh trăng và ánh lửa để xem rốt cuộc bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Nhưng hắn không muốn. Thể loại phim chiến tranh sống động như thật này tốt nhất là bớt xem lại. Dù sao thì tình tiết trên phim cũng chỉ là do diễn viên đóng giả, còn mộng cảnh của những Tinh Quái này lại là thảm kịch từng thực sự xảy ra.
Tần Hoài cứ thế cùng ba người nhà họ Trần lặng lẽ chờ đợi dưới hầm. Phải đợi đến khi mọi âm thanh bên ngoài đần lắng xuống, vạn vật chìm vào sự tĩnh mịch chết chóc, ba người họ không chống cự nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi, hắn mới rón rén xuyên tường trèo lên trên.
Phạm vi hoạt động của Tần Hoài trong đoạn ký ức này rất hẹp, chỉ có thể loanh quanh trong vòng bán kính 10 mét tính từ chỗ Triệu Thành An. Do đó, mấy hôm nay hắn gần như chẳng lúc nào rời khỏi tên kia nửa bước, cứ hắn ta ở đâu thì mình ở đấy.
Phạm vi 10 mét ngắn ngủi khiến Tần Hoài không thể bước ra khỏi ngôi nhà, nhưng hắn vẫn nhận ra có kẻ vừa lẻn vào đây.
Dưới đất in hằn vô số dấu chân lộn xộn, dính đầy bùn lầy, vũng nước và cả vết máu. Lần theo những vết chân đó, Tần Hoài có thể đoán được kẻ đột nhập không hề phát hiện ra cái hầm ngầm mà nhóm Triệu Thành An đang trốn. Hơn nữa, những vệt máu khô khốc nhỏ giọt dọc theo dấu chân cho thấy tình trạng của kẻ vừa vào cũng chẳng lành lặn gì.
Tần Hoài lần theo hướng dấu chân đi về phía gian nhà chính, nhưng mới bước được vài bước đã đụng phải bức tường không khí. Ba người kia vẫn đang ngủ say dưới hầm, một mình hắn có đứng trên này cuống cuồng lên cũng vô ích. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đành ngồi chầu chực ở trên này đợi. Ít ra trên này còn có ánh sáng để nhìn ngắm mọi thứ, chứ cứ chui rúc mãi trong cái hầm ngầm tối tăm mù mịt kia, ngay cả một kẻ chỉ đóng vai trò xem ký ức như hắn cũng phát điên mất.
Tần Hoài cứ ngồi ngây ra ở trên đó, chăng rõ đã bao lâu trôi qua.
Ban đêm ồn ào náo loạn bao nhiêu, thì ban ngày lại tĩnh mịch bấy nhiêu. Đến cả một tiếng chim hót cũng chẳng nghe thấy, hệt như cả thế giới đã bị ai đó ấn nút tạm dừng. Nếu không phải bóng cây trong sân vẫn đang từ từ nhích đi theo hướng mặt trời chiếu rọi, thì Tần Hoài đã tưởng thời gian đang trôi chậm lại rồi.
Nhóm Trần Thu Sinh ngủ một mạch đến tận chiều. Ông là người tỉnh dậy đầu tiên. Vừa mở mắt, việc đầu tiên ông làm là rón rén hé mở nắp hầm. Nắp hầm được ngụy trang vô cùng khéo léo, nhìn thoáng qua cứ ngỡ nó hòa làm một với lớp gạch đá xanh trên mặt đất, thiết kế tinh vi hệt như chốt cơ quan, nếu không quan sát cẩn thận thì còn khướt mới phát hiện ra.
Trần Thu Sinh ngay lập tức phát hiện ra những dấu chân trên mặt đất.
"Bố ơi, bên ngoài bây giờ sao rồi..."
Giọng Trần Bình An từ đưới hầm vọng lên. Trần Thư Sinh vội vã đưa tay lên miệng ra hiệu cho hắn im lặng. Triệu Thành An vừa ló đầu ra cũng bị ông ấn tụt xuống. Đóng chặt nắp hầm lại, ông rón rén lần theo những dấu chân bước về phía trước.
Tần Hoài cũng muốn bám theo xem sao, ngặt nỗi Triệu Thành An vẫn đang bị kẹt dưới hầm, nên hắn chỉ đành đứng từ xa vểnh tai lên nghe ngóng.
Rất nhanh, cách đó không xa vang lên tiếng mở nắp hầm. Kẻ đột nhập đã chui tọt vào một cái hầm ngầm khác trong nhà.
"Ai?"
"Đứng im!"
"Chúng tôi..."
Cả đám xôn xao một chốc rồi lại chìm vào im ắng. Tần Hoài hoàn toàn không nghe rõ Trần Thu Sinh bên kia đang nói gì, chỉ loáng thoáng bắt được vài từ khóa.
Tần Hoài còn chẳng nghe rõ, thì Trần Bình An và Triệu Thành An dưới hầm lại càng không thể nào nghe thấy.
Hai người chầu chực dưới hầm hơn hai phút. Sốt ruột quá, Triệu Thành An liền đẩy nắp hầm chui tọt ra ngoài, ba chân bốn cẳng phi thẳng tới chỗ cái hầm kia. Trần Bình An cũng lật đật bám theo sau, tay còn lăm lăm cầm theo một khúc gỗ.
Tần Hoài cũng cuống cuồng đuổi theo.
Tình cảnh ngay trước miệng hầm bên kia khiến tất cả mọi người đều phải sững sờ.
Khu vực quanh miệng hầm vô cùng bừa bộn. Trên tấm ván gỗ in hằn vô số dấu tay đẫm máu. Mùi máu tươi xộc lên nồng nặc khiến Tần Hoài rùng mình, cứ ngỡ mình đang đứng giữa hiện trường một vụ án mạng.
Nắp hầm đang mở toang. Dưới ánh sáng hắt xuống cầu thang, có thể thấy mờ mờ ít nhất bốn năm người đang nằm gục bên dưới. Ai nấy đều bê bết vết thương, mặc đồng phục giống hệt nhau, có người trên lưng vẫn còn đeo súng.
Là thương binh.
LVQ8371