"Bào ngư khô to cỡ này luôn”
"Hải sâm Liêu Ninh bự chà bá!"
"Oa, đùi lợn muối treo trên tường kìa!"
Nếu không biết kiếp này Triệu Thành An đã mất đi tay nghề khi xưa, Tần Hoài xém chút nữa đã tưởng hắn đến Bắc Bình xong là thức tỉnh ký ức, định mượn chỗ của Hạ Mục Bính để bắn phát súng đầu tiên đánh dấu sự trở lại giới ẩm thực rồi.
"Được rồi, đừng ngắm nữa, mau nghĩ xem hôm nay muốn ăn gì đi." Miệng thì bảo đừng nhìn, nhưng thực ra hắn cũng đang dáo dác nhìn quanh. Sau khi bắt gặp hộp quà Bát Bảo Trai quen thuộc trên kệ, những thắc mắc mãi không hiểu nổi ngày hôm qua bỗng chốc sáng tỏ.
"Thì mấy món hôm qua tôi nói đó." Triệu Thành An vẫn đang đắm đuối ngắm nghía đống nguyên liệu quý giá, "Làm mấy loại đơn giản có thể ăn thay cơm như Bánh Bao, Bánh Gạo là được rồi. Hôm qua có mấy món nước sốt ngon tuyệt, tôi thèm lấy Bánh Bao chấm mút ghê gớm, tiếc là không có.”
"Được, vậy làm Bánh Bao trước." Tần Hoài gật đầu. Thứ mà Triệu Thành An thực sự muốn ăn chắc chắn là món dễ hoàn thành nhiệm vụ nhất. Hiện tại, trình độ làm Bánh Bao của hắn đã ổn định ở mức A-.
Trình độ bếp món mặn của Hạ Mục Bính hiển nhiên là cấp S. Dùng Bánh Bao cấp A- để ăn kèm với món lớn cấp S đúng là hơi phèn, nhưng miễn cưỡng cũng coi như chấp nhận được. Dù sao thời buổi này, sư phụ bạch án có thể làm ra Điểm Tâm cấp S tuyệt đối là hiếm như lá mùa thu, ngay cả Điểm Tâm của sư phụ Chu cũng chưa chắc lúc nào cũng giữ vững phong độ cấp S.
Nhiệm vụ treo lơ lửng trên đầu, Tần Hoài chắc chắn phải dồn toàn tâm toàn ý vào nó.
Hắn bắt đầu tập trung nhào bột.
Triệu Thành An ngắm nghía thỏa thuê đống nguyên liệu xong cũng quay lại bàn bếp làm việc. Có điều việc của hắn không phải là nhào bột, mà là sơ chế củ mài và ngâm gạo nếp, thuần túy là chân chạy vặt.
"Tần Hoài, cậu bảo hôm nay hai đứa mình có tính là được ăn buffet tự phục vụ không? Tự túc động thủ làm Điểm Tâm." Triệu Thành An bồi thêm một câu đùa nhạt nhẽo, nói xong tự hắn thấy buồn cười.
Rồi sau đó hắn tắt hẳn nụ cười.
Hạ Mục Bính tới.
Trước đây Tần Hoài và Triệu Thành An chưa từng gặp Hạ Mục Bính.
Là đầu bếp món Hoa duy nhất còn đang hành nghề lọt vào top 10 Danh Trù Lục, Hạ Mục Bính tuy danh tiếng vang đội nhưng con người thật của ông lại khá bí ẩn.
Ai cũng đồn ông tính tình nóng nảy, nhưng số lượng đầu bếp có diễm phúc bị ông chửi thẳng mặt thực ra đếm trên đầu ngón tay. Nhất là mấy năm gần đây, Hạ Mục Bính rất lười ra khỏi nhà, nguyên liệu đều do các mối quen mang tới tận cửa mỗi ngày. Lúc Chương Quang Hàng có mặt thì hắn lo việc bưng bê, còn khi hắn đi vắng thì người làm theo giờ hoặc giúp việc của Hạ Mục Bính sẽ gánh vác việc đó.
Đa số thực khách tới Phân Viên ăn cơm đều giống Tần Hoài và Triệu Thành An hôm qua, rõ ràng đại sảnh chỉ cách nhà bếp vài bước chân, rõ ràng món ăn vừa ra lò bưng lên bàn chỉ mất mười mấy giây, nhưng thực khách vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy mặt người đầu bếp.
Thực khách không thấy được, thì người trong nghề đương nhiên cũng đừng hòng.
Điều này khiến Hạ lão sư phụ mấy năm nay luôn duy trì một trạng thái vô cùng kỳ diệu: Tiếng ác đồn xa, nhưng ít ai biết rốt cuộc ông dữ dằn ra sao. Ai cũng rỉ tai nhau ông tính khí tồi tệ, nhưng tồi tệ đến mức nào thì chịu. Ông rành rành là bậc thầy bếp món mặn nổi danh nhất cả nước, vậy mà phần lớn thực khách đều mù tịt về dung mạo của ông, bởi vì trên mạng căn bản đào không ra nửa tấm ảnh của Hạ Mục Bính.
Thậm chí bài phỏng vấn chuyên mục về Hạ Mục Bính trên tờ "Tri Vị” mấy năm trước cũng chỉ chèn ảnh món ăn chứ không hề có mặt Hạ Mục Bính, lý do là vì Hạ lão sư phụ nổi danh ghét chụp ảnh.
Tần Hoài vờ như đang nhào bột rồi vô tình ngẩng lên nhìn trộm Hạ Mục Bính một cái, sau đó nhanh chóng dời mắt đi, làm ra vẻ đang tập trung nhào bột lắm nhưng thực chất vẫn đang liếc trộm bằng khóe mắt.
Hạ Mục Bính thực sự đã già lắm rồi.
Cho dù không biết tuổi thật của ông, chỉ nhìn ngoại hình cũng đủ thấy ông là một cụ già cao tuổi.
Lưng ông không còn thẳng tắp, làn da ngăm đen chảy xệ, trên mặt và tay điểm xuyết những đốm đồi mồi đặc trưng của người già. Dáng người trông có vẻ vẫn săn chắc chứ không gầy yếu, nhưng từ ánh mắt hơi vẩn đục cho đến những nếp nhăn hằn sâu trên mặt và khóe mắt, tất cả đều đang tố cáo tuổi tác thật của ông.
Hạ Mục Bính quả thực sở hữu một khuôn mặt nhìn là biết không đễ chọc vào.
Nhưng hồi trẻ ông không như thế này.
Tần Hoài vẫn nhớ rõ dáng vẻ của Hạ Sinh mà hắn từng nhìn thấy trong ký ức của Triệu Thành An. Tuy Hạ Sinh cũng thường xuyên mang cái bộ mặt vô cảm, tỏa ra thứ khí chất "người lạ chớ lại gần", nhưng lại không hề mang đến cảm giác hung dữ. Người ta chỉ thấy chắc do hắn làm lụng quá nhiều nên lười cả việc bày tỏ cảm xúc.
Hạ Sinh thời điểm đó ánh mắt trong veo mà có thần, đôi mắt cũng to hơn bây giờ, ngũ quan sáng sủa, không tính là đẹp trai nhưng lại toát lên sự năng động, đầy sức sống.
Lưng Hạ Sinh luôn thẳng tắp, bước đi thoăn thoắt như gió, làm việc gì cũng nhanh nhẹn. Mái tóc đen nhánh hơi khô xơ, phần da lộ ra ở mu bàn tay và cánh tay cũng chẳng có nhiều vết sẹo dữ tợn đến thế.
Nếu không biết người trước mặt chính là Hạ Sinh năm xưa, Tần Hoài thực sự rất khó tin đây lại là cùng một T\gƯời.
Thời niên thiếu và tuổi xế chiều của một người, trông cứ như hai cá thể hoàn toàn khác biệt.
LVQ8371