Trong bệnh viện đèn đuốc sáng trưng.
Y như kịch bản trên phim truyền hình, Triệu Thành An né tránh đám y tá bác sĩ trong viện, lẩn khuất khỏi tầm mắt lũ lính tráng mặc đồng phục, dùng thứ kỹ năng trộm cắp vừa điêu luyện lại vừa lóng ngóng của mình để mò mẫm từng gian phòng tìm thuốc.
Hắn chẳng biết mấy loại thuốc kia là gì, nên cứ vơ vét sạch.
Cũng vì mù tịt về thuốc men, Triệu Thành An sợ mình hốt cả đống nhưng lại sót mất Penicillin, nên khoắng sạch một cái tủ thuốc xong là hắn lại hộc tốc đi tìm gian phòng có tủ thuốc tiếp theo.
Ngón nghề trộm cắp mà bao năm qua năm nào hắn cũng phải khổ luyện, dường như sinh ra chỉ để dành cho khoảnh khắc này.
Hắn bước đi êm ru không một tiếng động, thoắt ẩn thoắt hiện giấu nhẹm tung tích, tay bốc thuốc vừa nhanh lại vừa chuẩn.
Hồi đi trộm thức ăn của bọn buôn người ngoài thành, hắn có thể khiến mấy chục tên thay phiên nhau canh gác mà vẫn không phát hiện ra tung tích của mình. Bây giờ mò vào bệnh viện trộm thuốc, hắn cũng dư sức càn quét mười mấy phòng liên tiếp mà chẳng ai hay biết có thuốc bị mất.
Tần Hoài cứ thế trân trân đứng nhìn Triệu Thành An khoắng sạch từ gian phòng này sang gian phòng khác.
Căn thứ 18, căn thứ 19, căn thứ 20...
Phòng bệnh hắn chui vào, phòng làm việc của bác sĩ hắn cũng mò tới, ngay cả buồng chứa đồ tạp vụ quét dọn hắn cũng chẳng tha. Hắn nơm nớp lo sợ chỉ cần bỏ sót một căn phòng thôi là sẽ lỡ mất lọ Penicillin có thể cứu mạng Trần Bình An.
Tần Hoài chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt tập trưng và nghiêm túc đến thế trên khuôn mặt Triệu Thành An.
Căn thứ 22...
Ngay khoảnh khắc Triệu Thành An thoăn thoắt nhét thuốc vào tay nải lớn, một tiếng hét mà cả hắn và Tần Hoài đều chẳng hiểu mô tê gì đã xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của bệnh viện.
Có người phát hiện mất thuốc rồi.
Bệnh viện có trộm.
Hình ảnh tiếp theo, Tần Hoài hỗn loạn đến mức không phân rõ được thời gian đang trôi nhanh hơn hay là do hắn chạy đến mê muội nữa.
Bệnh viện giới nghiêm, lính Nhật mang súng bắt đầu lùng sục kẻ trộm khắp nơi, dù đạo chích có kỹ thuật cao siêu đến mấy trong tình huống này cũng chẳng còn chỗ che thân. Triệu Thành An lẩn tránh khắp nơi, lưng cõng một tay nải chứa đầy thuốc, thân thủ thoăn thoắt đến kinh người.
Tần Hoài bám theo hắn hệt như con ruồi mất đầu chạy xuyên tường khắp nơi, thoắt cái đập đầu vào bức tường không khí, thoắt cái lại bị đập trúng mông, cả người bị tông cho thất điên bát đảo chẳng phân biệt nổi phương hướng, nhìn không rõ hình ảnh, chỉ có thể nghe thấy vô số âm thanh ồn ào náo loạn.
Tiếng bước chân, tiếng la hét chói tai, tiếng quát tháo, tiếng đạn lên nòng.
"Đoàng."
Một tiếng súng đinh tai nhức óc vang lên.
Trong lúc hỗn loạn, Triệu Thành An đã trốn thoát khỏi bệnh viện.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, tin tức bệnh viện có trộm khiến lính Nhật trong toàn thành phố bắt đầu lục soát gắt gao. Triệu Thành An chỉ có thể vừa chạy vừa trốn, còn phải không ngừng đi đường vòng, chạy thục mạng trong thành Bắc Bình chẳng biết bao lâu, mãi đến khi trời tờ mờ sáng hắn mới mò về được tới nhà.
Căn nhà đã được Trần Thu Sinh dọn dẹp sạch sẽ dấu vết.
Thi thể bị ông kéo ra hậu viện, vết máu trên đất cũng được dội nước rửa sạch bong, không còn ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc nữa.
Triệu Thành An hưng phấn chạy về nhà, trên lưng cõng cái tay nải lớn, vừa nhìn thấy Trần Thu Sinh đang canh cửa, hắn liền tự hào tuyên bố: "Sư phụ, tôi trộm được rất nhiều rất nhiều thuốc, nhất định có Bàn Ni Tây Lâm."
Trần Thu Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Triệu Thành An, trong ánh mắt ngập tràn vẻ bi thương và tự trách.
Triệu Thành An thở hổn hển từng ngụm lớn, cúi đầu cởi cái tay nải trên người xuống, liếc nhìn tay mình: "Ủa, sao tay tôi lại dính nhiều máu thế này?"
"A Sinh..."
"Sư phụ, Bình An đâu rồi? Tôi không biết Bàn Ni Tây Lâm là cái nào, ông có biết không? Ông mau tìm xem lọ nào là Bàn Ni Tây Lâm rồi nhanh cho Bình An uống đi. Cái này có cần sắc lên không? Nếu sắc thì có phải nhóm lửa không?"
"Thừa dịp bây giờ trời vẫn chưa sáng hắn, mau cho Bình An uống thuốc đi, tôi cðng cậu ấy về."
"Sư phụ, ông không biết đâu, ban nãy có rất nhiều người đuổi theo tôi, tôi đã dụ bọn chúng chạy tới phía Nam thành rồi. Tôi chạy vòng vèo mấy bận liền, chỗ này tạm thời sẽ không có ai đến tuần tra đâu, sắc thuốc an toàn lắm."
Triệu Thành An lại há miệng thở dốc vài cái, có vẻ hơi thở không ra hơi.
"Về nhà rồi ông kể cho tôi nghe tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhé? Sao bọn họ lại chết hết thế?"
"À đúng rồi, sư phụ còn phải nói cho tôi biết trong thành còn tiệm thuốc nào nữa. Mấy tiệm tôi biết đều sạch bách thuốc rồi, tôi tìm cả đêm cũng không gom đủ số thuốc mà Bình An cần uống."
Trần Thu Sinh hít sâu một hơi, dường như muốn bình ổn lại cảm xúc, cố gắng để giọng nói nghe thật bình tĩnh: "Thực ra Bình An không sao đâu, không cần vội uống thuốc, nó đi ngủ trước rồi."
"Thế thì tốt." Triệu Thành An yên tâm gật đầu, thở phào một hơi nhẹ nhõm, sức lực trong nháy mắt như bị rút cạn, cả người ngã oạch xuống đất.
Tần Hoài đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát.
Lúc trước sắc trời quá tối, người lại đông đúc và quá đỗi hỗn loạn nên Tần Hoài chẳng nhìn rõ được gì, bây giờ trời đã lờ mờ sáng, hắn liền nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Quần áo trên người Triệu Thành An gần như đã bị máu nhuộm ướt sũng, cả cái tay nải trên lưng hắn cũng vậy. Sở dĩ trên tay hắn dính đầy máu là vì ban nãy hắn đã túm lấy cái tay nải đó.
Sở dĩ tiếng súng Tần Hoài nghe được ở bệnh viện lại đinh tai nhức óc đến thế, là vì tiếng súng đó nổ ở khoảng cách rất gần với hắn.
LVQ8371